Chương 81: Chinami Suýt Bị Lừa Đảo (2)
“Haa... Những kẻ lừa gạt người khác như vậy không sợ sự trừng phạt của pháp luật sao?”
Chinami thở dài như thể đang cố kìm nén cơn giận.
Nói câu này thì hơi có lỗi nhưng nghe buồn cười thật.
Lời thoại cứ như nữ chính trong mấy bộ anime thiếu nữ phép thuật nhí nhảnh ấy.
Chinami bước đi uể oải, tay nắm chặt phong bì tiền lấy lại được từ tên lừa đảo.
Tôi chỉ vào phong bì rồi hất cằm về phía chiếc túi đeo chéo, Chinami vội vàng nhét phong bì vào rồi ôm khư khư chiếc túi trước ngực.
Nhìn đôi mắt cô ấy đảo liên tục đầy bất an, tôi lên tiếng.
“Chắc tại người tốt như sư phụ tha thứ cho hắn nên hắn mới càng lộng hành đấy.”
“Vậy phải làm sao đây... Hắn khóc lóc thảm thiết bảo sẽ không bao giờ tái phạm nữa... Hơn nữa, không những không trân trọng Momo-sama mà hắn còn...!”
Chinami lắc đầu như một nữ chính bi thương.
Có vẻ cô ấy buồn vì Momo-sama bằng xương bằng thịt bị hỏng hơn là tức giận vì suýt bị lừa.
Cạn lời thật.
“Thì... nhân viên nhà ga đã đưa hắn đi rồi, họ sẽ giao cho cảnh sát hoặc khuyên răn rồi thả hắn đi thôi.”
“Vâng... Cơ mà trông tôi dễ bắt nạt lắm sao?”
Thành thật mà nói thì trông dễ bắt nạt thật.
Lúc nãy tôi định kiểm tra gấu bông mà chị đã đưa tiền một cách bất cẩn rồi còn gì.
Nuốt những lời đó vào trong, tôi an ủi Chinami.
“Sẽ có cơ hội khác để mua gấu bông Momo-sama thôi. Đừng buồn quá.”
“Haaa... Biết thế tôi đã thương lượng với tên lừa đảo đó để mua lại Momo-sama đã khuất với giá rẻ... Nhìn thấy tận mắt rồi nên giờ nó cứ lảng vảng trong tâm trí tôi.”
“Mang một con gấu bông cũ người khác từng dùng về không thấy gợn gợn sao?”
“Cũng đúng. Phù... Nếu không có hậu bối thì chắc tôi tiêu đời rồi... Thật sự cảm ơn cậu.”
“Từ giờ chị nên hạn chế mua đồ cũ đi. Nếu có món đồ nào muốn mua thì hãy đi cùng tôi hoặc Inoo-senpai.”
“Vâng...”
Chinami kéo dài giọng trả lời, ngẩng đầu lên.
Cô ấy nhìn thẳng vào tôi bước đi, hai má hơi ửng hồng.
Trông như bị ửng đỏ vì gió lạnh mùa đông vậy, đáng yêu thật.
Tôi gật gù chậm rãi, đặt một tay lên vai Chinami.
“Á?”
Nhân lúc cô ấy giật mình, tôi khẽ bóp nhẹ.
“Đừng ủ rũ quá. Tôi thích nhìn sư phụ vui vẻ hoạt bát hơn.”
“... Mư nết...!”
Không biết là đang trả lời hay đang rên rỉ nữa.
Vẫn nhạy cảm như ngày nào. Chạm vào bên dưới chắc tuôn trào luôn quá.
Bóp mạnh vai Chinami một cái, tôi rút tay lại.
“Thoải mái chứ?”
“Ưt...! Kh, không thoải mái chút nào...!”
Cơ bắp đang căng cứng của Chinami giãn ra, cô ấy trả lời.
