Can I Still Be Your Heroine Even Though I’m Your Teacher?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ichiban Ushiro no Dai Maō

(Đang ra)

Ichiban Ushiro no Dai Maō

Shōtarō Mizuki

Đó chính là định mệnh đang chờ đợi chàng trai tội nghiệp này. Thế nhưng, sau khi vượt qua cú sốc ban đầu, nhân vật chính dần nhận ra rằng mọi người trong học viện không hề cuồng tín mù quáng, thậm chí

2 4

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

(Đang ra)

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

Kata Rina

["tỷ lệ đụng quái trong game thánh sao lại có thể vô lí thế......?" ]

448 34716

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

(Đang ra)

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

Ái Tố Mộng Đích Phù Quân

【Vườn trường】【Hài hước】【Mập mờ】【Cứu rỗi】【Đời thường】

15 23

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

(Đang ra)

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

Koutaro Mifuji

Đây là câu chuyện về một nam chính cứ tưởng mình có thể sống bình thường nhưng lại vô ý khiến hết cô gái này đến cô gái khác rơi vào lưới tình cho đến khi cậu bị dạy cho một bài học nhớ đời bởi tình y

1 3

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

467 14237

Rakuin no Monshou

(Đang ra)

Rakuin no Monshou

Tomonogi Sugihara ( 杉原智則 )

Cuộc chiến tranh kéo dài suốt mười năm giữa hai quốc gia Mephius và Garbera sắp đi đến hồi kết bằng một cuộc hôn nhân chính trị giữa hai hoàng tộc. Orba, một người bị mất gia đình trong chiến tranh và

249 29527

Vol 2 - Chương 2.3: Bị Mắc Kẹt

Translated by Cam Màu Cam/ Edited by HoanBeo1123

Khi bữa sáng đã chuẩn bị sẵn sàng, Tenjo - san cũng đúng giờ ghé qua phòng tôi.

“Chào buổi sáng! Sáng hôm nay mình ăn gì thế?”

Người vừa chào là Tenjo - san tràn đầy năng lượng và đã trang điểm chỉn chu, cô ấy trông thật thanh lịch trong bộ đồ đi làm của mình.

Nhìn thấy đồ ăn trên bàn, cô ấy hào hứng xem thực đơn sáng nay có gì.

“Quao, cơm nắm nè! Chúng ta còn có súp miso, trứng cuộn, xúc xích và ohitashi nữa. Thật là một bữa ăn đầy dinh dưỡng và tốt cho tiêu hóa nha.”

“Em còn pha một ít trà xanh gạo lứt nữa, mời chị dùng thử”, nói rồi, tôi đặt hai chiếc tách trà yunomi trên bàn và ngồi vào gần đó.

Sau khi chúng tôi đồng thanh nói, “”Itadakimasu””, tôi và Tenjo - san bắt đầu ăn sáng cùng nhau.

Thời gian trôi qua thật nhanh trong căn phòng tràn ngập ánh ban mai.

Tôi đã quen thuộc với việc có Tenjo - san ở chung phòng. Tôi cảm thấy mình thật sung túc khi có một người đẹp như Tenjo - san bầu bạn.

Một khi bước ra khỏi nhà, chuỗi công việc bận rộn sẽ chào đón chúng tôi, nên chúng tôi cần quãng thời gian nạp năng lượng quý giá này cho một ngày dài. Tuy nhiên, buổi sáng yên bình của chúng tôi đã bị phá hỏng bởi âm thanh của tiếng chuông điện thoại.

Và người cái tên hiện ở trên màn hình điện thoại là Nishiki Kaguya.

Thấy thế, tôi đưa màn hình điện thoại cho Tenjo - san xem.

“Em cứ bắt máy đi.”

“Chúng ta chỉ mới qua một ngày từ khi Kaguya đến thăm thôi. Nếu em cho em ấy cơ hội, Kaguya sẽ được đà lấn tới. Em chắc chắn rằng em ấy sẽ khủng bố tinh thần em bằng một đống tin nhắn.”

