Chương 200: Ngày Sụp Đổ (3)
—GOÀAAAAAAA!!!!
—GIAAAAAAAAAAAAAA!!!!
—GUAAAAAA!!!!!!
Xích Long cất tiếng gầm đầy phẫn nộ.
Mặt đất rung chuyển, gió lốc gào thét như hưởng ứng tiếng gầm ấy.
Một thảm họa sống đang điên cuồng tàn phá.
"Hộc... hộc... hộc... hộc..."
Tôi quỵ gối xuống đất, thở dốc từng hơi nặng nhọc.
"Ổ, ổn chứ!? Eugene?"
Hầm Ngục Chủ Anemoi lo lắng vuốt lưng tôi.
"Cho tôi... thêm mana đi. Tôi... dùng hết sạch rồi."
"Cậu nên nghỉ ngơi một chút thì... không, tôi hiểu rồi."
Anemoi nắm lấy tay tôi.
Thình thịch... Dòng mana nóng hổi bắt đầu tuôn trào vào cơ thể tôi.
(Không ngờ mình lại dám khiêu chiến với thứ đó...)
Đòn tấn công vừa rồi, tôi đã quyết tâm phải trúng, nhất định phải ngăn nó lại.
Nhưng nếu bảo tôi thách thức con Xích Long đang điên cuồng kia thêm một lần nữa, tôi không tự tin mình có thể tung ra đòn đánh như lúc nãy.
Những mạo hiểm giả còn sót lại xung quanh mặt ai nấy đều tái mét, sợ hãi lùi bước.
"Thiên thần Mariel-dono, xin hãy tuyên bố bắt đầu Thử Thách Thần Thánh."
Chỉ có Hiệu trưởng là vẫn giữ được sự bình thản.
Ông ấy bắt chuyện với Thiên thần cứ như thể đang tán gẫu chuyện phiếm vậy.
Nhưng điều khiến tôi ngạc nhiên hơn cả là nội dung câu nói đó.
Có vẻ Thiên thần cũng bất ngờ không kém.
"Ể!? Đ, được sao!? Đây là trường hợp triệu hồi Thần Thú ngoại lệ mà Hầm Ngục Chủ không hề dự tính trước đấy! Nếu tuyên bố bắt đầu Thử Thách Thần Thánh thì sẽ phải có ai đó đứng ra chiến đấu..."
Thiên thần Mariel-san thốt lên đầy bối rối.
"Chính vì vậy đấy. Hiện tại Xích Long là Thần Thú được triệu hồi theo cách ngoại lệ nên chưa xác định được phương thức quay về. Tuy nhiên, nếu đưa nó vào phép màu của Thử Thách Thần Thánh, chúng ta có thể lợi dụng [Giới hạn thời gian] để buộc nó phải trở về. Đó là cách duy nhất để tống khứ Xích Long về nơi ở cũ của nó."
Nghe những lời của Hiệu trưởng Uther, Mariel-san như bừng tỉnh.
"Ra, ra là vậy! Vậy thì, nhân danh Tổng lãnh Thiên thần Mariel, ta tuyên bố bắt đầu Thử Thách Thần Thánh! ...Etou, người khiêu chiến là..."
Mariel-san nhìn về phía chúng tôi.
"Eugene Santafield sẽ khiêu chiến Thử Thách Thần Thánh!"
"Claude Percival cũng sẽ khiêu chiến!"
Tôi và Claude không chút do dự tuyên bố.
"Chấp nhận người khiêu chiến."
Mariel-san gật đầu.
"Còn ai nữa không...?"
Mariel-san vừa hỏi vừa đưa mắt nhìn quanh chúng tôi.
"""""............""""""
Những mạo hiểm giả hạng S còn lại dường như đều đã nhụt chí trước uy áp khủng khiếp của Xích Long.
Người lên tiếng xen vào lúc này, quả nhiên vẫn là Hiệu trưởng Uther.
"Thiên thần-dono, việc tiếp nhận người khiêu chiến có thể chờ được bao lâu?"
"À, Etou... tuy không có quy tắc cụ thể nhưng đại khái khoảng 15 phút..."
"Thế là đủ rồi. Vậy xin hãy chờ một chút. À, hãy thêm cả Uther Mericurius Pendragon vào danh sách người khiêu chiến nữa nhé."
