Chương 236: Độ Otaku thăng hoa
“Bài này giải thế này sẽ tốt hơn... Tetsuya-kun, cậu có đang nghe không đấy?”
Tetsuya đang nhìn chằm chằm vào cuốn sách toán một cách thẫn thờ, bừng tỉnh trước giọng nói trầm xuống của Miyuki.
“À, ừ. Tớ đang nghe.”
Có vẻ cậu ta đang bị tụt mood khi biết sự thật tôi thường xuyên ra vào nhà Miyuki.
Tôi không thể hiểu nổi tại sao cậu ta lại cư xử như vậy sau khi chính mình đã tỏ ra thiếu quyết đoán, nhưng Tetsuya vốn không thuộc phạm trù của người bình thường nên tôi cũng chẳng cần phải hiểu.
“Tớ vừa nói gì nào?”
“Ờ... Phân tích đa thức thành nhân tử sẽ tốt hơn?”
“Tớ chưa từng nói câu đó.”
“V, vậy sao...?”
“Từ nãy đến giờ cậu không tập trung được, sao thế? Hay là cậu không muốn học?”
“Tuyệt đối không phải. Sao tớ lại ghét học cùng cậu được chứ?”
Cái bộ dạng vừa nói vừa xua tay của cậu ta thật chướng mắt.
Tôi đang chống cằm, tì khuỷu tay lên bàn ăn, liền lén duỗi chân đang bị giấu dưới khăn trải bàn ra, luồn vào mặt trong đùi Miyuki.
Giật mình.
Trước hành động có thể coi là táo bạo của tôi, Miyuki khẽ rùng mình, khẽ nhíu mày.
“... Vậy chúng ta bắt đầu lại nhé...?”
Miệng thì nói với Tetsuya nhưng ánh mắt lại hướng về phía tôi.
Ánh mắt như đang trách móc hỏi tôi đang làm cái quái gì vậy.
Tôi phớt lờ điều đó, tỏ vẻ chán nản như thể lười học, rồi gõ nhẹ vào vùng nhạy cảm của Miyuki.
Ngay lập tức, khuôn mặt Miyuki nhanh chóng ửng đỏ.
Chắc nghĩ cứ thế này thì không ổn, cô ấy hạ tay xuống, véo thật mạnh vào mu bàn chân tôi.
Cảm thấy đau rát, tôi nhúc nhích chân, ấn mạnh vào giữa hai chân Miyuki.
“Hức...!”
Từ miệng cô gái đang cụp hàng mi dài giả vờ bình thản bật ra một tiếng rên rỉ với tông giọng khá cao.
“Hừm...! Hừm...”
Cô ấy nhanh chóng hắng giọng để lấp liếm tình huống.
Cô ấy nở nụ cười gượng gạo với Tetsuya đang mang khuôn mặt khó hiểu rồi nói.
“Cậu chuẩn bị ghi chép nhé? Tớ sẽ chỉ công thức cho.”
“À, ừ. Nhưng cậu bị ốm à? Bị cảm sao?”
“Không? Sao thế...?”
“Thấy cậu ho có vẻ hơi nặng.”
“Tớ chỉ bị sặc thôi.”
“Vậy sao? Uống chút nước đi.”
Đúng là một thằng ngốc không có mắt quan sát, cậu ta hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra ở bên dưới.
Có vẻ Miyuki đang bối rối hơn sức tưởng tượng nên tôi sẽ dừng ở đây.
Lần sau tôi sẽ gạ gẫm cô ấy làm trong nhà vệ sinh vào giờ giải lao.
Tôi rút chân ra khỏi giữa hai chân cô ấy và ngoan ngoãn đặt xuống sàn.
“Phù...”
Miyuki thở dài một hơi như để làm dịu khuôn mặt đang nóng bừng.
Cô ấy uống một ngụm lớn nước trái cây trước mặt, lườm tôi một cái đầy oán trách rồi bắt đầu giảng công thức cho tên ngốc Tetsuya.
“Sai rồi. Chỉ cần thay vào công thức tớ vừa chỉ là được mà cậu không nhớ sao?”
Trước giọng nói nghiêm khắc của Miyuki, Tetsuya gãi đầu.
“Xin lỗi. Tớ quên mất.”
“So với thực lực bình thường của Tetsuya-kun thì hôm nay số lần trả lời sai hơi nhiều đấy... Hay là cậu đang không khỏe?”
“V, vậy sao...?”
“Trông có vẻ thế.”
“Tớ thật sự xin lỗi.”
