Chương 451: Cõi lòng nhẹ nhõm
“Vâng... Không ạ... Ơ kìa...! Cậu không được nói thế đâu. Vâng, vâng... Tôi sẽ về nhà...”
Tôi không biết nội dung cuộc gọi là gì, nhưng chỉ nghe lời Chinami nói thì có vẻ Renka đang bảo cô ấy đừng ở lại nhà một kẻ nham hiểm như tôi mà hãy về đi.
“Đi dạo á? Tôi hiểu rồi. Nhưng tôi muốn tắm trước nên cúp máy được không? A, chuyện đó...”
Có vẻ cô ấy đang hỏi tại sao lại phải tắm gấp như vậy...
Đường đường là nô lệ mà lại dám gặng hỏi tầng lớp thượng lưu đủ thứ chuyện cơ à.
Định đóng dấu khen ngợi mà thôi hủy bỏ.
Roi da, chắc phải cần nhiều roi da hơn nữa.
“Lát nữa tôi sẽ kể cho cậu nghe. Vâng... Tôi sẽ gọi lại sau.”
Chinami, người vừa cư xử vô cùng lễ phép với nô lệ, đã cúp máy.
Cô ấy đảo đôi mắt tròn xoe, nhìn luân phiên giữa tôi - người vừa xả nước vào bồn tắm lộ thiên và bước ra từ phòng tắm - và chiếc điện thoại.
Tôi mỉm cười rạng rỡ với cô ấy rồi nói.
“Vào thôi chứ?”
Nghe vậy, Chinami, người đang dùng khăn tắm dài quấn quanh người thay cho váy như một biện pháp tạm thời, khẽ gật đầu.
“Vâng...”
Thậm chí không dám nhìn thẳng vào tôi đang trong tình trạng khỏa thân, cô ấy trả lời bằng giọng nhỏ như muỗi kêu, có vẻ cô ấy đang rất xấu hổ.
“Sư phụ qua bên này đi.”
“C-Có phải cởi áo ra không...?”
“Phải tắm thì đương nhiên là phải cởi rồi đúng không?”
“Tôi mặc áo tắm cũng được mà...”
“Mặc bộ đồ đó á? Áo blouse sẽ hỏng mất đấy. Nếu thấy ngại thì cứ nói với tôi. Trong lúc Sư phụ tắm, tôi sẽ quay lưng lại.”
“V-Vâng...”
Chinami ngọ nguậy những ngón chân nhỏ nhắn, bước vào phòng tắm.
Cô ấy nhìn luân phiên giữa hơi nước bốc lên nghi ngút từ bồn tắm và khuôn mặt tôi rồi nói.
“Vậy... Cậu quay lưng lại đi.”
“Bây giờ luôn á? Sư phụ không vào bồn tắm à?”
“Phải tắm rửa sạch sẽ rồi mới vào chứ... C-Cũng phải cởi áo nữa...”
“Vào luôn cũng được mà.”
“Không được đâu... Không tốt cho vệ sinh...”
“Tôi hiểu rồi.”
“Tôi có thể dùng khăn tắm được không?”
“Khăn tắm á? Sau khi tắm xong á?”
“Không ạ. Ở giữa chừng cơ.”
Tắm mà cần khăn tắm làm gì nhỉ?
Chắc không phải là kiểu dùng khăn để kỳ cọ cơ thể đâu... Lát nữa sẽ biết thôi.
“Vâng, Sư phụ cứ dùng đi.”
“Cảm ơn cậu.”
Gật đầu đồng ý một cách sảng khoái, tôi cầm vòi hoa sen ở phía đối diện với chỗ Chinami đang đứng lên.
Sau đó, tôi lặng lẽ mở vòi nước, xuyên qua tiếng nước chảy, tôi loáng thoáng nghe thấy tiếng sột soạt của một thứ gì đó mềm mại đang chuyển động.
Chinami đang cởi quần áo.
Sao cô ấy lại xấu hổ đến thế nhỉ.