Nhìn cô ấy hơi cúi người, nhăn mặt, tôi cười khẩy nói.
“Tiếc nhỉ. Tôi sẽ đi học thêm.”
“H, học thêm cái gì cơ...?”
“Massage ấy. Dạo này tôi có hứng thú với món này, hôm nào tôi sẽ massage cho sư phụ đàng hoàng.”
“... Massage sao... Nhận mấy cái đó thì...”
Thì sao? Sẽ hỏng mất à?
Chinami nói mấy câu na ná lời thoại trong game 18+ thể loại sa đọa, NTR nghe buồn cười thật.
Khuỵu gối xuống, đặt tay lên đầu gối, tôi chạm mắt với Chinami.
“Vì tôi rất muốn làm cho sư phụ nên sau này chị hãy nhận nhé. Tất nhiên nếu sư phụ không thích thì tôi sẽ không làm.”
“... N, nếu vậy thì... tôi sẽ suy nghĩ tích cực về chuyện đó...”
Chinami trả lời lí nhí rồi cúi gằm mặt xuống.
Mặt tôi ở sát sạt, lại còn cười tươi rói nên chắc cô ấy thấy áp lực và xấu hổ.
“Tôi hiểu rồi. Vậy giờ chúng ta về nhé? Tôi đưa chị về.”
“Vâng, vâng...”
“Về nhà tắm rửa rồi nghỉ ngơi cho khỏe. Đừng có nghĩ đến chuyện lướt mấy trang web bán đồ cũ nữa. Nhớ chưa?”
“Biết rồi...”
“Ngoắc tay hứa nhé?”
Tôi đưa ngón út ra trước mặt Chinami, cô ấy giật mình hỏi.
“C, chuyện này mà cũng phải hứa sao...? Cậu không tin tưởng sư phụ à?”
“Tôi lo xa thôi. Lúc nãy chị vừa bảo nó cứ lảng vảng trong tâm trí còn gì.”
“... Đó là nói đùa thôi mà...”
“Tôi nghe như nói thật ấy. Nào, ngoắc tay đi.”
Ngón tay tôi đưa đến tận mũi cô ấy.
Cô ấy lắc lư vai tỏ vẻ ngượng ngùng, rồi cũng đưa ngón tay thon thả của mình ra ngoắc vào ngón tay tôi.
Móng tay sơn màu hồng rất cuốn hút.
Nhìn chằm chằm vào đó, tôi mỉm cười rạng rỡ.
“Hứa rồi nhé? Hôm nay quên Momo-sama đi nhé?”
“Vâng...”
“Móng tay đẹp đấy. Hợp với chị lắm.”
“C, cảm ơn cậu... Tôi sơn móng tay cho hậu bối nhé...?”
Tay phải thì để chị, tay trái thì để Miyuki sơn nhé.
“Màu hồng á?”
“Vâng... Màu quả đào...”
“Chắc không hợp với tôi đâu.”
“Không đâu... Vì là màu quả đào nên chắc sẽ hợp hơn đấy...”
Mắt thì không dám nhìn thẳng mà cãi giỏi gớm.
Tận hưởng bầu không khí bỗng chốc trở nên mềm mại, tôi đứng thẳng dậy.
“Ra bãi đỗ xe thôi.”
“Á... Tiền gửi xe để tôi trả...”
“Chị không muốn nợ tôi đến thế sao?”
“Kh, không phải thế... Hôm nay cậu đã giúp tôi nên đương nhiên...”
“Hãy nhận lấy lòng tốt của tôi đi. Nhớ chưa?”
“Vâng...”
“Ngoan lắm. Giờ đi nhé?”
“Vâng...”
Cô ấy lại lơ ngơ, chỉ đáp lại bằng những câu khẳng định ngắn ngủn như lần trước.
Bật cười, tôi định vuốt ve cánh tay mỏng manh của Chinami nhưng lại thôi.
Hôm nay đến đây là đủ rồi.
