Câu chuyện của một lính đánh thuê Thú nhân

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 6

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 420

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 6

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 872

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 8

Vị thần trên hòn đảo xa xôi - Chương 217: Sự thật tàn nhẫn

Nhân tiện……

Căn phòng đặt bàn thờ mà Lori dẫn ta đến là nơi ta luyện tập.

Phải, giả bộ làm một vị thần.

Phần đuôi tóc được nhuộm màu đỏ hoặc xanh, đính những hạt thủy tinh, má và mắt cũng được nhuộm. Họ bắt ta mặc đồ lộ vai. Cuối cùng đột một thứ gì đó khổng lồ...

"Vị thần của hòn đảo đó tên là Bashani. Sau khi nghiên cứu một chút thì có vẻ trông như thế này."

Lori, người vẫn chưa thể nhìn thấy những gì bên trong đảo, lên tiếng.

"À đúng rồi, cậu cũng cần thay đổi cách nói chuyện. Tôi muốn trở nên hách dịch hơn một chút !"

Hắn ta có kiêu ngạo không ? Ta tự hỏi liệu mình có nên hành động như sư phụ không.

Thế là ta ngồi xuống chiếc ghế sang trọng trên bàn thờ, và bị rèn luyện về cách ăn nói, cách cư xử như một vị thần, v.v.

Ngoài ra, có vẻ như chiếc ghế này sẽ được đồng đội của ta mang theo khi họ đặt chân lên đảo vào ngày hôm đó. Tất nhiên là ta ngồi trên đó. Ta cảm thấy hơi tiếc về điều này...nhưng đây cũng là vì quyền đánh bắt cá.

Chà, ngày mai cuối cùng ta cũng có thể lên được con tàu đã chờ đợi từ lâu của mình ! Ta có thể đi ra biển !

………………

…………

……

“Uggeeeeeeeeeeeeeeee...”

"Có chuyện gì thế, anh bạn ? Đã quen chưa?"

Cái gì thế này... Lên con tàu mơ ước ! Ta tưởng nó chỉ thoáng qua thôi. Thật kinh tởm... Ta không biết mình đã ói bao nhiêu lần vì cảm giác lênh đênh, lắc lư này cứ lộn xộn trong đầu và lăn lộn.

Bằng tuổi Razat... một thuyền trưởng khoảng 40 tuổi đi cùng ta, trông vừa thích thú vừa mệt mỏi.

"Tôi nghe được từ thị trưởng. Ông ấy nói với tôi rằng ông ấy sẽ biến một lính đánh thuê kỳ cựu thành thần và đưa anh ta đến đảo Sulig. Nhưng tôi nghĩ anh sẽ chết trước khi đến đó."

"T-ta xin lỗi... đây là lần đầu tiên ta đi tàu."

Thuyền trưởng nói rằng ông chưa bao giờ thấy ai yếu về tàu như vậy. Ta đoán là do ta không giỏi uống rượu... nôn vì rượu và nôn vì say sóng khá tương tự nhau.

Để đánh lạc hướng bản thân, thuyền trưởng đã hỏi ta đủ loại câu hỏi. Chà, cái gọi là "Trước đây từng phục vụ trong quân đội ở đâu?" là một câu hỏi thông thường.

"Sát Quỷ Rush là điều mà tất cả những tên khốn Oconido đều sợ hãi. Thế, anh có xếp những cái đầu bắt được khắp nhà như chiến lợi phẩm không ?"

“Ta không có làm ba cái điều đáng sợ như thế.”

Tuy nhiên, lời trao đổi của thuyền trưởng, lúc đầu gây khó chịu, dần dần trở nên thú vị hơn khi câu chuyện tiến triển...

Trước khi kịp nhận ra, cảm giác khó chịu đã biến mất.

"Thế Rush-danna, anh biết Gail không ?"

Ơ, ta không biết gì cả... Khi ta hỏi đội trưởng về điều đó, hóa ra hắn ấy trông rất giống cái tên đã ở trong hội của ta một thời gian.

"Tôi hiểu rồi, Gail đã từng làm việc ở đây lâu rồi. Anh thấy không, anh ấy là Thú nhân nên rất khỏe nên sẵn sàng giúp đỡ lưới và hành lý, thực sự rất hữu ích."

"Chỉ là..." thuyền trưởng đột nhiên nói lắp bắp.

“Anh ấy khá tình cảm với tôi nhưng tính tình lại khá rụt rè nên tôi không hòa hợp được lắm. Tình cờ, chúng tôi xảy ra xô xát lớn với một nhóm tàu đánh cá khác và rồi anh ta để lại một lá thư ngay sau đó ngày hôm sau anh ta biến mất.”

Hừ...Ta không khỏi hít một hơi thật sâu.

Điều đó cũng tương tự với ta. Hắn ta nhút nhát một cách kỳ lạ, nên đã có lúc hắn suýt bỏ hội vào ngày ta đấm hắn. Tên đó có thể không phù hợp với công việc nặng nhọc cơ bản.

Nhưng…đúng vậy, Gail đã từ bỏ đất nước này và đến Mashambar, nơi hắn biến cơ thể thành Loài người.

Điều gì xảy ra sau đó ? Nhưng một ngày nào đó... ta phải giải quyết chuyện này.

“Hòn đảo đã ở trong tầm mắt !” người canh gác trên cột buồm nói.

Khi ta nhìn kỹ vào mũi tàu...nó vẫn chỉ khoảng đầu ngón tay út của ta, nhưng chắc chắn là ở giữa đường chân trời.

"Ồ, đó là đảo Sulig. Ta đến sớm một cách đáng ngạc nhiên."

Thuyền trưởng vừa nói xong thì con tàu bị sóng lớn rung chuyển dữ dội...

“Uggeeeeeeeeeeeeeeeeeeee.”

"À, vậy khi về nhà nó lại như thế này à?"

Biển có ghê tởm thế này không?

Nhanh lên, tới đảo nhanh lên...