Nghĩ lại thì, Miyuki và Renka hồi mới quan hệ xong lúc đi tắm cũng có phản ứng giống hệt Chinami.
Bây giờ cũng vậy. Dù cả hai đã bạo dạn hơn nhiều nhưng vẫn không thể táo bạo như lúc làm tình được.
Có lý do riêng của phụ nữ chăng?
Là đàn ông, tôi không hiểu nổi.
Quyết định suy nghĩ đơn giản, tôi tắm rửa qua loa rồi bước vào bồn tắm.
Nghe tiếng nước óc ách, vai Chinami khẽ run lên.
Nhìn bờ mông tròn trịa kia lại thấy nứng rồi.
Chắc cô ấy không ngờ trong mơ rằng tôi đang nhìn cô ấy đâu.
“Hậu bối...”
Nghe tiếng gọi của Chinami, người đang quay lưng lại bồn tắm và lặng lẽ tắm rửa, tôi đáp gọn lỏn.
“Vâng.”
“Cậu không nhìn đấy chứ?”
“Đương nhiên rồi.”
“Nhưng sao tôi lại có cảm giác bị nhìn chằm chằm nhỉ...?”
“Sư phụ ảo giác đấy.”
“Vậy sao...”
Sột soạt.
Cô ấy di chuyển chiếc ghế đặt trong bồn tắm để che đi bóng lưng của mình.
Thấy dáng vẻ cố gắng của cô ấy thật đáng yêu, tôi nói.
“Sư phụ không vào à?”
“A, tôi vẫn chưa tắm xong...”
“Để tôi tắm cho Sư phụ nhé.”
“K-Không...! Cậu không được nói những lời đáng xấu hổ như vậy...!”
“Lời này có gì mà đáng xấu hổ chứ?”
“Vì giọng nói của Hậu bối mà tôi không thể tập trung tắm được đây này...!”
“Tôi sẽ giữ im lặng.”
“Vâng...! Cảm ơn cậu...”
Chinami rụt rè bảo vệ quan điểm của mình, một lúc sau cô ấy quay đầu lại nhìn tôi.
Tôi đã nhanh chóng quay người lại đúng lúc đó nhưng vì có tiếng nước nên chắc chắn Chinami đã nhận ra tôi đang nhìn lén cô ấy.
Nhưng cô ấy không nói gì mà nhanh chóng bước vào bồn tắm.
Không biết là do không có thời gian để nói, hay là định rộng lượng bỏ qua cho tôi nữa.
“Bây giờ cậu quay lại được rồi đấy...”
“Được chứ?”
“Vâng.”
Nghe Chinami nói vậy, tôi cẩn thận quay người lại, thấy cô ấy đang ngâm mình trong nước ngập đến tận môi dưới.
Trên đầu cô ấy là một chiếc khăn ướt được gấp gọn gàng, không biết cô ấy mang vào từ lúc nào.
“Chiếc khăn đó là sao vậy?”
“A, đây là thói quen của tôi. Hồi nhỏ tôi nghe nói làm thế này sẽ giúp máu lưu thông tốt hơn... Từ đó trở đi, mỗi lần vào bồn tắm tôi đều làm thế này.”
Ra là vì thế nên cô ấy mới hỏi có được dùng khăn tắm không.
Chiếc khăn đặt nhẹ nhàng trên mái tóc màu hồng phấn trông cực kỳ đáng yêu.
“Vậy sao?”
“Vâng.”
“Tôi thật sự rất thích Sư phụ.”
“Mư a...!”
Giật mình trước lời tỏ tình bất ngờ, khuôn mặt Chinami chìm một nửa xuống nước rồi lại ngoi lên.
Cứ như thể tim cô ấy vừa rớt cái "thịch" vậy.
“T-Tự dưng cậu nói thế thì tôi biết làm sao...!”
“Sao đâu. Tôi chỉ bày tỏ tấm lòng của mình thôi mà.”
“...”
Cô ấy làm ra vẻ mặt không biết là đang vui hay đang bất ngờ.
