Căn bệnh tình yêu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

527 18457

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

179 2230

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

61 156

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

121 1000

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

80 531

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

27 109

Oneshot - Mở đầu

“Miyamine, cậu sẽ là người hùng của tớ chứ?”

Kể từ giây phút Yosuga Kei cất lời đề nghị, bánh xe vận mệnh cuộc đời tôi bắt đầu xoay chuyển.

Khi đó mới chỉ là một đứa trẻ, nhưng tôi tin chắc khoảnh khắc ấy là điều tuyệt vời nhất trên đời. Vì vậy mà tôi quyết định sẽ trở thành người hùng của Kei suốt quãng đời còn lại. Tuy biết rằng bản thân chẳng tài nào gánh vác nổi trọng trách đó, nhưng nếu Kei đã ngỏ lời thì tôi nguyện đứng về phía cậu đến cùng. Suy nghĩ ấy vẫn không thay đổi, kể cả khi cậu là cô bé học sinh cấp hai, hay trở thành nữ sinh cấp ba và ra tay sát hại hơn một trăm năm mươi sinh mạng. 

Mỗi lần ho là toàn thân lại đau nhức. Không ngờ mất thị lực một bên mắt khiến tôi chật vật đến thế. Chắc chắn xương cũng gãy vài cái rồi. Giờ đây tôi chẳng đủ sức để bảo vệ Kei được nữa. Dẫu vậy, tôi vẫn phải tiếp tục bảo vệ cậu bằng mọi giá, bất kể vết thương ở bụng cạn sạch máu. 

Tôi gắng gượng nở một nụ cười, cố làm ra vẻ kiêu ngạo với người đàn ông trước mặt. Gã cau mày, mặt lộ vẻ khó chịu khi thấy bộ dạng làm bộ làm tịch của tôi. Tôi tiếp lời, như thể chọc tức gã.

“Phải. Kei là thủ phạm đằng sau cái chết của hơn một trăm năm mươi người dù không trực tiếp ra tay. Cứ như một con vi khuẩn dịch hạch, cô ta máu lạnh tới mức không hề hối hận việc mình đã gây ra. Chính tay tao đã kết liễu con quái vật đó đấy.”

Sau khi nghe tôi bộc bạch, khuôn mặt hắn trở nên méo xệch. Có lẽ trong thâm tâm gã hận tôi đến tận xương tủy. Gã chưa xuống tay ắt hẳn là vì gã còn đôi điều muốn hỏi. Nhưng hiện giờ đầu óc tôi nửa tỉnh nửa mê, khó lòng mà đáp ứng được kỳ vọng của gã. 

“Tại sao?” Đôi môi gã run rẩy cất giọng. 

“Vì tao là người hùng của Kei mà.”

Dường như câu trả lời không làm gã vừa ý. Gã đấm tôi một cú như trời giáng, khiến ý thức tôi một lần nữa chìm hoàn toàn vào màn đêm lạnh lẽo. 

Liệu Kei có đang ở nơi cuối con đường không? Tôi cũng không biết nữa.

Đây là câu chuyện kể về việc tôi đã phải lòng con quái vật như thế nào.