Chương 484: Hút chùn chụt với các tiền bối CLB Kendo
“Cậu bảo sẽ massage cho Chinami à?”
Trên xe lúc về nhà.
Renka nãy giờ vẫn im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, bỗng dưng ném cho tôi một câu hỏi như vậy.
“Vâng. Đội trưởng cũng biết chuyện này mà nhỉ?”
“Biết thì biết nhưng...”
“Đội trưởng định hỏi sao tôi không massage cho Đội trưởng chứ gì?”
“Không phải...! Đừng có cầm đèn chạy trước ô tô, nghe người ta nói hết câu không được à?”
“Xin lỗi. Đội trưởng nói đi.”
“...”
Thấy cô ấy mím chặt môi im lặng, có vẻ như điều cô ấy định nói đúng là câu tôi vừa nói.
“À thôi dẹp đi...! Không làm thì thôi.”
Nhìn phản ứng là biết chắc chắn rồi.
Tôi vỗ nhẹ lên đùi Renka đang chỉnh lại tư thế ngồi, rồi nói.
“Tại Sư phụ ngoan nên tôi mới làm cho thôi.”
“Cái gì cơ thằng ranh này? Thế ý cậu là tôi không ngoan à?”
“Thành thật mà nói thì không thể gọi là ngoan được đúng không?”
“Cái tên này...!”
“Nói một cách khách quan là thế mà. Đừng có cáu, thử đánh giá khách quan xem nào.”
“À thế thì cậu đi mà gặp Chinami với Hanazawa ấy...! Gọi cái đứa tính tình tồi tệ như tôi đến làm gì!”
“Vì tôi thích Đội trưởng như thế này.”
“...”
Renka đang nổi trận lôi đình bỗng trở nên ngoan ngoãn.
Được nhấn mạnh điểm đặc biệt của riêng mình, có vẻ cô ấy thấy hơi ngượng ngùng.
“... Mất trí rồi.”
Nghe giọng nói đã dịu đi hẳn của Renka, tôi khẽ nhếch mép, trêu chọc cô ấy một chút.
“Giống hệt chó Chihuahua. Không biết thân biết phận mà cứ thích sủa nhặng lên.”
“Gì cơ...? Cái đồ chó...”
“Đừng có chửi thề.”
“Tại cậu làm tôi phải chửi đấy chứ...! Hơn nữa cậu bảo thích tôi như thế này cơ mà! Thế thì tôi phải làm tới bến chứ! Không đúng à!?”
“Ừm... Lập luận cũng khá thuyết phục đấy.”
“Thấy chưa!”
“Vậy nên Đội trưởng định tiếp tục à?”
“Cậu cho phép rồi thì tôi cứ tiếp tục thôi...!”
Renka đang hậm hực có vẻ vẫn chưa nhận ra mình vừa lỡ lời.
Để tôi đích thân chỉ ra cho cô ấy thấy.
“Tôi chưa từng cho phép. Tôi chỉ bảo là thích dáng vẻ đó thôi.”
“Thế chẳng phải là cho ph... Á!? Hí!”
Nhận ra mình đã chọn sai từ, một âm thanh kỳ quặc bật ra từ miệng cô ấy.
Cơ thể cô ấy cũng giật nảy lên, có vẻ như đang vô cùng xấu hổ.
“Không phải cho phép mà là công nhận...! Ý tôi là cậu đã công nhận...!”
Trước lời bào chữa vội vàng của Renka, tôi chỉ làm bộ mặt "Ra là vậy", khiến cô ấy nhăn nhó nói tiếp.
“Đừng có mà đắc ý...! Tôi lỡ lời thôi! Chỉ là trong lúc nóng giận nên buột miệng...!”
“Vậy sao. Lời thật lòng buột miệng thốt ra trong lúc nóng giận.”
“Không phải thật lòng! Thật sự không phải!”
“Tôi biết rồi mà.”
“Thế thì làm cái mặt tin tưởng đi! Đừng có trưng ra cái vẻ mặt khốn nạn đó...!”
“Tôi đang bận tập trung lái xe.”
“Á á á!”
Renka vặn vẹo cả người, la hét ầm ĩ để bày tỏ sự oan uổng của mình.
Dù đang tức điên lên nhưng cô ấy vẫn giữ âm lượng vừa phải để không làm ảnh hưởng đến việc lái xe của tôi.
“Ngoan thật đấy.”
“Cậu nói cái gì thế đồ tồi...!”
“Xinh quá.”
“Đừng có nói cái kiểu khen trẻ con thế...! Tôi giết cậu đấy...!? Lần này là thật đấy...!”
“Biết rồi. Bình tĩnh đi.”
“Cậu cứ trêu tức tôi thì làm sao mà bình tĩnh được!”
“Hít thở sâu vào. Tôi đang lái xe nên đừng bắt chuyện nữa.”
“Cái...”
Liếc mắt nhìn sang, tôi thấy Renka đang run lên bần bật.