“Không sao. Dù sao thì tớ cũng thấy cậu đã rất cố gắng giải bài. Matsuda-kun thì làm đúng. Dù giữa chừng cậu bị nhầm lẫn cách giải nên mất khá nhiều thời gian, nhưng mức độ này thì tớ có thể cho qua.”
Vượt qua được trận bom bài tập của Miyuki trong suốt vài giờ đồng hồ quả là một việc vô cùng mệt mỏi.
Tinh thần đã kiệt quệ thì thể xác phải được đền bù mới đúng chứ?
Tôi vươn vai một cái thật dài để giãn gân cốt rồi hỏi với giọng đầy hy vọng.
“Vậy hôm nay chỉ học đến đây thôi à?”
“Hơi tiếc một chút nhưng... chắc là được rồi. Hôm nay vất vả rồi, cả hai đều làm rất tốt.”
Bảo Tetsuya làm tốt thì hơi sai sai... Quả nhiên là Miyuki tốt bụng, cô ấy vẫn khen ngợi cả tên đó.
Miyuki bật cười khúc khích khi thấy tôi đang bẻ cổ qua lại, cô ấy đứng dậy và nói tiếp.
“Tớ đi vệ sinh một lát. Lát nữa tớ sẽ gọt hoa quả cho, hai người cứ ăn rồi nghỉ ngơi một chút hẵng về.”
Nghe vậy, Tetsuya ôm đầu tự trách bản thân.
“Hôm nay tớ học kém quá, xin lỗi nhé. Về nhà tớ sẽ ôn tập lại.”
“Không sao đâu. Nếu không khỏe thì cứ nghỉ ngơi cho khỏe hẳn đi. Hai người cứ đi dạo một chút đi.”
Nói xong, Miyuki ngân nga một giai điệu rồi bước lên tầng 2.
Dáng điệu cho thấy cô ấy thực sự rất vui khi được dạy chúng tôi.
Tôi thở dài ngán ngẩm, bỏ mặc Tetsuya đang mang vẻ mặt nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, hướng ra khu vườn nhỏ ngoài phòng khách.
Trong lúc tôi đang vươn vai nhìn bồn hoa được chăm sóc cẩn thận,
“Matsuda, cậu đang làm gì ở đó vậy?”
Giọng nói khó nghe của Tetsuya vang lên từ phía sau.
“Giãn gân cốt.”
“Tập cùng nhé?”
“Tùy cậu.”
“Ừ.”
Tetsuya tiến đến cạnh tôi rồi vặn eo sang hai bên.
Cậu ta cứ im lặng làm vậy một lúc rồi chỉ vào một bụi cây nằm ở góc vườn, trên những chiếc lá kèm màu xanh nhạt mọc ra từ cành có lưa thưa bốn năm chiếc lá.
“Cây đẹp nhỉ?”
“Đẹp á? Hoa còn chưa nở mà?”
“À, với cậu thì có thể trông như vậy. Vì đây là cây tớ trồng cùng Miyuki hồi nhỏ nên trong mắt tớ nó rất đẹp.”
Đừng bảo là đang khoe khoang đấy nhé? Rằng bản thân đã có nhiều kỷ niệm ở nhà Miyuki từ khi còn nhỏ?
Chắc không phải đâu. Tetsuya đúng là một thằng thảm hại, nhưng chắc chưa tha hóa đến mức đó.
Tôi tin là vậy. Nếu đúng là khoe khoang thật thì tôi bắt đầu thấy sợ tên này rồi đấy.
“Hoa nở thì chắc là đẹp thật. Mùa hè tớ không thấy nó nở, hoa mùa xuân à?”
“Đúng vậy. Hoa đỗ quyên.”
Nói chuyện về hoa với tên này làm tâm trạng tôi tệ đi hẳn.
Phải chuyển chủ đề khác thôi.
“Boxing thế nào? Tập được không?”
“Cũng tàm tạm. Huấn luyện viên đánh giá tớ khá tốt.”
“Thật á? Huấn luyện viên nói vậy thì chắc cậu có năng khiếu Boxing rồi?”
“Không phải về mặt kỹ thuật, ý thầy là thầy đánh giá cao sự kiên trì của tớ thôi.”
“Lại khiêm tốn rồi. Dạo này người ta vẫn bắt người mới tập nhảy dây liên tục à?”
“Không. Dạo này làm thế học viên bỏ hết, nên nhảy dây chỉ dùng để khởi động thôi, sau đó sẽ được dạy đấm one-two luôn. Mà nhắc mới nhớ, ngày xưa cậu cũng từng tập thể thao rồi bỏ đúng không? Hình như tớ nghe Miyuki nói vậy...”
Trước đây tôi từng nói thoáng qua với Miyuki là tôi từng tập thể thao rồi nghỉ.
