Câu chuyện của một lính đánh thuê Thú nhân

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11082

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Đào tẩu - Chương 534: Ba trận đấu của Aller-Shakal Phần 5

Bây giờ, trong khi các thành viên của bộ tộc trâu đang phấn khích thì cuối cùng cũng đến lượt ta xuất hiện… nhưng ngay khi nhìn thấy ta, họ đột nhiên im lặng.

Có một số người thì thầm nói chuyện, vậy đối đầu có thực sự nguy hiểm đến vậy không ?

“Tôi cũng không hiểu.”

“Tôi biết, nhưng nếu kể ra thì nguy hiểm lắm, chị sẽ bị trừng phạt đấy.”

Nghiêm túc đấy, Mip? Trận đấu đó có phải là điều cấm kỵ? ?

Nó là gì... cuộc đấu giữa Thú nhân và quái vật ? Điều đó có thể vẫn có lợi hơn cho ta. Trong khi đang nghĩ về điều này trong đầu, ta được dẫn đến một túp lều nhỏ nằm sâu trong rừng, nơi trưởng lão… không, bà già già nhất ở đó.

"Tôi thậm chí còn chưa gặp. Theo những gì tôi nghe được, bà ấy sống lâu gấp đôi những người lớn tuổi."

“Tôi chỉ gặp bà ấy một lần, nhưng sau khi nghe xong, bà ấy đã tiễn tôi đến nhà kho.”

Mip... nói chuyện với nụ cười vô tư vô tư nhưng nội dung lại vô cùng đen tối. Cô ấy nói rằng cô ấy chỉ ra ngoài một vài lần trong đời.

Giờ Mip đã đi rồi, ta đang đứng đối diện với một bà già mà ta không thể nhìn rõ hình dáng trong bóng tối, giữa làn khói nhang bốc lên khiến ta cảm thấy choáng váng. Ngôi nhà nhỏ đến mức nếu ta bước đi không cẩn thận sẽ bị va đầu.

"Là cậu à ? Chàng trai trẻ đến từ Lioneng."

Giữa làn khói trắng muốn khiến ta ho, chỉ có giọng nói khàn khàn của một bà lão vang vọng trong bóng tối.

"Bắt một con cá và sử dụng nó để làm lợi thế cho cậu. Đó là bản chất của trò chơi."

Ừ, điều bà nói chẳng có ý nghĩa gì cả.

...Vậy, đã nắm bắt được nó chưa ? Ý ta là câu cá?

Trong trường hợp đó, còn quá sớm để nói chuyện. Quy mô hoàn toàn khác với những gì ta nghĩ trong đầu.

“Đây là cần câu!” ta nói với Mip ở bên ngoài. nó là……

Cây tre mà Tamp nói lúc đầu là một cây rất dài. Tuy nhiên, cái này nó dài vô cùng, dài hơn hàng chục lần so với cái ta vừa xem.

Theo cô, đây là cây tre dài nhất và sống lâu nhất ở làng này.

Có vẻ như nó bằng tuổi với bà già đã nói với ta về điều đó trước đó, nhưng nếu hỏi ta thì đó có thể là sự thật.

Tóm lại, hãy dùng cần tre này để bắt một số con cá tuyệt vời, nấu chín và dâng lên như một bữa tiệc. "Giegie" là gì?

"Đó là một hồ nước thiêng nằm sâu trong ngôi làng này. Giegie là chủ nhân ở đó."

Này, câu ra chủ nhân hồ và ăn thịt hắn chẳng phải rất nguy hiểm sao?

"Không sao đâu. Cá cứ thay phiên nhau sống. Mặt khác, nếu không có người bắt thì hồ sẽ tràn ngập cá lớn."

Nghe đến đây ta không hiểu nổi nữa, dù là con cá khổng lồ hay cuộc thi nấu ăn, ta cũng sẽ lo hết!

"Nhưng anh phải cẩn thận. Baba đã bí mật nói với tôi rằng tất cả những khách hàng đến đây trước đây đều bị Giegie ăn thịt không còn xương trong trận chiến này."

“Cái gì, đó là cá ăn thịt người à?”

“Ừm, tôi không biết. Baba nói với tôi rằng đó cũng là số phận của các lữ hành.”

Ta nghĩ ta biết kích thước của con cá khổng lồ đó...

Vấn đề là làm thế nào để bắt cá bằng cần câu không chuẩn như vậy. Tất nhiên là ta không biết làm thế nào. Tất nhiên, người duy nhất đi cùng ta là Mip.

"Rush-san...Tôi xin lỗi. Là tại tôi đã quất vào người anh như thế."

Khi ta mất cảnh giác, một cơn đau xuyên qua xương sườn nứt nẻ của ta... Bây giờ, ta có thể đi được bao xa? A.

"Rush-san, anh bị thương ?"

Trên con đường hẹp dẫn vào hồ thiêng, Mip, người có thị lực kém, liên tục chạm vào miếng băng quấn quanh bụng ta.

“Nếu đúng như vậy, tôi có thể chữa khỏi ngay lập tức.”

“À, đúng rồi,” ta đáp, nghĩ rằng đó là trò đùa của một đứa trẻ.

...Nhưng...

Cái cô Mip cứ tiếp tục xoa chỗ băng bó của ta.

Giống như nói với một đứa trẻ bị thương, "Đau quá!" Nó giống như một sự bắt chước của ví dụ.

"Được rồi! Giờ thì hết đau rồi!"

Vâng, vâng, ta nói, xoay vai và vặn người.

A rế,

THẬT SỰ, NÓ KHÔNG HỀ ĐAU CHÚT NÀO.

Cơn đau nhức ở xương sườn của ta đã biến mất như một trò đùa.

“C-cô đã làm gì vậy !?”

“Hehehe, anh mà nói đến chuyện đó thì tôi sẽ bị ném vào nhà kho ngay. Bí mật đấy.”

Cái cô này là ai... Đó là về nhà kho và sức mạnh kỳ lạ này.

Có vẻ như ta đang có một bí mật khá nguy hiểm. Cả người phụ nữ này và chính ngôi làng này.