Lần nào cũng thấy nhục nhã mà sao không chịu cẩn thận lời ăn tiếng nói cơ chứ...
Renka của chúng ta nóng tính quá cũng khổ.
Đến nhà Renka, tôi quay sang nhìn cô ấy đang mang vẻ mặt uất ức như sắp chết vì tức tưởi.
Thấy vẻ mặt dửng dưng nhưng lại toát lên vẻ đắc thắng của tôi, từ trong miệng cô ấy vang lên tiếng nghiến răng kèn kẹt khe khẽ.
“Tôi về đây...”
Trông cô ấy như đang cố kìm nén cơn giận.
Từ nãy đến giờ tôi vẫn đang đối xử tốt với cô ấy mà... Nhưng cuối cùng cô ấy lại để lộ điểm yếu muốn bị tôi ăn tươi nuốt sống, nên tôi vô tình trêu chọc mất rồi.
Dù vậy tôi cũng chẳng thấy có lỗi. Renka cứ phản ứng thế này thì tôi biết làm sao được.
Tất cả là tại cô ấy quá đáng yêu thôi.
“Về cẩn thận nhé.”
“Ừ.”
“Trước khi về không định làm gì cho tôi à?”
“Không.”
“Thật á?”
“...”
Chắc nghĩ nếu cứ thế này mà đi thì sẽ lại bị tôi nắm thóp, Renka do dự một chút rồi rướn người áp môi mình vào môi tôi.
Cảm giác mềm mại, ươn ướt truyền đến cùng lúc với tiếng cửa ghế phụ mở ra cái "Cạch".
Nhìn bóng lưng cô ấy vội vã chạy đi sau nụ hôn, tôi bật cười sảng khoái rồi bước xuống xe.
Để đóng lại cánh cửa ghế phụ mà Renka chưa kịp đóng.
Hôm nay cảm xúc của cô ấy chắc hẳn đã lên xuống thất thường lắm, chừng này thì tôi có thể bỏ qua được.
Chinami ra đón tôi với một hộp nhựa mờ đựng những miếng đào bên trong.
Tôi đỗ xe lại, cô ấy cúi gập người chào rồi bước lên ghế phụ. Ngửi thấy mùi hương quen thuộc, cô ấy chun chiếc mũi nhỏ nhắn lại, hít hà mùi hương trong xe.
“Hậu bối vừa đi gặp Renka về phải không ạ?”
“Vâng. Sư phụ ngửi thấy mùi à?”
“Vâng. Mùi hương ngọt ngào đặc trưng của Renka vẫn còn lưu lại ạ.”
“Mùi của Sư phụ thơm hơn đấy.”
“Á... Ý tôi không phải là muốn hậu bối so sánh đâu ạ...”
“Tôi đùa thôi. Sao rồi, Sư phụ đã nói chuyện với Đội trưởng chưa?”
“Hậu bối đang nói đến chuyện gì vậy ạ?”
“Thứ Tư.”
“Nát...!”
Đôi mắt vốn đã to của Chinami nay còn mở to gấp đôi.
Nhìn biểu cảm này thì dù không phải là một cuộc thảo luận sôi nổi, chắc hai người cũng đã nói chuyện ngắn gọn qua điện thoại về vấn đề đó rồi.
“Chuyện đó... tôi không thể nói được ạ...”
“Tại sao?”
“Cũng không có chuyện gì quan trọng lắm...”
“Và?”
“Và...”
“Nhìn là biết Đội trưởng lại nói xấu tôi rồi.”
“Dạ...? Làm gì có chuyện...”
“Biểu cảm của Sư phụ lộ hết ra rồi kìa. Chắc Đội trưởng bảo Sư phụ đừng để bị một kẻ như tôi dắt mũi đúng không?”
“Á...? Sao hậu bối... k, không phải thế đâu ạ?”
Cơ thể Chinami giật nảy lên.
Bị nói trúng tim đen rồi.
Chinami của chúng ta nói dối tệ thật đấy. Mọi thứ đều hiện rõ trên khuôn mặt ngây thơ kia, đến mức một đứa trẻ năm tuổi cũng có thể dễ dàng nhận ra cô ấy đang nói thật hay nói dối.
“Vừa nãy Sư phụ định hỏi sao tôi biết đúng không?”
“Không ạ...?”
Sợ nếu mách lẻo thì hình tượng của Renka sẽ bị hủy hoại, nên cô ấy đang nói dối tôi vì mục đích tốt đây mà.
Không nên dồn ép cô ấy thêm nữa.
Những người có tính cách như Chinami thường không chịu nổi áp lực kiểu này.
“Ra vậy. Tôi hiểu rồi. Sư phụ cho tôi một miếng đào được không?”
“Dạ...!”
Thấy tôi chuyển chủ đề, Chinami mừng rỡ dùng chiếc nĩa nhựa đâm mạnh vào giữa miếng đào.
Nhìn bàn tay nắm chặt chiếc nĩa tròn xoe như cục bông gòn thật sự rất đáng yêu, tôi há miệng ngậm lấy miếng đào cô ấy đưa và nhai nhóp nhép.
