Chương 390: Nước với dầu cũng có thể hòa vào nhau (2)
Cạch.
Miyuki mở cửa phòng, bước đi lảo đảo dọc hành lang.
Nhìn bóng lưng cô ấy lê đôi dép của khách sạn lẹt quẹt sao mà đáng yêu đến phát điên.
Giá mà cô ấy ôm thêm cái gối nữa thì tốt biết mấy, nhưng với tính cách của Miyuki thì chắc chắn là không có chuyện đó rồi.
Cố nén chút tiếc nuối, tôi đi theo sau Miyuki và bắt đầu nhẹ nhàng xoa bóp gáy cho cô ấy.
Ngay lập tức, đầu cô ấy khẽ ngửa ra sau.
Một hành động như thể đang tận hưởng sự đụng chạm đó. Cứ thế, tôi và cô ấy định đi về phía thang máy thì tình cờ chạm mặt Tetsuya vừa bước ra từ hành lang đối diện.
“Chào cậu, Tetsuya-kun.”
Thấy Miyuki cất giọng ngái ngủ chào hỏi và giơ một tay lên, Tetsuya nở một nụ cười ấm áp.
Nhưng nụ cười đó chỉ tồn tại trong chốc lát.
Vừa nhìn thấy cảnh tôi đang xoa bóp gáy cho cô ấy, khuôn mặt hắn thoắt cái đã biến thành một con yêu quái xấu xí.
“Sao vậy...? Cậu ốm à?”
Miyuki lo lắng hỏi khi nhìn thấy vẻ mặt của hắn.
Như bừng tỉnh, Tetsuya giãn cơ mặt ra và trả lời.
“Không... Tớ hơi đau bụng một chút.”
“Thật á? Cậu bị rối loạn tiêu hóa à? Hôm qua cậu ăn gì thế?”
“Tớ, tớ chỉ ăn mấy xiên nướng ven đường thôi. Cảm ơn cậu đã lo lắng cho tớ.”
“Đau thì phải nói ngay nhé. Hoặc cậu ra chỗ lễ tân hỏi xem cô y tế ở đâu, họ sẽ hướng dẫn tận tình cho.”
“Vậy à... Cậu vừa ghé phòng Matsuda rồi cùng ra à?”
Dù đang thăm dò Miyuki như vậy, nhưng chắc chắn Tetsuya cũng biết.
Biết rằng Miyuki đã ngủ ở phòng tôi.
Mái tóc rối bù xù, vừa dụi mắt vừa bước đi, nhìn kiểu gì cũng thấy rõ là khuôn mặt của người vừa mới ngủ dậy, dù có là tên ngốc nghếch không biết đọc bầu không khí như hắn thì chắc chắn cũng đã khẳng định được điều đó.
“Hả? À... ừ.”
Miyuki ậm ờ cho qua.
Chắc cô ấy sợ nói là ngủ cùng thì nghe có vẻ mờ ám nên mới thừa nhận đại như vậy.
Miyuki sẽ không biết đâu. Rằng câu trả lời đó vô tình đẩy Tetsuya vào tình cảnh thảm hại hơn.
Thực ra tôi cũng thấy cô ấy chẳng cần phải biết, tôi nắm lấy cánh tay cô ấy và kéo vào lòng.
Sau đó, tôi nói với Tetsuya.
“Hôm nay cậu cũng ra biển à?”
“Hả? Tớ định đi nhưng mà...”
Tetsuya bỏ lửng câu nói, ánh mắt hướng về phía Miyuki.
Muốn đi cùng cô ấy chứ gì?
Không được đâu cưng ạ.
Nhìn lại thì có vẻ Tetsuya luôn nghĩ rằng mình có thể giành lại Miyuki bất cứ lúc nào.
Rằng nếu cô ấy nhìn thấy bộ mặt rác rưởi của tôi thì sẽ nhanh chóng chia tay, và nhận ra chẳng có người đàn ông nào tốt bằng bản thân hắn.
Chắc hắn đã ôm ấp hy vọng đó trong đầu.
Mà không hề hay biết rằng đó là một suy nghĩ vô cùng viển vông.
Nhưng trong chuyến du lịch ngoại khóa lần này, chắc hẳn hắn đã nhận ra mình quá chủ quan.
Nên hôm qua hắn mới tỏ thái độ hung hăng với tôi như vậy.
“Chơi vui vẻ nhé.”
Cắt ngang lời Tetsuya, tôi dẫn Miyuki đi lướt qua hắn.