Cô ấy mím môi nhìn tôi một lúc lâu, rồi lấy chiếc khăn trên đầu xuống che mặt lại.
Sau đó, cô ấy nói bằng giọng lí nhí.
“T-Tôi cũng thật sự rất thích cậu...”
Aah... Phản ứng đáng yêu vô cùng.
“Tắm xong Sư phụ định về nhà luôn à?”
“Chắc làm thế sẽ tốt hơn...”
“Tôi sẽ đưa Sư phụ về, chúng ta cùng đi nhé.”
“Vâng... Làm phiền cậu rồi...”
Hôm nay tôi đã được chữa lành ở mức tối đa.
Trải qua một ngày vô cùng mãn nguyện thế này, chắc tôi sẽ có một giấc ngủ thật ngon.
Chiều hôm sau.
Đang ngắm nhìn những hạt mưa lại bắt đầu rơi lất phất, tôi thấy một cô gái rảo đôi chân dài bước tới mở cửa ghế phụ, tôi liền cất tiếng chào.
“Chào.”
Nghe vậy, Hiyori nở nụ cười tươi rói, giơ tay lên đáp lại.
“Hi.”
“Chào lại đi.”
“Hi ạ.”
“Lại.”
“Chào ạ.”
“Lại, đàng hoàng vào.”
“Rất vui được gặp anh.”
Đến chết cũng không chịu nói "Em chào anh...", thật cạn lời.
Liếc nhìn Hiyori đang cố tình gây sự một cách trẻ con, tôi tặc lưỡi rồi hất cằm về phía ghế phụ.
“Lên xe.”
“Vừa rồi là sao đấy?”
“Cái gì.”
“Tặc lưỡi ấy.”
“Vì thấy nóng ruột.”
“Sao lại nóng ruột?”
“Cứ lên xe trước đã. Kẻo ướt mưa.”
“Biết rồiii.”
Hiyori trả lời một cách hồn nhiên, bước lên ghế phụ rồi thắt dây an toàn.
Hôm qua có chuyện gì vui à? Lâu lắm rồi mới thấy con bé tăng động thế này.
“Chúng ta đi đâu đây?”
Trước câu hỏi tiếp theo của cô bé, tôi nhún vai rồi cho xe lăn bánh.
“Không biết. Cứ lượn lờ xem có quán ăn nào thì vào.”
“Không có kế hoạch cũng hay. Nhưng em có món muốn ăn rồi.”
“Nói thử xem.”
“Takoyaki.”
“Ăn cái đó mà no được à? Biết chỗ nào bán không?”
“Ở khu trung tâm có đấy.”
“Người ta không dẹp mấy xe đẩy bán hàng rong à?”
“Không phải xe đẩy mà là Omakase.”
“Gì?”
“Takoyaki Omakase. Dạo này đang nổi trên SNS như một địa điểm hẹn hò độc lạ đấy.”
Takoyaki Omakase là cái quái gì...
Nâng tầm món ăn đường phố lên thành đồ cao cấp để bán à?
Ai là người nghĩ ra cái này nhỉ? Sức sáng tạo đáng nể thật.
Kỹ năng kích thích sự tò mò của mọi người quả là xuất sắc.
“Cũng tò mò đấy, nhưng tôi không ăn đâu.”
“Tại sao.”
“Đã là Omakase thì chắc chắn sẽ đắt hơn Takoyaki bình thường rất nhiều. Tại sao phải trả thêm tiền để ăn Takoyaki chứ?”
“Đâu phải chỉ có mỗi Takoyaki đâu? Là bữa ăn theo set nên có cả những món khác nữa mà.”
“Thôi bớt nói mấy lời điên rồ đi.”
“Anh đang chửi tất cả những người đến đó là đồ điên đấy à?”
Tôi đảo mắt nhìn quanh tìm một chỗ đỗ xe thích hợp.
Phía trước có một khoảng trống lõm vào trong.
Tạm thời đỗ xe ở đó, đúng lúc Hiyori với vẻ mặt bất an định mở miệng nói gì đó, tôi liền tóm chặt lấy gáy con bé.
