Cách Phá Hoại Một Bộ Romcom

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ma Đạo Du Hóa

(Đang ra)

Ma Đạo Du Hóa

흙마법사

“Nghe nói những người giữ trọn đạo nghĩa và hiệp được gọi là hiệp khách… anh có quen vị hiệp khách nào không?”

35 79

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

433 1718

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

425 775

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

295 897

Cử làm Ủy viên Đời sống, cậu lại đi cua toàn trường?

(Đang ra)

Cử làm Ủy viên Đời sống, cậu lại đi cua toàn trường?

Ly tây mộc

"Vận mệnh cái thứ này thật là không thể dự liệu... Các người nói xem tôi một người theo chủ nghĩa cô lập, làm sao lại thành nhân vật quan trọng rồi?"

228 434

Web Novel - Chương 250: Ảo tưởng đáng xấu hổ của Renka (3)

Chương 250: Ảo tưởng đáng xấu hổ của Renka (3)

@@

“Con về rồi đây...”

Nghe tiếng chào yếu ớt của Renka, mẹ cô đang thêu thùa trong phòng khách ngạc nhiên hỏi.

“Giọng con sao thế? Có chuyện gì à?”

Chuyện à... Chuyện công việc thì không có.

Nhưng chuyện cá nhân thì có.

Nhưng mà kể chuyện này cho bố mẹ nghe thì xấu hổ chết mất.

“Dạ không... Chỉ là hôm nay con thấy hơi mệt thôi. Quán đông khách quá...”

“Thế à? Ngày mai con đi làm nổi không?”

“Đương nhiên là nổi chứ ạ...”

“Cái cậu hay đưa con về là hậu bối à? Matsuda Ken... đúng không?”

Nghe mẹ nhắc đến tên tên đó, lông mày Renka khẽ giật giật.

“Vâng, Matsuda Ken. Nhưng cậu ta thì sao ạ...?”

“Sao trăng gì. Cậu ấy hay đưa con về nên mẹ định gửi lời cảm ơn thôi. Lần trước cậu ấy ăn sandwich có khen ngon không? Nếu ngon thì mẹ làm thêm cho.”

Gửi lời cảm ơn á...! Tuyệt đối không được.

Nếu cậu ta biết mẹ có thiện cảm với mình, không chừng mức độ bắt nạt sẽ còn tăng lên nữa.

Nói chính xác thì không phải là bắt nạt mà là làm mấy trò dính dấp, nhưng dù sao thì nguy cơ cậu ta lấy cớ mẹ đã cho phép để sờ soạng cô nhiều hơn là rất lớn.

“Cậu ta bảo ngon... nhưng mẹ không cần phải cảm ơn tên đó đâu...”

“Hậu bối thân thiết mà sao con lại gọi là tên đó?”

“Th, thân thiết gì chứ, ai bảo là thân thiết đâu...!”

“Thế không thân mà ngày nào người ta cũng cất công đến tận đây đưa tiền bối về à?”

“... Thì... cũng hơi thân một chút... nhưng chưa đến mức gần gũi như vậy đâu ạ... Chỉ là làm cùng chỗ, nhà lại gần nhau nên tiện đường đưa về thôi...”

‘Chưa’ à... Có thể nói như vậy sao?

Đã đủ gần gũi rồi mà... Dù sao thì Matsuda cũng không có ở đây nên chắc không sao đâu.

“Dù vậy thì đó cũng là lòng tốt mà.”

“Thì đúng là vậy... nhưng tóm lại là không được đâu ạ. Cậu ta cũng sẽ thấy áp lực đấy.”

“Vậy sao?”

“Vâng. Cậu ta là loại người chỉ cần ném cho cái sandwich là thích mê rồi, nên sáng ra mẹ cứ làm cho cậu ta một cái là được ạ.”

“Ném cho là sao... Ăn nói cho tử tế vào.”

Renka giật thót mình.

Vì cô cảm thấy lời răn dạy của mẹ vừa rồi giống hệt Matsuda.

Bàn tay ma quỷ của Matsuda đã vươn tới tận đây rồi sao.

Khuôn mặt đẹp trai nhưng đáng ghét của cậu ta bắt đầu hiện lên trong tâm trí, Renka lắc đầu nguầy nguậy.

Sau đó, cô nở nụ cười gượng gạo với mẹ, người đang ngơ ngác trước hành động bất thình lình của mình.

“Con xin lỗi... Con vào phòng đây.”

“Ừ.”

Về đến phòng, việc đầu tiên Renka làm không phải là đi tắm mà là mở ứng dụng Anyshare.

Trút giận lên Matsuda qua mạng đã trở thành một trong những niềm vui sống của cô.