“Lát nữa điểm danh xong bọn tớ sẽ đi ăn cơm ngay, Tetsuya-kun có muốn ăn cù... Ưm...!”
Tôi bịt miệng Miyuki - người đang định mời hắn ăn cùng - giống như hôm qua, không quên ngăn chặn từ trong trứng nước việc dính dáng đến hắn.
Ding-!
Bước vào thang máy vừa đến rất đúng lúc, tôi nhanh chóng bấm số tầng phòng Miyuki và nút đóng cửa.
Tuy có vẻ hơi hèn hạ nhưng tôi ghét việc phải ở chung một không gian với Tetsuya, hơn nữa không khí do tên đó thở ra sẽ làm ô nhiễm phổi của Miyuki nên làm thế này là đúng đắn nhất.
“Cậu làm gì thế? Người ta đang nói chuyện mà sao cậu vội vàng thế?”
Miyuki vừa càu nhàu vừa khó nhọc gỡ tay tôi ra.
Khoác tay lên vai cô ấy, tôi mân mê chiếc cổ thon thả và thản nhiên đánh trống lảng.
“Điểm danh xong đừng có kéo theo một đám bạn nữa, đi thẳng ra nhà hàng luôn nhé.”
“Chuyện đó thì chỉ cần Matsuda-kun cẩn thận là được mà?”
Có vẻ cô ấy đang nhắc đến chuyện tôi gọi Hiyori đến hôm qua.
Đuối lý nhưng vẫn phải mặt dày thôi.
Nghĩ vậy, khi thang máy dừng lại và cửa mở ra, tôi khẽ đẩy lưng Miyuki.
“Gặp lại sau nhé.”
“Ừ. Đừng đến muộn đấy.”
“Cậu cũng thế.”
Chiếc lưỡi của Miyuki khẽ thò ra giữa đôi môi khô khốc rồi rụt lại.
Những nếp nhăn mờ nhạt xuất hiện trên sống mũi.
Thấy dáng vẻ đó thật đáng yêu, tôi đứng nhìn bóng lưng Miyuki đi về phòng cho đến khi cửa thang máy tự động đóng lại rồi mới đi xuống.
Vì vẫn còn khá nhiều thời gian mới đến giờ điểm danh nên sảnh khá vắng vẻ.
Ngồi xuống chiếc ghế sofa êm ái trong góc, cơ thể tôi bất giác trở nên uể oải.
Hôm qua mải mê ân ái cuồng nhiệt với Miyuki nên tôi không được ngủ tử tế, giờ thấy hơi buồn ngủ.
Nghĩ bụng ăn cơm xong phải chợp mắt một lát mới được, tôi lấy điện thoại ra nhắn tin cho Chinami.
[Sư phụ.]
Ngay sau đó, cô ấy gửi cho tôi một bức ảnh.
Trong ảnh, Chinami đang giơ tay chữ V bên cạnh má, đứng trước mặt Renka đang xị mặt ra.
Tóc của cả hai đều còn ươn ướt, có vẻ đây là bức ảnh chụp lúc nghỉ ngơi ở suối hôm qua.
Mà này, trang phục của Chinami thì không sao nhưng của Renka thì tôi không ưng chút nào.
Cô nàng đang mặc một chiếc áo thun khoét cổ khá sâu nên để lộ một chút rãnh ngực.
Thân là nô lệ mà dám tự ý mặc bộ đồ đó khi chưa có sự cho phép của chủ nhân... Về nhà phải dạy cho một bài học mới được.
[Cả hai đều xinh lắm.]
[Fufu, cảm ơn cậu. Hậu bối đi chơi bên đó có vui không?]
[Cũng tàm tạm, sống qua ngày thôi.]
[Nghe như lời than vãn của người sống sót duy nhất trong thế giới zombie ấy nhỉ.]
[Nếu được xem ảnh Sư phụ mặc đồ ngủ thì chắc tôi sẽ có sức sống hơn đấy.]
[Á. Cậu đợi một lát được không?]
[Vâng.]
Ở Chinami luôn toát ra một vẻ gợi cảm vô thức.
Nhớ lại lần trước khi tôi bảo gửi ảnh mặc đồ ngủ, cô ấy đã để lộ vòng eo của mình, nên tôi đoán bức ảnh lần này cũng sẽ có điểm nhấn quyến rũ nào đó.
Đang ôm ấp kỳ vọng đó và chờ tin nhắn trả lời của Chinami thì điện thoại tôi rung lên.
Người gọi là Renka.
