Câu chuyện của một lính đánh thuê Thú nhân

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1118

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11277

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 878

Hắc Y Vương, Tử Thần Vương - Chương 432: Đi tìm quặng sao băng phần 1

-Trong bóng tối, chỉ có thể nghe thấy tiếng bước chân ẩm ướt

Đúng vậy, cái hang chật hẹp chết tiệt này ấm nước thấm từ mặt đất qua các bức tường... chà, khá nhầy nhụa.

Tuy nhiên, Chibi trên ngực và một chiếc ba lô nặng có búa để đào. Để cho hoàn hảo, ông già đó bị dính chặt vào lưng.

“Dù sao thì cậu cũng là Thú nhân, ta không tin được cậu có thể bước đi trên con đường tối đen như vậy mà có thể mắc bất kỳ sai lầm nào.”

Ông già nói những điều nhàn nhã như vậy nhưng ta cũng đang gặp khó khăn. Mỗi bước đi, ta móc móng chân vào những vết lõm trên mặt đất và bám chặt cho khỏi trượt. Rốt cuộc, dù nhẹ nhàng nhưng ta đang phải gánh trên lưng sức nặng của hai người.

…Lúc đó là khoảng bình minh, khi mặt trời bắt đầu mọc, ta đi đến một ngôi đền nhỏ ở ngoại ô thị trấn.

Ông lão nhổ đám cỏ dại đã mọc cao tới ngực và chỉ vào chỗ đó. Đó là một ngôi đền, hay đúng hơn là một nhà tù được đóng kín bằng những thanh thép dày. Thậm chí còn có một chiếc khóa trông chắc chắn không kém. Ngay cả với sức mạnh của mình, ta không nghĩ mình có thể phá vỡ được thứ này.

“Được rồi, được rồi, có vẻ như đám quái vật thậm chí còn không chú ý đến nơi này.” Ông già lấy ra một chiếc chìa khóa lớn từ chiếc túi da đeo ở thắt lưng và nhét nó vào ổ khóa hơi rỉ sét. Nhưng công việc của ông ta là mở nó ra. Hình như cánh tay gầy guộc của ông già không cử động được thì trời ơi.

Khi cạy cánh cửa song sắt nặng nề, một cơn gió ẩm mốc, ẩm mốc từ bên trong thổi vào, như thể nó đã đợi sẵn.

"Đây là nơi nào ?"

“Hmm ? Thực ra đây là lần đầu tiên ta đến đây,” Ông nghiêm túc à.

Đó là một hang động mà ngay cả tia nắng mặt trời cũng không thể xuyên qua được... Khi ta định thắp đèn thì ông già bất ngờ dùng tay ngăn ta lại.

"Hãy làm theo giác quan của cậu."

"Cảm xúc...?"

"Hmm. Là một Thú nhân, cậu có giác quan rất đặc biệt."

Ngay cả khi thị lực tốt... còn tai, mũi và tay chân thì sao?

Ông già khẽ gật đầu và nói rằng chúng sẽ dẫn ta đi đúng hướng. Nói cách khác, có phải vậy không ? Điều đó có nghĩa là ta có thể đi từ đây mà không cần phụ thuộc vào ánh sáng ?

“Sao ta không bật đèn lên ?”

“À, ông già bảo ta đi trong hầm tối đen như mực !'' Ta ôm thân hình sợ hãi của Chibi vào ngực, đôi mắt đang ngái ngủ.

"Vậy cái lỗ này rốt cuộc là cái gì ? Nó bị bịt kín chặt như vậy. Chắc chắn có vấn đề gì đó phải không ?"

Ta hoàn toàn quên mất. ông già gãi đầu tóc bạc nói.

“Đó là đền thờ của Laurista-sama,” ông nói. Và rồi lại tiếp tục.

"Quặng sao băng chân chính chỉ có người đó mới có thể xử lý được. Ta chỉ có thể lấy được ở đây."

Laurista...ý là Nauwel phải không ? Ông ta đã kế thừa tên của thợ rèn kiếm Laurista và tạo ra những vũ khí mà chỉ ông ta mới có thể sử dụng. Quặng cho mục đích đó nằm trong hang động mốc meo này.

“Tuy nhiên, ta không thể tin rằng Laurista-sama lại giao phó việc khai thác cho một người như cậu. Thông thường, người đó sẽ đích thân đi thu thập quặng sao băng. Chắc hẳn cậu rất được tin tưởng.”

Là vậy sao ? Cho dù nghĩ thế nào đi nữa, thật khó để tưởng tượng rằng ta có thể khai thác thứ gì đó như dung nham đó bằng hai tay. Ông ta bảo ta đi vì nó quá rắc rối thì có.

Tuy nhiên... có một điều khiến ta hơi khó chịu.

"Ông đã gọi là Laurista-sama được một thời gian rồi, nhưng ông ấy có thực sự tuyệt vời như vậy không ?"

Sau đó, ông già bất ngờ dùng cây gậy trong tay đánh vào ống chân kia của ta ! Đánh ta rất mạnh.

"Đau quá ! Ông đang làm gì vậy, ông già!"

"Cậu không biết sao ?! Laurista-sama chính là Ezmor này... không, ông ấy là vị vua của tất cả thợ rèn trên thế giới này !"

Eeeeeee Nhà vua! ? Hơn nữa, còn là vua thợ rèn !

...Ta thực sự không biết nó tuyệt vời hay đơn giản nữa! ! !