Chỉ là nói bâng quơ thôi mà cậu ta cũng nhớ sao?
Quả nhiên là Miyuki của tôi. Để thưởng cho cô ấy, tôi phải để lại một dấu hickey thật đậm trên gáy cô ấy mới được.
Nhưng mà kể chuyện này cho Tetsuya thì hơi quá đáng.
Dù lúc đó chúng tôi chưa hẹn hò, nhưng việc chia sẻ chuyện của tôi cho tên phế thải Tetsuya này thì đáng bị trừ điểm.
Dù có xét đến việc hai người là thanh mai trúc mã không có bí mật gì với nhau thì tôi cũng không thể bỏ qua chuyện này... Phải phạt đánh đòn vào mông mới được.
“Cũng từng tập.”
“Môn gì vậy?”
“Tập lung tung nên khó nói lắm. Đừng có hỏi cặn kẽ thế.”
“Biết rồi. Xin lỗi.”
“Nhưng mà găng tay với giày Boxing là phải tự mua à?”
“Đúng vậy.”
“Cậu mua hết rồi à?”
“Mua rồi.”
“Có vẻ cậu định tập nghiêm túc nhỉ.”
“Trước mắt tớ định thế.”
“Học để làm gì? Để đánh tớ à?”
“Này... Đâu ai tập thể thao để đánh người chứ.”
Hình như giọng điệu cậu ta đang mỉa mai quá khứ lưu manh của tôi thì phải, hay là tôi nhầm?
Không, nếu là Tetsuya thì cậu ta hoàn toàn có thể nói với ý đồ đó.
Nhưng tại sao tôi lại không thấy khó chịu mà chỉ thấy nực cười nhỉ?
Có lẽ vì tôi đã quá quen với sự thảm hại của cậu ta rồi chăng.
Mà này, nghe cách nói chuyện thì có vẻ sắp tới cậu ta sẽ làm càn đây...
Lúc đó không biết có thể dụ cậu ta đấu tập được không nhỉ.
“Matsuda-kun! Tetsuya-kun! Lại đây ăn hoa quả đi!”
Trong lúc chúng tôi đang có một cuộc trò chuyện vô bổ, Miyuki gọi to.
Vào phòng khách, tôi thấy Kana đã ngồi đó từ lúc nào, tay đang cầm nĩa.
Ngồi xuống chiếc bàn ăn đã được dọn dẹp sạch sẽ, tôi hỏi Kana.
“Chị xuống từ lúc nào vậy?”
“Vừa mới xuống. Sao thế?”
“Cảm giác như em chỉ thấy chị lúc ăn thôi ấy.”
“Chị không phải là heo đâu nhé? Có muốn xem mỡ bụng không?”
Rốt cuộc chị ấy hiểu lời tôi nói kiểu gì mà lại trả lời như vậy chứ?
Kana cũng có những nét ngớ ngẩn ngầm.
Nhưng mà tôi cũng muốn xem mỡ bụng thật. Chắc sẽ trắng trẻo và mịn màng như Miyuki.
Khi Kana định làm hành động bốc đồng là vén áo thun lên, Miyuki hoảng hốt vội vàng ngăn cô ấy lại.
“A, chị...! Đừng có làm trò kỳ cục nữa...!”
“Sao chứ? Phải chứng minh thì Matsuda-kun mới không trêu chị được.”
“Matsuda-kun đâu có trêu chị...! Chị bị đập đầu vào đâu à?”
Ừm ừm... Hai chị em cãi nhau trông đáng yêu thật.
Làm tôi muốn đưa cả hai lên giường.
Nhìn Kana cố chấp cãi cùn, còn Miyuki thì ra sức can ngăn, tôi nở một nụ cười hài lòng rồi nói.
“B, bình tĩnh nào... Chúng ta ăn hoa quả nhé?”
Tôi nhìn Tetsuya đang cố gắng xen vào cuộc trò chuyện bằng ánh mắt thảm hại, rồi nhón lấy một miếng táo ăn.
Tối hôm đó, trước nhà Renka.
“Trên cổ cậu là cái gì vậy?”
Trước câu hỏi của Renka, người vừa bước lên xe đúng giờ hẹn, tôi vuốt cổ với vẻ mặt ngơ ngác.
“Cái gì cơ?”
“Đỏ kìa. Bị bọ cắn à?”
“Ở đâu?”
“Phần cổ dưới. Hơi lệch sang phải.”
Cô ấy nhìn thấy dấu hickey do Miyuki để lại rồi.
Chắc chưa từng thấy thứ này bao giờ nên không biết.