............Grừ rừ rừ rừ
............Gàooo ooo ooo
Từ miệng Xích Long phát ra những tiếng gầm gừ đầy khó chịu.
Vết thương tôi gây ra cho nó đã lành lại từ lúc nào.
"Hiệu trưởng, ông định làm gì vậy?"
Tôi hỏi, nhưng không nhận được câu trả lời cho thắc mắc đó.
"Eugene, Claude. Nhìn kia xem, Xích Long có vẻ đang bực bội lắm. Nó bị cưỡng chế phải chờ đợi cho đến khi chốt danh sách người khiêu chiến Thử Thách Thần Thánh. Ma pháp thức ràng buộc này là phép màu của Thái Dương Nữ Thần Altena-sama, thực thể đứng đầu các nữ thần tham gia vào thiết kế ban đầu của Thiên Đỉnh Tháp. Cho dù là Xích Long đi nữa cũng không thể kháng cự."
Hiệu trưởng Uther giải thích một cách đầy thích thú.
"............"
Tôi ngước nhìn Xích Long một lần nữa.
Nó đang nhìn xuống bọn tôi với vẻ khó chịu và gầm gừ.
Tôi có thể thấy mờ mờ những sợi xích vàng bao quanh Xích Long.
Nhưng tôi không thể đọc được thuật thức.
Nó quá cao siêu và tinh vi.
Đó không phải là ma pháp thức mà con người có thể sử dụng.
Tôi từ bỏ việc cố gắng thấu hiểu nó.
Thay vào đó, tôi đặt một câu hỏi khác.
"...Hiệu trưởng rốt cuộc là ai vậy?"
Tôi hỏi một câu khác hẳn lúc nãy.
Rõ ràng Hiệu trưởng cũng có ký ức về lần trước giống như tôi và Claude.
Tôi đã nghĩ ông ấy sẽ lảng tránh, nhưng...
"Ta không phải con người của thế giới này."
Câu trả lời nhận được lại bất ngờ đến kinh ngạc.
"Hiệu trưởng?"
“Đức vua Uther?"
Tôi và Claude không hiểu ý nghĩa câu nói đó, nghiêng đầu thắc mắc.
"Ta là dị giới nhân đến từ một thiên hà xa xôi, thuộc Tộc Thời Không Yith. Một thế giới khác với Sumire-kun."
...Là nói đùa sao?
Nhưng vẻ mặt của Hiệu trưởng Uther rất nghiêm túc.
Hoàn toàn không có vẻ gì là đang đùa cợt.
"Tộc của ta có thể hoạt động vượt thời gian. Ta đã nhìn thấy hành động của Eugene và Claude, những người sống sót sau sự sụp đổ của Thành phố Hầm ngục và Học viện do Xích Long gây ra ở lần trước. ...Tuy nhiên, khả năng đi được đến bước này là cực kỳ thấp. Vì thế, đây là một canh bạc đầy rủi ro. Mọi người đã làm rất tốt khi quay trở lại được."
—Yare yare, nhờ thế mà ta mất toi cơ hội ăn trí tuệ của ngươi đấy. Thật đáng tiếc quá đi.
Pob một tiếng, một bóng người trong suốt hiện ra.
Cái bóng mờ ảo đến mức nếu không căng mắt nhìn kỹ sẽ không thấy được ấy là...
"Ma Thần-sama?"
Đó là Ma Thần-sama, người lẽ ra đang bị phong ấn trong cây đèn thần.
—Ta hiện tại chỉ lập khế ước với Claude-kun thôi nhé. Hơn nữa cái giá phải trả vẫn chưa thanh toán xong. Ta không thể hỗ trợ các ngươi được đâu.
"Hừm... thế thì gay go thật. Ta rất muốn mượn sức mạnh của Ma Thần-sama."
Tôi không bỏ sót tiếng lầm bầm của Hiệu trưởng Uther.
"Hiệu trưởng! Ông lại định hy sinh bản thân nữa sao...!"
"Không, tất nhiên ta sẽ không làm như lần trước đâu. Nhưng mà, sức mạnh của Ma Thần-sama thì thật đáng tiếc nếu bỏ qua... Tri Thức Nữ Thần Loki-sama bị lãng quên của Titan Thần. Ngài có thể cho ta mượn sức mạnh để đổi lấy đôi mắt đã chứng kiến vạn vật này của ta không?"
