Câu chuyện của một lính đánh thuê Thú nhân

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 6

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 461

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 8

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 872

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 8

Tái sinh - Chương 475: Chào buổi sáng

Ta không biết điều đó. Nắng buổi sáng thật ấm áp.

Lâu lắm rồi ta mới thức dậy với tâm trạng tốt thế này phải không ? Ta thậm chí đã cảm thấy như vậy.

Không, dù sao thì ta vẫn còn buồn ngủ, vậy có thể kéo rèm lại được không ?

“Thức dậy đi, con chó ngu ngốc !”

Ta nghe thấy giọng nói ấy từ rất xa. Nhưng thôi đi, để ta ngủ thêm đã.

Tấm trải giường mỏng, êm ái, gối mềm mại và mùi hương hoa nhẹ nhàng… này, dừng lại !

"Anh đã ngủ bao lâu rồi ! Con chó ngu ngốc này !"

Đột nhiên, toàn bộ giường lật lại ! Cô đang nghĩ cái quái gì vậy ?! Ta bị đánh vào mông, đau quá !

Ủa, đó là ? Giọng nói này là, Zea l?

"Bữa sáng đã sẵn sàng, mọi người đang chờ."

Cô ấy liên tục đá vào lưng ta bằng cái chân nhỏ. Nó không đau nhưng dai dẳng.

"Không sao đâu, lát nữa để ta ăn nhé, ta mệt."

"Thật ngu ngốc. Rush, anh là người quyết định quy tắc mọi người phải ăn cùng nhau phải không ?"

"Eh ?"

“…Sao đột nhiên mặt anh nghiêm trọng thế ?”

Không, không phải thế, là cái tên.

“Anh ổn chứ ?” Cô ta nắm lấy tai ta với ánh mắt sắc bén. Có vẻ như nó sắp sụp đổ.

“Anh ăn chưa đủ đến nỗi quên mất tên mình phải không ?”

Và cứ như thế, cô ấy hôn nhẹ lên má ta.

"Này, cái này sẽ đánh thức anh dậy phải không?"

Tim ta không đập nhiều nữa. Nó cảm thấy bình thường.

Nhưng…môi phụ nữ còn mềm hơn cả kem, ta lại nghĩ.

“Đây, thức ăn đây, trụ cột gia đình.”

……………

…………

…………

Bánh mì mới nướng được chất trên chiếc bàn dài đến nực cười, bên cạnh là súp cà chua với rất nhiều rau. Và trứng chiên, món mà gần đây ta không thấy. Ngoài ra còn có khoai tây hấp.

“Chào buổi sáng, Rush.” À, tên người phụ nữ to lớn này là Matie. Thành thật mà nói, ta không thích cô ấy lắm vì cô ấy lúc nào cũng có vẻ gắt gỏng.

“Chào buổi sáng Rush, hôm nay anh lại ngủ quên à?'' Tên nhỏ con này thật vô tư. Hắn có vẻ thân thiết một cách kỳ lạ với người phụ nữ gắt gỏng hàng xóm. Hắn cũng nói nhiều quá, ta không thích lắm.

"Chào buổi sáng, nu." Ah, đây có phải là Chachapoyas mới đến không ? Hắn luôn ăn những món ăn đặc biệt vì hơi kén ăn...Ừm, không sao đâu.

Và Zeal. Trước khi ăn, luôn nhắm mắt lại và lẩm bẩm một mình trước khi ăn.

Ngoài ra, còn uống rượu cả ngày lẫn đêm. Và rồi lăn ra xỉn. Nhưng……

Cô ấy quan tâm ta nhất.

Nếu hỏi ta có thích cô ấy không...thật khó trả lời.

Trước khi bụng gầm lên, ta gãi một chút. Đó là phong cách của ta.

Nhưng mọi người đều ăn chậm và lặng lẽ. Sự khác biệt duy nhất là Chacha. Súp với tất cả nguyên liệu được xay nhuyễn,

Zuji yuruzuzozozozogogogoji ~yujuubujujugogogobobobobobozururururururu. Nó không tạo ra bất kỳ loại tiếng ồn khó chịu hay bất cứ điều gì tương tự.

Hãy kiên nhẫn, hãy kiên nhẫn, ta ơi.

“Zeal, hôm nay công việc của cô là gì ?” Matie lịch sự lau miệng bằng khăn ăn. Điều tương tự cũng xảy ra với Ruth. Dù sao thì họ cũng sinh ra trong một gia đình quý tộc.

...Hmm, làm sao ta biết được một điều tầm thường như vậy?

"Chà, Matie đang giúp ông Ozney trong phần thứ hai trong lĩnh vực của ông ấy. Ruth vẫn là giáo viên dược tạm thời như ngày hôm qua. Chacha đang giúp ông Salesa băng qua đường dỡ hàng."

Ba người đồng thời hét lên đồng ý. Chà, những kẻ này khác với những kẻ thất nghiệp hay kẻ ăn bám. Đây có phải là một công việc bán thời gian?

Không, không, không phải vậy.

Ta đang làm cái quái gì vậy ? Cô đang làm gì thế? Ta hỏi Zeal về điều đó.

"Hả? Ý anh là hôm qua em mới giải thích nhưng anh đã quên hết rồi à?"

Một tiếng thở dài. "Đó là lý do tại sao họ gọi anh là con chó ngu ngốc."

Điều đó thật tệ. Ta luôn hay quên.

"Được rồi, hôm nay sẽ có một số người trong thị trấn tới đây, vậy nên hãy giúp em làm một ít đồ ăn nhé."

Đợi đã, đây có phải là thành phố không ? Ta sống ở đâu... ?

"Rush, hôm qua chúng ta vừa cãi nhau lớn. Đó là lý do tại sao anh Leger đề nghị chúng ta xin lỗi nhau, phải không ?"

Vậy tên của thị trấn này là gì...?

"Anh quên à ? Đây là Zare."