Nở nụ cười mãn nguyện trước cuộc gọi tự nguyện của cô nô lệ xinh đẹp, tôi bấm nút nghe.
“Alo.”
-Cậu đang làm cái trò gì thế?
“Trò gì cơ?”
-Sao lại bắt Chinami làm mấy trò kỳ cục?
Hai người đang ở cùng nhau à.
Nhưng bảo là trò kỳ cục thì nghe tổn thương thật đấy.
“Tôi chỉ bảo gửi ảnh thôi mà?”
-Thế là kỳ cục rồi còn gì. Đúng là đồ rác rưởi.
Hừm hừm. Nghe giọng nói lanh lảnh của Renka, máu giáo dục trong tôi lại sục sôi.
“Lại ăn vạ rồi. Với lại Đội trưởng này.”
-Gì.
“Đừng có mặc áo hở rãnh ngực nữa. Cảnh cáo lần 1.”
-Cậu nói gì vậy...? Sao cậu biết tôi mặc gì?
“Tôi có cách để biết hết.”
-Tôi chưa từng mặc bộ đồ nào như thế cả...! Đừng có hòng thăm dò tôi.
“Lại còn nói dối nữa. Cảnh cáo thêm 1 lần. Tích lũy đủ 3 lần thì biết hậu quả rồi chứ?”
-Biết, biết cái gì mà biết...! Cậu đang đùa đấy à... Cút đi!
Tút.
Cuộc gọi bị ngắt đột ngột. Sau đó, dù tôi đã đợi thêm 5 phút nhưng ảnh của Chinami vẫn chưa được gửi đến.
Có vẻ Renka đã ngăn cản... Chuyện này không thể bỏ qua dễ dàng được.
Nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại tối đen, tôi vừa giết thời gian vừa nghĩ xem nên chơi trò gì mới mẻ với Renka.
Đang khát nước nên tôi ghé vào cửa hàng tiện lợi mua chai nước suối, lúc bước ra thì thấy Hiyori đang bước ra khỏi thang máy với khuôn mặt lộ rõ vẻ phiền phức.
“Hửm?”
Có vẻ cô nhóc cũng đã nhìn thấy tôi, đôi mắt lờ đờ vì buồn ngủ bỗng mở to.
Tôi đang định tiến lại gần chào hỏi với vẻ mừng rỡ thì,
“Ái chà.”
Thấy cảnh Hiyori thốt lên một tiếng kêu vô hồn rồi ngã lăn ra sàn một cách vô cùng giả trân, tôi bật cười thành tiếng.
Thật là cạn lời, nhưng đồng thời cũng cảm thấy sự hoạt bát và tràn đầy năng lượng của cô nhóc.
Một trong những lý do khiến Hiyori được yêu mến chắc hẳn là vì khía cạnh vô tư, chẳng thèm quan tâm đến thể diện này.
Tiến lại gần cô nhóc - người chẳng thèm bận tâm đến việc đang bị những người xung quanh chú ý, tôi hờ hững hỏi.
“Làm gì thế?”
“Em bị trẹo chân.”
“Trông chẳng giống bị trẹo chân chút nào, nhưng em đã nói thế thì cứ cho là vậy đi.”
“Đúng không? Vậy nên anh đỡ em đi.”
“Đỡ kiểu gì? Nắm tay là được à?”
“Không. Cõng em đi.”
Từ hôm qua đến giờ cứ đòi cõng mãi.
Có con ma nào thích bám lưng người khác ám vào cô nhóc rồi à.
“Đứng dậy đi.”
“Cõng em.”
“Lúc nào thích thì tôi cõng, giờ thì ngồi xuống đi đã.”
Nghe vậy, Hiyori xị mặt ra rồi ngồi phịch xuống chiếc ghế băng hình tròn gần đó.
Đứng đối diện cô nhóc, tôi nói tiếp.
“Xuống điểm danh à?”
“Vâng.”
“Xuống sớm ngoài sức tưởng tượng nhỉ?”
“Ngoài sức tưởng tượng là sao...! Anh khinh thường em quá rồi đấy?”
“Khinh thường thật mà. Mitsushima đâu?”
“Miho sẽ xuống cùng cô giáo ạ.”
“Vậy à? Hôm nay em chỉ định nghỉ ngơi trong phòng thôi đúng không?”
“Sao anh lại nghĩ thế?”
“Vì em bị thương ở chân mà.”
“Có bị thương mấy đâu. Một học kỳ mới có một chuyến du lịch ngoại khóa, phải chơi cho thỏa thích chứ.”