Đừng cố tình chọc vào cảm xúc đang nhạy cảm của Chinami làm nó vỡ tung, cứ ngoan ngoãn đi về thôi.
Ngày hôm sau.
Đang đỗ xe trước nhà Miyuki, tôi nghịch điện thoại thì khựng lại khi thấy ảnh đại diện của Chinami đã thay đổi.
Là Momo-sama đang say xỉn.
Có vẻ nó thể hiện tâm trạng hiện tại của cô ấy.
Xấu hổ, choáng váng và rối bời.
Mà biểu cảm của Momo-sama cũng đa dạng phết.
Không biết có biểu cảm ahegao không nhỉ.
Cạch.
Trong lúc tôi đang tập trung vào điện thoại thì cửa ghế phụ mở ra.
Miyuki bước lên xe với khuôn mặt rạng rỡ.
Hôn chạm môi với tôi một cách tự nhiên rồi thắt dây an toàn, tôi hỏi cô ấy.
“Đợi lâu không?”
“Không. Tớ vừa mới ra. Giờ qua nhà Tetsuya-kun đúng không?”
“Vẫn phải chở cái tên kỳ đà cản mũi đó à?”
“Sao từ hôm nọ cậu cứ gọi cậu ấy là kỳ đà cản mũi thế...! Là bạn mà...!”
Bạn bè cái nỗi gì.
Hừ mũi cho qua chuyện, tôi khởi động xe.
“Hôm qua cậu làm gì?”
Miyuki nhìn ra ngoài cửa sổ, hỏi một câu bâng quơ.
Tôi vừa lặng lẽ lái xe vừa thản nhiên đáp.
“Gặp Nanase-senpai.”
“Nanase-senpai...? Chị quản lý câu lạc bộ Kendo ấy hả...? Người hôm nọ gặp ấy?”
“Ừ. Chị ấy bảo đi giao dịch đồ cũ nên tôi đi theo.”
“Chị ấy đi giao dịch đồ cũ thì sao Matsuda-kun lại đi theo?”
“Cậu cũng gặp rồi nên biết mà? Nanase-senpai ngây thơ cỡ nào.”
“Chị ấy hiền thật... Nhưng sao tự nhiên lại nhắc đến chuyện đó?”
“Vì tôi có linh cảm chị ấy sẽ bị lừa. Nên tôi đi cùng, và suýt nữa thì bị lừa thật.”
“Hả...? Thật á?”
Khuôn mặt định tỏ vẻ lạnh lùng của Miyuki nhuốm màu kinh ngạc.
Liếc nhìn cô ấy, tôi gật đầu.
“Có con gấu bông hình quả đào tên là Momo-sama đang rất nổi tiếng ấy.”
“À...! Tớ biết con đó! Nghe nói dạo này nổi lắm...”
“Tôi tìm hiểu thử thì thấy nổi thật. Gấu bông gì mà giá hơn 2 vạn yên.”
“2, 2 vạn yên...? Số tiền lớn lắm đấy, thế mà suýt bị lừa á?”
“Chính xác là 2 vạn 5 ngàn yên.”
“Thế còn gấu bông? Trước khi giao dịch chắc phải kiểm tra chứ.”
“Tất nhiên là có kiểm tra. Nhưng chị ấy chỉ xem qua loa rồi đưa tiền luôn. Lúc tôi định xem kỹ lại thì tên lừa đảo định cầm tiền bỏ chạy, tôi tóm hắn lại thì con gấu bông rơi xuống đất. Và đầu với thân nó đứt lìa luôn.”
Miyuki quay hẳn người về phía tôi.
Có vẻ cô ấy rất hứng thú.
“Hàng như thế mà cũng dám giao dịch trực tiếp á? Muốn lừa đảo thì giao dịch qua bưu điện tốt hơn chứ?”
