Câu chuyện của một lính đánh thuê Thú nhân

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1116

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 0

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 30

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 10990

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Từ ghi chép của sư phụ - Chương 283: 0-3 Đến Orzan

Lúc này, ta nhắc nhở Jessa, “Ta không có ý định cưới cô.”

"Tôi cũng vậy," cô ấy trả lời ngắn gọn, nhưng kể cả vậy, càng nhìn cô ấy, ta càng thấy tò mò về Jessa. Ta đã ý thức được điều đó, nhưng ta đoán đây là lần cuối cùng.

Nhưng… ta muốn bí mật đến đó. Tại sao cô lại trở nên mềm mại như vậy ?

“Kể từ đó, thủ lĩnh nói, có rất nhiều thành viên trong nhóm du hành đã đặt chân tới đó.”

Nghĩ lại thì, ta nghe nói ngày càng có nhiều kẻ ngốc rời khỏi đất nước và lập bản đồ nhiều nơi và khám phá những khu vực chưa được khám phá. Ta đã không biết rằng bây giờ họ được đặt cái tên lạ tai là "Du hành giả".

"Một khi tin đồn đã lan rộng thì không gì có thể ngăn cản được. Có lẽ đây chỉ là quy luật của thế giới."

Jessa vừa nói vừa nhét đồ ăn đủ dùng cho vài ngày vào ba lô. Vẻ nghiêm nghị trong mắt cô vẫn như cũ.

“Vậy chuyện gì đã xảy ra với những thành viên trong nhóm du hành ?”

Sau đó, ngay cả thủ lĩnh cũng không lên tiếng. Jessa lắc đầu.

À, ta chỉ muốn biết kết quả thôi.

"Tôi muốn anh nhớ một điều. Đừng mang bất cứ thứ gì từ Orzan về. Đây là yêu cầu của làng, không phải của trưởng làng."

Đột nhiên, ta bị đánh vào lõi. Nói cách khác, cho dù có vàng bạc châu báu, thì chỉ nhìn chúng thôi sao ?

"Gande, anh kiếm được rất nhiều tiền khi chiến đấu với Oconido. Tôi biết điều đó. Nhưng tại sao anh lại muốn nhiều tiền hơn khả năng của mình ? Con người..."

Bài giảng của Jessa bắt đầu. Kể từ khi ta bắt đầu làm việc với cô ta, cô ấy luôn cằn nhằn ta mỗi khi có chuyện gì xảy ra.

Cách chi tiêu tiền bạc, cách cô ấy ăn, cách cô ấy bảo quản thanh kiếm của mình... giống như cách bảo hộ của một người vợ vậy.

A, không, vợ... có lẽ vậy ?

Khi thu dọn đồ đạc xong và rời khỏi nhà Jessa, ta cảm nhận được bầu không khí trong lành nhất mà ta từng được hít thở.

Kể từ khi sinh ra, ta chưa bao giờ hít phải thứ gì khác ngoài máu và khói hôi thối của những xác chết đang cháy.

Sau khi rời làng và đi bộ một lúc, Jessa, người đang đi trước ta, lặng lẽ chỉ về phía trước.

Mặt trời buổi sáng vừa mới mọc, cô ấy muốn cho ta xem thứ gì đó như thế à...

Không, không phải vậy.

Một cái lỗ dường như lấp đầy mọi thứ trước mặt ta… chà, có lẽ gọi nó là một vùng trũng thì chính xác hơn.

Trước mặt là một con dốc thoai thoải, cây cối trải dài khắp nơi.

Tất cả chúng đều giống máu…không, màu của máu chuyển đen.

Đây có phải là màu máu mà nhà thám hiểm đến Orzan đã nói đến không ?

''Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi dưới ánh nắng ban mai, Orzan cho chúng ta thấy màu sắc thực sự của nó.''

Giữ trái tim đập thình thịch, Jessa và ta đi xuống đồi. Mặc dù gọi là vùng trũng nhưng thật đáng sợ khi không thể nhìn thấy đáy. Nó giống như đi xuống một ngọn núi.

Và mỗi lần ta đến gần Orzan từng bước một, không khí trong lành một thời bắt đầu trở nên dày đặc hơn.

Nó có cảm giác ẩm ướt, nhưng một cảm giác kỳ lạ vẫn đọng lại sâu trong lồng ngực.

“Không sao đâu, anh sẽ quen dần thôi,” Jessa nói, như thể cô ấy hiểu được sự lo âu của ta.

Phải, đây là nơi nó bắt đầu.

Cuộc gặp gỡ với nó đã khiến cuộc sống của ta bị đảo lộn.