—Hửm, đôi mắt của tộc thời không như ngươi sao. Chà, dù không bằng lần trước nhưng cũng không tệ. Ta sẽ cho mượn sức mạnh một lần duy nhất thôi đấy.
"Thế là đủ rồi, cảm tạ ngài. Nữ thần-sama."
—Đã bảo ta là Ma Thần rồi mà. Ta sắp cáu rồi đấy nhé?
"Thất lễ quá, Ma Thần-sama."
Trong lúc đang trò chuyện như vậy.
“Đức vua Uther! Thập Nhị Hiệp Sĩ đã tập hợp đầy đủ!"
Đệ Nhất Hiệp Sĩ Claire-san xuất hiện, dẫn theo các Hiệp Sĩ khác trong nhóm Thập Nhị Hiệp Sĩ.
"Tốt, cảm ơn mọi người. Đối thủ rất mạnh nhưng hãy hợp sức để câu giờ nhé. Thiên thần-dono, hãy thêm cả Thập Nhị Hiệp Sĩ đang có mặt ở đây vào danh sách người khiêu chiến giúp ta."
"Chấp nhận... Chỉ còn khoảng ba phút nữa là Thử Thách Thần Thánh bắt đầu. Không thể chờ lâu hơn được nữa đâu."
............Grừ rừ rừ rừ
............Gàooooooooo
Xích Long vặn mình, tỏ vẻ khó chịu ra mặt.
Tôi thấy những sợi xích vàng đang chực chờ đứt gãy.
"Không sao, chỉ một phút nữa là đủ rồi. Kìa, đến rồi."
Đúng như lời Hiệu trưởng nói.
"Eugene!"
"Eugy!"
Sara và Airi đã tới nơi.
Phía sau hai cô ấy là đội trưởng Robert.
Có vẻ không có thành viên nào khác của Câu lạc bộ Kiếm thuật đi cùng.
"Đây là... Thần Thú sao?"
"Nghe nói là... Phá Diệt Xích Long đấy, đội trưởng Robert."
"Quái vật thần thoại hủy diệt thế giới... lại xuất hiện ngay cạnh Học viện sao."
Giọng của đội trưởng Robert, người vốn luôn điềm tĩnh, giờ đây cũng lạc đi.
"Các vị cũng muốn trở thành người khiêu chiến chứ?"
Mariel-san hỏi chúng tôi.
"Vâng, tôi sẽ khiêu chiến. Thiên thần-sama."
"Đương nhiên là khiêu chiến rồi!"
Sara và Airi dõng dạc tuyên bố.
"Cả tôi nữa. Tôi sẽ khiêu chiến."
Đội trưởng Robert thủ thế kiếm.
(Sumire vẫn chưa đến.)
Tôi đang sốt ruột lo lắng không biết cô ấy có kịp không thì...
"Eugy-kun!!"
Tôi thấy bóng dáng một cô gái mặc áo choàng trắng đang chạy về phía này.
"Sumire! Mau tuyên bố khiêu chiến Thử Thách Thần Thánh đi!"
"Ể!? Etou... ừm! Shioshigi Sumire xin khiêu chiến Thử Thách Thần Thánh!"
Vừa kịp lúc.
"Chấp nhận. Và thời gian đã điểm. Ngay lúc này, tại tầng 0 của Thiên Đỉnh Tháp. Xin tuyên bố bắt đầu Thử Thách Thần Thánh đối với Xích Long."
Thiên thần Mariel-san trang trọng thông báo.
■Phản Hồi Bình Luận:
>Đã đến lúc sát cánh chiến đấu cùng Hiệu trưởng rồi sao. Cháy thật đấy.
-Quả nhiên Hiệu trưởng vẫn là chỗ dựa vững chắc nhỉ.
Ngoài ra, thân thế thật sự của Hiệu trưởng cũng đã được hé lộ. Hình mẫu của nhân vật này là đại tộc thời không trong thần thoại Cthulhu. Vốn dĩ tôi đã nhiều lần nhắc đến việc ông ấy không phải con người, nên giờ nói ra chắc cũng không còn bất ngờ lắm nhỉ.
■Tác Note:
Chúc mọi người một năm mới tốt lành!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