“Ai biết. Chắc nói chuyện với chị ấy trước rồi thấy dễ bắt nạt. Với lại giao dịch qua bưu điện thì để lại bằng chứng nên hắn mới làm thế chăng?”
“Cũng đúng... Giao dịch trực tiếp thì ít lý do để chối cãi hơn. Rồi tên lừa đảo đó sao rồi?”
“Định giao cho cảnh sát nhưng chị ấy tha cho hắn.”
“Sao lại thế...?”
“Chắc thấy hắn van xin thảm thiết quá nên động lòng thương. Nhưng nhân viên nhà ga cũng đưa hắn đi rồi nên chắc sẽ bị bắt thôi?”
“Thế thì may quá... Chị ấy mà đi một mình thì to chuyện rồi... Cậu làm tốt lắm.”
Miyuki vỗ nhẹ vào vai tôi để khen ngợi.
Chắc cô ấy nghĩ tôi đi theo vì ý tốt.
Cho hai người họ gặp nhau một chút, tạo cơ hội để họ thân thiết hơn cũng hay đấy.
Nhưng trước đó phải tích lũy nhiều thứ đã.
“Nhưng Nanase-senpai hiền quá mức rồi đấy? Giao dịch số tiền lớn thế mà...”
“Thì đấy. Chắc chị ấy quá tin người.”
Vừa trò chuyện rôm rả thì đã đến nhà Tetsuya.
Nhìn cánh cửa đóng im ỉm, tôi càu nhàu.
“Đi nhờ xe mà chẳng chịu ra trước gì cả.”
“Chắc cậu ấy ra ngay thôi...? Với lại thỉnh thoảng tớ cũng muộn 1, 2 phút mà.”
“Cậu là người đương nhiên tôi phải chở nên không sao...”
Bỏ lửng câu nói, tôi luồn tay vào giữa hai đùi Miyuki.
Thấy cô ấy giật mình vì cái chạm bất ngờ, tôi cười khẩy nói tiếp.
“Miura bắt đầu làm tôi bực mình rồi đấy.”
“Bực mình cái gì chứ...! T, trước tiên bỏ tay ra đã...”
“Kính xe dán phim cách nhiệt tốt lắm. Bên ngoài không nhìn thấy đâu.”
Bàn tay vén váy đồng phục lên tận đùi rồi ngày càng tiến sâu vào trong.
Miyuki thở hắt ra, cắn chặt môi dưới, nắm lấy tay tôi cố gắng kéo lên.
“Mới sáng sớm đừng có làm thế...!”
“Sao Miura lại thiếu nhạy bén thế nhỉ?”
“T, tớ sẽ nói cậu ấy một trận...! Nên cậu bỏ tay ra đi...! Tetsuya-kun ra rồi kìa...!”
Quả đúng như lời Miyuki, Tetsuya đang ngậm miếng bánh mì bước ra khỏi cửa.
“Tên đó toàn phá đám đúng lúc thật.”
Tôi càu nhàu rút tay lại, Miyuki vội vàng chỉnh lại váy.
Nắm chặt lấy bàn tay đang nóng ran của cô ấy, tôi nói.
“Hứa rồi đấy nhé? Cậu phải nói cậu ta một trận đấy.”
Cạch.
Ngay khi tôi vừa dứt lời, cửa sau mở ra, Tetsuya bước lên xe.
Nhai ngấu nghiến miếng bánh mì rồi nuốt ực, cậu ta cất lời xin lỗi nhẹ nhàng.
“Xin lỗi, hai người đợi lâu không?”
Cũng biết điều đấy.
Đang định chửi nhưng thôi, khen cho một câu làm tốt lắm.
Cho đến khi tôi không chở cậu nữa, hy vọng cậu cứ xuất hiện vào những thời điểm nhạy cảm thế này.
Hành động thiếu nhạy bén đó của cậu cũng giúp ích cho việc khai phá sở thích của Miyuki đấy.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