Việc cậu ta không biết thân phận thật của Ino-chan nên cô có thể thoải mái chửi rủa mà không sợ bị trả thù thật sự rất sảng khoái, và bỏ qua chuyện đó thì bản thân MK cũng là người rất biết cách hùa theo dù Ino-chan có làm gì đi nữa nên rất thú vị.

[MK.]

Đã gửi tin nhắn được vài phút rồi mà vẫn chưa thấy hồi âm.

Chắc chắn là đã có thông báo rồi, hay là đang tắm nhỉ?

Nhìn cách nói chuyện thì cứ tưởng là loại người sống buông thả, ai ngờ lại sạch sẽ gớm...

Cái giá phải trả cho việc bắt cô chờ đợi sẽ là một trận chửi rủa.

Đang mải suy nghĩ thì,

[Gì nữa đây.]

Tin nhắn trả lời của MK mang theo cảm giác như đang chán ngấy.

Đừng nói là chán rồi nhé? Vì mình cư xử quá xấc xược sao?

Không, chắc không phải đâu.

Nếu chỉ vì thế mà dỗi thì đúng là đồ hẹp hòi.

[Câu trả lời không vừa ý tôi chút nào.]

[Ino-chan.]

[Vâng.]

[Cô cứ liên tục trêu chọc tôi, làm tôi muốn gặp cô ngoài đời thật đấy.]

[Gặp để làm gì? Đánh nhau à?]

[Không. Để điều giáo. Tôi muốn còng tay còng chân cô lại, rồi dùng roi da quất cho đến khi cô khóc lóc van xin tha thứ mới thôi.]

Ngay khoảnh khắc đọc được dòng tin nhắn trần trụi đó, cơ thể Renka nóng bừng lên.

Cô đã lỡ tưởng tượng ra cảnh Matsuda đưa mình đến khách sạn và làm những chuyện như vậy.

Tưởng tượng cảnh Matsuda với khuôn mặt lạnh lùng quất roi da, cô cảm thấy cơ thể mình như râm ran đau đớn.

Đừng nói lý do hôm nay cậu ta hỏi về chuyện ngủ lại bên ngoài và muốn đi chơi đến khuya là để làm trò đó với mình nhé?

‘Không đâu...’

Chắc chắn là không phải rồi.

Dù Matsuda có biến thái đến đâu thì cũng đâu thể làm thật chứ?

Nhưng nhìn những hành động cậu ta làm với mình từ trước đến nay, có vẻ như cậu ta cũng dám làm lắm...

Dù sao thì tuyệt đối không được ngủ lại bên ngoài.

Mục đích đen tối đã lộ rõ mồn một, biết tỏng rồi mà vẫn ngủ lại thì đúng là chuyện không tưởng.

Cứ thử tán tỉnh cả trăm ngày xem. Xem cô có đổ không.

[Đúng là đồ rác rưởi.]

[Ồn ào quá, tôi đang bận nên kết thúc cuộc trò chuyện vô bổ này ở đây đi.]

[Bận gì cơ? Định thủ dâm à?]

[Ừ.]

Thật sao?

Thật sự định làm chuyện đó sao?

Renka trợn tròn mắt, vội vã gõ điện thoại.

[Thật á?]

[Có cần tôi gửi ảnh cho xem không?]

Ngay khi đọc được tin nhắn của MK, trong đầu Renka tràn ngập sự tò mò.

Bộ phận sinh dục của Matsuda...? Tò mò ghê. Không biết trông nó thế nào nhỉ?

Chắc chắn là trông rất gớm ghiếc rồi?

Matsuda nhắc đến chuyện sinh dục, tự dưng cô lại nhớ đến chuyện xảy ra hôm qua.

Cậu ta không chỉ kề môi vào ngực cô phả hơi nóng mà còn luồn tay xuống tận bên dưới.

Tuy không trực tiếp chạm vào bộ phận đó nhưng những ngón tay luồn qua lớp quần lót đã vuốt ve, nắn bóp vùng vô cùng nhạy cảm của cô.

Lúc đó, cô đã cảm nhận được một khoái cảm tột độ chưa từng có trong đời, và đã phun nước ra như một kẻ lẳng lơ.

Thật là xấu hổ... Cô đã cố xóa nó khỏi ký ức nhưng giờ tự dưng nhớ lại khiến mặt cô nóng bừng.

Cơ thể cũng như đang tê râm ran. Không phải là khó chịu mà là theo chiều hướng tốt.

Nhưng thật nực cười, Matsuda chạm vào cơ thể cô mà không hề xin phép, vậy mà cô lại không hề thấy ghét.

Tình cảm cô dành cho Matsuda lớn đến vậy sao?

Mới một hai tháng trước cô còn cực kỳ ghét cậu ta... Thật cạn lời khi thứ tình cảm đó đã biến mất không còn dấu vết.