“Ngon thật đấy.”
“Đúng không ạ? Tôi đã đặc biệt chọn giống đào ngon nhất đấy ạ.”
“Cho tôi thêm miếng nữa được không?”
“Tất nhiên rồi ạ. Hậu bối ăn hết cũng được.”
“Thế thì Sư phụ lấy đâu ra mà ăn. Giống đào ngon thì Sư phụ cũng phải ăn chứ.”
“Fufu. Ở nhà vẫn còn nên không sao đâu ạ.”
Nhìn chung thì cả Renka và Chinami đều không quá lo lắng về ngày thứ Tư.
Họ tin rằng tôi sẽ tự biết cách sắp xếp ổn thỏa sao?
Hay họ nghĩ rằng việc hai người bạn thân cùng làm chuyện đó với người mình thích cũng không sao?
Dù là gì đi nữa thì đối với tôi, đây cũng là một chuyện đáng mừng nên chẳng có vấn đề gì.
“Phải đi ăn cơm thôi... Cứ thế này chắc tôi no bụng vì đào mất.”
“Hậu bối ăn thêm một miếng nữa thôi, phần còn lại tôi sẽ để dành làm món tráng miệng nhé.”
“Thứ Tư Sư phụ cũng mang đi nhé?”
“N, nếu hậu bối muốn thì tôi sẽ mang đi ạ...”
“Xong việc rồi ba chúng ta cùng ăn nhé?”
“Dạ...? Xong việc là ý hậu bối muốn nói đến chuyện gì...”
“Se...”
“Myaat...! Tôi hiểu rồi ạ...!”
Chinami vỗ bôm bốp vào hộp nhựa, ngắt lời tôi.
Tôi phì cười nhìn cô ấy, khuôn mặt đã ửng hồng như quả đào, rồi nói.
“Thứ Tư chúng ta gặp nhau lúc giữa trưa nhé.”
“Dạ...? Không phải chúng ta đã hẹn gặp vào buổi tối sao ạ...?”
“Tôi đổi ý rồi. Tại tôi muốn gặp hai người sớm hơn.”
“Chuyện này... Hậu bối đã nói với Renka chưa ạ...?”
“Lát nữa tôi nói sau cũng được.”
“Tôi nghĩ nên hẹn trước thì tốt hơn ạ...”
“Đội trưởng nghe lời tôi lắm.”
“Sao cơ... Renka á?”
“Tuy hơi bướng bỉnh một chút nhưng Đội trưởng luôn làm theo mọi yêu cầu của tôi. Giống Sư phụ lắm.”
“Hậu bối cảm thấy vậy sao...?”
“Vâng. Cả hai đều ngoan nên tôi thích lắm.”
Hai tay Chinami rụt sâu vào giữa hai đầu gối.
Nghe những lời khen ngợi chân thành, có vẻ cô ấy thấy rất xấu hổ.
Nhìn mái tóc màu hồng của Chinami rủ xuống khi cô ấy cúi đầu trông thật thanh tao, tôi cùng cô ấy đi đến một nhà hàng đồ Âu có không gian đẹp mà tôi đã để mắt tới từ trước.
Sau đó, chúng tôi ăn tối hơi sớm trong bầu không khí vui vẻ, hòa thuận. Đưa Chinami về xong, tôi trở về nhà và nằm ườn ra.
Tôi cũng không quên gửi tin nhắn thông báo cho Renka về việc đổi giờ hẹn sang buổi trưa.
[Ăn cứt đi. Tôi sẽ gặp vào buổi tối.]
Tin nhắn trả lời đến ngay lập tức.
Chắc cô ấy vẫn còn để bụng chuyện tự nguyện làm ra vẻ nhục nhã lúc sáng, nên giờ có vẻ cằn nhằn hơn bình thường.
[Cứ thử không ra vào buổi trưa xem chuyện gì sẽ xảy ra.]
[Cậu đang đe dọa tôi đấy à? Bảo là sẽ đối xử tốt cơ mà.]
[Thì làm sao cho tôi muốn đối xử tốt đi.]
[Đồ rác rưởi. Tôi biết ngay mà. Hôm nay tôi cứ tưởng đã nhìn cậu bằng con mắt khác, nhưng tôi nhầm rồi.]
Nghe có vẻ như cô ấy đang chán ghét tôi, nhưng đó chỉ là giả vờ thôi.
Renka vẫn còn thích tôi lắm. Bây giờ cô ấy chỉ đang làm cao để giữ thể diện thôi.
[Vâng. Mai gặp.]
Bỏ qua sự hờn dỗi của Renka, tôi nhắm mắt lại.
Vì không suy nghĩ gì nên tâm trí vốn đang tỉnh táo dần trở nên mơ màng, đầu óc trống rỗng.
Cứ thế, tôi cố ép mình vào giấc ngủ không chịu đến để giết thời gian cho qua ngày, và khi mở mắt ra, ngày thứ Tư đã đến.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