“Em ấy sẽ không làm đến thế đâu.”

“Tenjo - san, chị đánh giá thấp Kaguya rồi.”

“Hay là em đã quá nghiêm khắc với em ấy nhỉ, Yuunagi - kun? Em cứ trả lời đi, chuông điện thoại đã reo được một hồi rồi đó.”

Ắt hẳn Tenjo - san đã ngầm lo lắng cho tôi khi thấy tôi phớt lờ vô số cuộc gọi từ gia đình trong quá khứ. Và hiện tại, khi Tenjo - san biết người gọi là ai, cô ấy không thể làm ngơ được.

Do người mà tôi yêu đã nói thế, tôi không muốn từ chối thêm.

Tôi quyết định bắt máy.

[Xin chào Yuu - chan. Chúc anh buổi sáng tươi vui nhé!]

“Giọng em hơi ồn khi chỉ vừa mới sáng sớm đó.”

Vì tiếng Kaguya to đến nỗi xém làm ù tai tôi, nên tôi tạo khoảng cách giữa tai mình và chiếc điện thoại.

[Cảm ơn vì buổi tối hôm qua nha! À và nhớ gửi lời chào đến Rei - chan giùm em luôn! Nhớ nhắn chị ấy là em ‘thanh-kìu’ nha!]

Chắc tôi không cần làm thế đâu, giọng em ấy đã đủ to để Tenjo - san ngồi bên cạnh tôi nghe rồi.

Cơ mà cách em ấy nói hời hợt quá. Em ấy nên dùng từ ngữ lịch sự hơn, dù sao thì em ấy đang nói chuyện với người lớn thay vì bạn mình mà.

Tôi muốn mắng em ấy nhưng Kaguya đã nhanh chóng chuyển chủ đề.

[Ê, về chuyến đi shopping ấy, khi nào tụi mình đi vậy? Anh có nghĩ đến nơi nào chưa, Yuu - kun?]

Để phòng hờ, tôi đổi chế độ phát âm lượng qua loa ngoài.

“Vào ngày nghỉ thì ở đâu trong thành phố cũng đông cả.”

[Kệ, chen chúc trong đám đông cũng là một phần của trải nghiệm mà!]

“Em có vẻ thích thú nhỉ?”

Xem ra cô em kế của tôi càng thêm phấn khích trước nơi đông người.

[Tụi mình đi đâu? Shibuya? Harajuku? Ikebukuro? Shinjuku? Em đang có hứng tới Odaiba. Muốn đi biển thì chúng ta đi Odaiba đi! Quyết định rồi nha!]

Không thông qua một cuộc thảo luận kỹ càng nào, Kaguya đã tự quyết định.

“Ngắm vịnh Tokyo vui đến thế à?”

[Anh không thấy lãng mạn khi đi ngắm biển cùng nhau à? Chỉ nghĩ đến biển là tinh thần em đã phơi phới rồi.]

“Thật vậy à?”

[Vậy anh đã hứa là sẽ đưa em đến một bãi biển tuyệt đẹp vào một ngày không xa rồi đó, Yuu - kun. Hay là chúng ta đi Okinawa đi? Em thấy đi du lịch nước ngoài cũng không tệ á.]

“Muốn đi nước ngoài thì hỏi bố mẹ đi.”

Yêu cầu của Kaguya lúc nào cũng thật ngẫu hứng. 

Yêu cầu của Akira khi còn ngái ngủ thì viển vông.

Còn yêu cầu của Tenjo - san về một tình yêu vĩnh cửu lại là thứ khó nhất trong cả ba.

Thế mà tôi - một gã suy tình để con tim át lí trí - ngu nguội chấp nhận tất cả vì cô ấy.

[Đồ phũ phàng~] (けんもほろろ)

“Anh khá bất ngờ là em biết cụm từ này đấy”

[Dù em không giống một thiên tài nhưng điểm số của em không hề tệ. Thế nên em chắc chắn sẽ vượt qua bài kiểm tra đầu vào của Trường trung học phổ thông Kiyo nha.]