Cứ như thể nó đã biến mất một cách tự nhiên vậy. Trong lúc cô không hề hay biết. Đó mới là điều kỳ lạ nhất.

“Hà... Á...!?”

Renka giật mình khi vô tình thở hắt ra một hơi nóng hổi.

Bây giờ... mình đang hưng phấn khi tưởng tượng ra bàn tay và khuôn mặt của Matsuda sao?

Không, tuyệt đối không phải. Chỉ là do xấu hổ quá thôi.

[Eo... Chắc chắn là gớm ghiếc lắm nên tôi sẽ báo cáo đấy.]

[Thế thì ngay từ đầu đừng có nhắc đến chuyện thủ dâm. Giờ tôi phải xem phim heo rồi nên dừng ở đây nhé.]

[Đồ rác rưởi.]

Dù đã chửi rủa nhưng vẫn không thấy hồi âm.

Bình thường nếu thế này thì cậu ta sẽ nổi cáu và nói gì đó, nhưng việc cậu ta phớt lờ và cắt đứt cuộc trò chuyện chứng tỏ cậu ta thực sự định thủ dâm.

Nhưng tự dưng sao lại thế? Vì lý do gì?

Có khi nào hôm nay chạm vào mình nên cậu ta hưng phấn không...?

Nếu vậy thì tài liệu thủ dâm của cậu ta chính là bản thân Renka sao...?

‘À, không phải đâu nhỉ...?’

Ực.

Yết hầu Renka chuyển động mạnh.

Cứ tưởng sẽ rất khó chịu, nhưng bất ngờ là cô lại thấy cũng được.

Thế nên mới thấy hoang mang. Đáng lẽ ra cô phải rùng mình ghê tởm mới đúng.

‘Có nên... gọi điện không nhỉ...?’

Gọi điện không biết cậu ta có nghe máy không nữa.

Nghĩ vậy, Renka đưa tay về phía biểu tượng hình ống nghe.

“...”

Trong lúc cô đang đấu tranh tâm lý dữ dội mà không hề nhận ra nhịp thở của mình đã trở nên gấp gáp,

Rung-!

Màn hình điện thoại đột ngột thay đổi, cái tên [Matsuda Rác Rưởi] mà cô lưu hiện lên khiến cô giật nảy mình.

“Hí...!”

Bảo là đi thủ dâm mà tự dưng lại gọi điện, không biết cậu ta có ý đồ gì.

Có khi nào cậu ta định vừa nghe giọng mình vừa... sờ soạng thứ đó của cậu ta không?

Thế thì mình phải phản ứng thế nào đây? Cứ giả vờ như không biết là được đúng không? Hay là chửi cho một trận tơi bời?

Sau một hồi suy nghĩ đủ điều trong khoảng thời gian ngắn ngủi, cô cẩn thận nhấn nút nghe.

“A, alo...?”

-Đang làm gì đấy.

Nếu đang làm trò đó thì giọng điệu phải căng thẳng hoặc yếu ớt chứ... Giọng cậu ta bình thản quá.

Vừa hay câu hỏi cũng dễ trả lời lại, Renka hắng giọng đáp.

“Chỉ đang nằm thôi... Còn cậu làm gì?”

-Cuối cùng cũng chịu tiếp tục cuộc trò chuyện rồi nhỉ.

“Ý cậu là sao?”

-Lần nào tôi hỏi Đội trưởng đang làm gì, Đội trưởng cũng chỉ trả lời cộc lốc mà. Đây là lần đầu tiên hỏi ngược lại tôi đấy?

Thế à?

Đúng như lời Matsuda nói, cô chỉ nhớ là mình luôn trả lời một cách hậm hực nên chắc là vậy.

“Nói gì thế... Đang hỏi cậu làm gì cơ mà.”

-Đang xem TV ở nhà.

Lắng tai nghe thì đúng là có tiếng TV thật.

Nghe thấy tiếng cười ha hả, chắc là đang xem chương trình hài kịch nào đó.

“Thế à...?”

-Vâng.

“Chương trình gì?”

-Cái đó thì tôi cũng không rõ. Đang chuyển kênh thì gọi cho Đội trưởng nên không để ý.

“Trên bảng lịch phát sóng có ghi tên mà.”

-Tên quan trọng thế à? Thấy bảo là Kyabekuri.

Kyabekuri là một chương trình lành mạnh, nơi các diễn viên hài và khách mời tham gia các chuyên mục khác nhau.

Nói chính xác thì ngôn từ không được lành mạnh cho lắm, nhưng dù sao thì cũng không có gì bậy bạ.

Vậy là Matsuda đã nói dối để trêu chọc Ino-chan sao?

Đúng là đồ đáng ghét.