Hôm qua còn rơm rớm nước mắt kêu đau, thế mà giờ lại ra oai...
Bật cười trước vẻ mặt vênh váo tự tin của Hiyori, tôi nói.
“Nước muối mà dính vào vết thương thì xót lắm đấy? Vi khuẩn cũng nguy hiểm nữa.”
“Vết thương lành rồi nên không sao đâu. Anh xem này.”
Hiyori tháo một chiếc dép ra, giơ chân lên cao và chìa lòng bàn chân ra cho tôi xem.
Hành động đó khiến chiếc quần đùi ngắn cô nhóc đang mặc bị kéo căng và xắn lên, để lộ một chút vùng bẹn.
“Sao? Trông có vẻ khỏi hẳn rồi đúng không?”
Chiếc quần lót màu đỏ lấp ló che đậy vùng chữ Y.
Vừa nhìn thấy, máu toàn thân tôi đã dồn hết về một phía.
Hiyori nhà ta dù tôi có nhấn mạnh thế nào thì vẫn chẳng có chút ý tứ nào cả.
“Dán băng cá nhân thế kia thì kiểm tra kiểu gì?”
“Anh bóc ra mà xem.”
Nhìn Hiyori vừa nói vừa co duỗi các ngón chân bằng ánh mắt cạn lời, tôi bất ngờ đưa tay về phía chân cô nhóc.
Sau đó, tôi dùng đầu ngón tay cù vào giữa lòng bàn chân đang dán băng cá nhân của cô nhóc.
“Ư hi...!”
Ngay lập tức, Hiyori thốt ra một tiếng rên rỉ vừa như nhột nhạt, vừa như ngớ ngẩn, chân cô nhóc dang ra ngoài.
Vì thế mà vùng chữ Y vốn chỉ lấp ló nay lại càng lộ rõ hơn.
Lần này chắc đã nhận ra quần lót của mình bị lộ, cô nhóc vội vàng lấy hai tay che giữa hai chân, nhưng chẳng biết cô nhóc có nhận ra hành động đó càng khiến cảnh tượng thêm phần gợi dục hay không.
Nhìn Hiyori đang tạo dáng thiếu nữ với hai bắp chân dang ra ngoài, tôi tặc lưỡi nói.
“Từ nãy đến giờ em cứ làm mấy trò kỳ cục hoài.”
“... Anh thấy rồi đúng không?”
“Thấy rồi.”
“Màu gì đố anh biết?”
Hiyori đặt một câu hỏi vô cùng táo bạo.
Thở hắt ra một tiếng đầy hoang mang, tôi trả lời.
“Chẳng phải màu đỏ sao?”
“Đúng rồi. Mắt anh tinh thật đấy. Chắc chắn là anh không nhìn lòng bàn chân em mà chỉ nhìn chỗ đó thôi. Đúng không?”
Chuẩn xác.
“Không phải. Tại em dang chân ra mà.”
“Nghe có vẻ hơi mờ ám đấy nhé?”
Hiyori càng lúc càng bạo dạn hơn.
Đã quen với mấy chuyện này rồi sao?
Nếu vậy thì tôi phải tăng mức độ lên để bắt đầu giáo dục mới được.
Trong lúc tôi đang trò chuyện rôm rả cùng Hiyori, Miyuki đã xuống từ lúc nào không hay.
Nhìn thấy tôi đang ở cùng Hiyori, cô ấy sải bước tiến lại gần.
Thấy cô ấy, Hiyori cất giọng lí nhí và kiêu kỳ chào hỏi.
“Chào chị.”
Nghe vậy, Miyuki vừa bước đến chỗ chiếc ghế băng liền nghiêng đầu khó hiểu.
“Em nói gì cơ?”
“Em bảo là em chào chị.”
“À... Vậy à? Chào em. Chân em không sao chứ?”
“Cũng tàm tạm.”
“Gì cơ?”
“Ạ.”
Thấy Hiyori vội vàng thêm kính ngữ vào khi mắt Miyuki sắp trợn ngược lên, tôi cảm thấy hơi thót tim.
“Hôm qua thực sự cảm ơn chị ạ.”
Đang định ôm đầu vì đau đầu, nghe lời cảm ơn thốt ra từ miệng Hiyori, tôi thầm vuốt ngực thở phào nhẹ nhõm.
Đúng rồi, biết cảm ơn trước thì Miyuki cũng sẽ mở lòng với em dù chỉ một chút thôi.
Cứ từ từ tiếp cận là được. Nên làm ơn đừng có gây sự nữa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