“K-Khoan đã...! Em đùa...! Em đùa thôi mà...! Á...!”
Sau đó, tôi ép nửa thân trên của Hiyori đang cuống cuồng dỗ dành tôi gập xuống, rồi rướn người lên, bắt đầu đánh liên tiếp vào bờ mông đang hơi nhô lên của con bé.
Bốp! Bốp!
“A thôi nào...! Em đùa thôi mà...! Sao đùa một tí cũng không cho! Đau...! Đừng đánh nữa...!”
Tôi chỉ đánh đủ để thấy rát thôi mà làm quá lên...
Trẻ con hư thì phải dùng roi vọt mới trị được.
Nhưng Hiyori vốn tính phản nghịch, càng đánh có khi lại càng bướng bỉnh hơn cũng nên.
Giáo dục Hiyori một trận vừa đủ, tôi buông con bé ra.
Con bé nhìn tôi với vẻ mặt thất thần, hồn xiêu phách lạc, thậm chí chẳng buồn vuốt lại mái tóc rối bù.
Ngẩn người ra một lúc, con bé đưa tay ra sau chiếc quần đùi đang mặc rồi nói.
“Sao cứ hết lý lẽ là anh lại dùng bạo lực thế...!”
“Thì đừng có làm mấy trò đáng bị đòn nữa.”
“Em sẽ trả thù...”
“Đây là lần thứ ba rồi đấy. Lần sau tôi không nương tay nữa đâu.”
“Không nương tay thì anh định làm gì...!”
Sẽ ép em ngủ lại khách sạn một đêm đấy.
Nuốt câu đó vào trong, tôi nắm lấy vô lăng.
“Hôm nay ăn cơm thố đi.”
“Sao anh không bảo em nghe lời đi?”
“Có bảo thì em cũng đâu có nghe.”
“Dù vậy thì anh cứ nói đi. Biết đâu có ngày em cảm động rồi nghe lời thì sao.”
“Có khối ấy.”
“Anh bỏ cuộc rồi à? Định cạn tình với em đúng không? Chắc tiền bối Hanazawa bảo thế chứ gì?”
Mới sáng ra còn yên bình mà giờ nhức tai quá.
Nhìn Hiyori liên tục tích tụ nghiệp chướng vượt quá giới hạn, tôi càng muốn phớt lờ câu trả lời của Miyuki mà phi thẳng đến khách sạn hoặc về nhà.
Rè rè rè-!
[Hôm qua sao cậu bơ tin nhắn của tôi? Muốn chết à? Tôi đã bảo cậu đừng làm thế nữa rồi cơ mà? Muốn gì thì nói thẳng ra. Đừng có cư xử hẹp hòi thế cái đồ rác rưởi này.]
Đúng lúc đó, tin nhắn của Renka gửi đến cũng nảy lửa không kém khiến tôi đau cả đầu.
Nhưng mà cũng buồn cười thật.
“Ai đấy?”
Hiyori rướn cổ lên định ngó xem điện thoại của tôi.
Tôi cụng đầu mình vào đầu con bé để đẩy ra rồi đáp.
“Lát nữa tôi sẽ cho em biết.”
“Khi nào?”
“Ai biết. Sắp tới.”
“Thì sắp tới là khi nào.”
“Vào ngày em ngủ lại bên ngoài.”
“... Dạ?”
Đứa con gái vừa nãy còn ỏm tỏi leo lên đầu lên cổ tôi, vừa nghe đến từ ngủ lại bên ngoài là khí thế xẹp lép ngay.
Dái tai con bé khẽ ửng đỏ, chắc lại nghĩ đến chuyện đen tối gì rồi.
Và qua câu nói vừa rồi, có lẽ con bé cũng đã cảm nhận được.
Rằng chẳng bao lâu nữa con bé sẽ phải quyết chiến với tôi.
Thấy dáng vẻ cạn lời của Hiyori khá là đáng yêu, tôi không giải thích gì thêm mà ngậm miệng lại, tiếp tục cho xe lăn bánh.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