“Thì sao...”

-Vừa nãy Đội trưởng bảo thì sao à?

“... Ừ.”

-Tự mình hỏi xong lại còn.

“C, cái gì...? Cậu vừa nói gì cơ...? Tự mình...?”

-Vâng.

“Sao cậu vô lễ thế hả...!”

-Chắc chắn là lễ phép hơn Đội trưởng rồi. Dù sao thì Đội trưởng biết ngày mai phải làm gì rồi chứ?

Cậu ta nói gì nhỉ?

Sáng nay cậu ta bảo ngày mai mặc váy ngắn hơn hôm nay.

Chắc là đang nói chuyện đó.

“Như cậu biết đấy, đối với tôi lời nói của cậu không quan trọng đến thế đâu...”

-Vậy là quên rồi à?

“Thế thì đã sao?”

-Trông Đội trưởng có vẻ đang rất muốn bị phạt nhỉ.

“Ph, phạt gì chứ...? Cậu nghĩ tôi là con gái cậu chắc...? Làm sai thì bị phạt...?”

Lỡ lời rồi.

Nói thế này chẳng khác nào thừa nhận mình đã làm sai.

Hơn nữa lại còn ví von là con gái... Cách ví von thật kỳ quặc.

-Ừm... Chắc phải phạt thật nặng mới được.

Thấy chưa. Giọng Matsuda đã trở nên hào hứng rồi kìa.

Tưởng tượng cảnh ngày mai vừa gặp mặt đã bị cậu ta nói đủ thứ khó nghe là thấy rõ mồn một.

“Nói gì thế...”

-Đã suy nghĩ về chuyện ngủ lại bên ngoài chưa?

“Đừng có đi quá giới hạn. Tôi tuyệt đối sẽ không làm đâu.”

-Chuyện đó để ngày mai hỏi lại vậy.

“T, tùy cậu. Cậu có nói gì thì...”

-Đội trưởng sẽ không xiêu lòng chứ gì?

“...”

-Đổi kịch bản đi. Đoán được hết rồi.

Đây là lần đầu tiên tôi nói chuyện sâu sắc và mờ ám thế này với con trai đấy, thì sao nào.

Nuốt lại câu nói đó, Renka khẽ hắng giọng.

“Ồn ào quá, nói xong rồi thì tôi cúp máy đây.”

-Vẫn còn chuyện mà.

“... Chuyện gì nữa?”

-Bây giờ Đội trưởng đang mặc đồ ngủ à?

“Không...? Tôi không hay mặc đồ ngủ.”

-Vậy là mặc đồ lót đi ngủ à?

“N, nói cái gì thế...! Mặc áo phông với quần dài cho thoải mái chứ...! Cúp máy đây...!”

Renka nổi cáu, nhanh chóng nhấn nút kết thúc cuộc gọi.

Sau đó, cô thở dài một hơi đầy tức giận.

Không hiểu sao Matsuda lại cứ thích nói mấy lời cợt nhả như vậy.

Nếu lúc nào cũng nghiêm túc thì chắc chắn sẽ ngầu hơn nhiều.

Nhưng mà nếu thế thì lại mất vui... Nên giữ nguyên hiện trạng cũng không tệ.

‘Ngủ lại bên ngoài...’

Nếu ngủ lại bên ngoài, chẳng lẽ lại đến cái khách sạn tình yêu giống như nhà tù đó sao?

Cái nơi mà Matsuda đã nhốt cô vào trong lồng sắt ấy?

Chỉ tưởng tượng thôi cũng thấy kinh khủng... À không, cũng không đến nỗi nào nhỉ?

Lần đầu tiên bị làm thế, cô đã ghét đến mức nổi da gà, nhưng bây giờ hình như không còn cảm giác đó nữa.

Có lẽ là do mối quan hệ giữa cô và Matsuda đã trở nên gần gũi hơn rất nhiều so với lúc đó nên cô mới cảm thấy vậy.

Cosplay, nhốt vào lồng, đeo vòng cổ...

Nếu không có mấy thứ đó mà chỉ đơn thuần là cùng nhau xem TV một cách lành mạnh thì chắc cũng ổn.

Vấn đề là Matsuda hoàn toàn không có ý định làm những chuyện lành mạnh đó.

Renka vươn tay lên trần nhà, xòe rộng năm ngón tay.

Cô nheo mắt nhìn ánh đèn sáng chói qua kẽ tay, giết thời gian một cách vô nghĩa, rồi bật dậy định đi vào phòng tắm.

Nhưng khi nhìn thấy tủ quần áo cạnh cửa, cô dừng bước.

‘Ngày mai... mặc gì nhỉ...?’

Phải chọn bộ nào mà Matsuda thí... à không, ghét mới được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!