“Cái này á? Sau này Đội trưởng sẽ biết thôi.”
“Sau này?”
Tôi sẽ đích thân dạy cho Đội trưởng biết.
Nuốt lại câu nói đó, tôi chuyển chủ đề.
“Hôm nay chúng ta làm gì đây?”
“Không phải cậu đã định trước rồi sao?”
“Tôi chưa định gì cả. Vậy chúng ta cứ đi dạo quanh đây, thấy chỗ nào vui thì vào nhé?”
“Sao cậu lại tùy hứng thế? Không có kế hoạch gì à?”
“Đi chơi với nô lệ thì cần gì kế hoạch?”
“Này!”
“Biết rồi. Đừng giận mà.”
“Cậu đừng có nói trống không...!”
“Được rồi, được rồi.”
Chắc cô ấy thấy ghét cách tôi đáp lại một cách tỉnh bơ?
Cô ấy cắn nhẹ môi dưới, lườm tôi một cái, rồi quay mặt ra ngoài cửa sổ như thể không muốn nói chuyện thêm nữa.
Trong không gian im lặng bao trùm chiếc xe, tôi lẳng lặng lái xe và tìm kiếm địa điểm để đi, có lẽ vì cảm thấy bầu không khí im lặng này hơi khó chịu nên Renka đã lên tiếng trước.
“Giải Kendo sắp tới cậu sẽ tham gia chứ? Cậu đã nói chuyện với các thành viên trong câu lạc bộ chưa?”
“Giải Kendo?”
“Chúng ta được vào vòng chung kết rồi mà. Vì lần trước đã thắng. Đừng bảo là cậu không nhớ chuyện này nhé?”
“Nhớ thì có nhớ. Nhưng có nhất thiết phải tham gia không?”
“Cậu đã tham gia với tư cách là thành viên chính thức thì giải đấu tiếp theo đương nhiên cũng phải tham gia chứ?”
“Không có phần thưởng nên tôi cũng không muốn tham gia lắm.”
Nghe vậy, Renka thở dài một hơi đầy ngán ngẩm.
“Lần trước cậu bảo thấy hứng thú rồi mà. Cậu bảo muốn tham gia giải đấu cơ mà?”
“Tôi có nói thế à? Tôi không nhớ rõ lắm.”
“Đừng có nói dối.”
“Giờ nghĩ lại thì hình như cũng có nhớ mang máng. Nhưng mà tham gia đến tận kỳ nghỉ thì hơi...”
“Sao cậu lại thiếu động lực thế? Rốt cuộc cậu học Kendo để làm gì? Chỉ là sở thích thôi à?”
“Trong Hơi thở Tập trung toàn bộ...”
“Nếu cậu định nói là học Hơi thở của Sấm sét thì coi chừng tôi đấy.”
“Biết rồi. Vậy tôi sẽ nói là vì muốn học Phi Thiên Ngự Kiếm Lưu.”
Khi tôi nhắc đến tên một kỹ năng trong bộ truyện tranh hành động cổ điển, Renka khịt mũi tỏ vẻ nực cười.
“Cậu nói gì vậy... Phi Thiên Ngự Kiếm Lưu là nhất tử truyền thừa nên... A...”
Đang liến thoắng, Renka bỗng thốt lên một tiếng đầy thất vọng.
Có vẻ như cô ấy định tỏ ra hiểu biết khi gặp đúng lĩnh vực của mình, nhưng rồi nhận ra mình vừa mắc phải sai lầm gì.
Cười thầm trong bụng, tôi hỏi cô ấy với giọng điệu trêu chọc trong khi cô ấy đang đảo mắt liên tục.
“Đội trưởng định nói đùa là vì nó là nhất tử truyền thừa nên không thể học ở những câu lạc bộ Kendo bình thường đúng không?”
“A, không phải...?”
Ai nhìn vào cũng thấy đúng là thế mà không phải cái gì.
“Đúng mà nhỉ?”
“Không phải mà...?”
“Hình như là đúng mà?”
“Đã bảo là không phải rồi mà...?”
“Đội trưởng am hiểu lĩnh vực này quá nhỉ. Không biết sư phụ của Đội trưởng quý danh là gì?”
“... Tôi không hiểu cậu đang nói gì cả...?”
Cái bộ dạng cố gắng lấp liếm tình huống bằng giọng điệu đều đều như đọc sách giáo khoa thật buồn cười và cũng thật đáng thương.
Hôm nay máu Otaku của Renka có vẻ đang trỗi dậy, nên tôi quyết định sẽ đến một cửa hàng bán đồ văn hóa phụ (subculture) để giết thời gian.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
