Chương 208: Kỳ Nghỉ Đông (2)
[Thủ khoa, Hanazawa Miyuki]
[Á khoa, Natsume Honoka]
Tôi lướt mắt qua phần trên cùng của bảng xếp hạng được dán trên bảng thông báo ở hành lang, và thầm nghĩ "Biết ngay mà" trước kết quả không sai một ly so với dự đoán.
Miyuki và lớp phó lúc nào cũng chia nhau vị trí số 1 và số 2... Độc quyền quá đáng.
Nhỏ bánh mì hạng 5 à? Lần trước không nhớ rõ lắm nhưng nhỏ này học giỏi thật đấy.
Vì tương lai của nhân loại, tôi nghĩ mình nên nhanh chóng gieo rắc hạt giống ưu tú của mình cho ba người mang bộ gen thông minh này mới phải đạo.
Sau khi có những suy nghĩ mang tính ưu sinh học, tôi đảo mắt tìm kiếm, rồi...
[Hạng 10, Matsuda Ken]
Tôi mỉm cười khi thấy tên mình chễm chệ ở vị trí số 10.
Linh cảm tốt thật, đúng hạng 10 luôn.
Không vui sướng bằng hồi thi giữa kỳ. Chắc tại tôi kỳ vọng sẽ đạt thứ hạng cao hơn nhưng lại chỉ vừa đủ điểm đỗ nên bớt cảm động đi phần nào.
Nhưng có vẻ Miyuki lại nghĩ khác tôi.
“Matsuda-kun! Nhìn kìa!”
Cô ấy không chỉ nhảy cẫng lên mà còn lắc mạnh cánh tay tôi, dùng ngón trỏ thon dài chỉ vào bảng thông báo.
Tôi đang làm vẻ mặt kiêu ngạo như thể đây là kết quả hiển nhiên, nhưng trước sự làm quá của cô ấy, khuôn mặt tôi dần méo xệch.
“Biết rồi. Bình tĩnh đi. Chúng ta đã chấm điểm thử rồi mà.”
“Nhưng mà...!”
Miyuki ngước nhìn tôi bằng ánh mắt đầy tự hào.
Và những ánh mắt ghen tị, ngưỡng mộ từ xung quanh đổ dồn vào... Tôi thích lắm.
Đêm nay chắc chắn sẽ là một đêm rất tuyệt vời đây.
[Hạng 11, Miura Tetsuya.]
Ngay dưới tôi là Tetsuya.
Bởi vậy người ta mới nói con người phải biết khiêm tốn.
Cứ huênh hoang là sẽ lọt top 10, giờ thì nhìn kết quả xem.
Mục tiêu không đạt được, thứ hạng lại còn xếp dưới tôi.
Miyuki đang vỗ tay reo hò vui sướng, nhìn thấy thứ hạng của Tetsuya nằm dưới tôi liền giật mình quay lại.
Sau đó, cô ấy dịu dàng vỗ vai Tetsuya, người đang mang cái bản mặt như nhai phải cứt giống hệt hồi thi giữa kỳ.
“Tetsuya-kun cũng làm rất tốt rồi!”
Trước lời khen ngợi chân thành của Miyuki, Tetsuya cười gượng gạo rồi mở cái miệng thối hoắc của mình ra.
“Lần sau tớ nhất định... nhất định sẽ lọt vào top 10.”
Không phải là "sẽ cố gắng" mà là "sẽ lọt vào"?
Không giữ được lời hứa thì đừng có hứa... Đúng là cái đồ lẻm mép.
“Ừm, tớ tin Tetsuya-kun. Hạng 11 cũng là rất giỏi rồi. Đừng ủ rũ quá.”
“Xin lỗi vì đã làm cậu thất vọng.”
“Tớ hoàn toàn không thất vọng chút nào. Tớ biết cả hai người đều đã nỗ lực rất nhiều nên tớ chỉ thấy vui thôi.”
“Cảm ơn cậu...”
Được động viên thì chắc cũng vui đấy, nhưng việc xếp hạng thấp hơn tôi chắc chắn sẽ khiến lòng tự trọng của cậu ta bị tổn thương.
Nhưng với Tetsuya thì thế này cũng là giỏi rồi nhỉ?
Tao cũng sẽ khen mày một câu.
“Các cậu! Bê bàn ghế ra hành lang đi! Cẩn thận kẻo bị thương nhé!”
Miyuki bước lên bục giảng, vỗ tay bôm bốp chỉ đạo, trong lớp bắt đầu vang lên những tiếng loảng xoảng.
Đó là tiếng ồn do đám học sinh đang háo hức đón kỳ nghỉ nhanh chóng di chuyển tạo ra.
Tôi âm thầm giúp đỡ đám học sinh đang phấn khích đó bê bàn ghế ra hành lang, rồi chào tạm biệt những người đang tụ tập thành từng nhóm rời khỏi lớp.
Sau đó, tôi tiến lại gần nhỏ bánh mì đang nhai nhóp nhép bánh mì phía sau Miyuki, người đang nói chuyện với lớp phó.
“Này, nhỏ bánh mì.”
“Khụ.”
Nhỏ bánh mì đáp lại bằng một tiếng ho gọn lỏn.
Tôi đưa điện thoại cho cô ta và hỏi.
“Kỳ nghỉ đông cậu làm gì?”
“Tớ... Khụ! Tớ định về quê...”
Nhiều người về quê nhỉ. Dịp năm mới nên cũng là lẽ đương nhiên, nhưng một kẻ không có gia đình như tôi sống sao cho khỏi tủi thân đây?
Phải nhanh chóng làm cho các nữ chính mang thai để tạo dựng một đại gia đình mới được.
“Vậy à? Nghỉ đông vui vẻ nhé, cậu biết số điện thoại của tớ rồi đúng không? Lúc nào buồn chán thì liên lạc nhé.”
“Khụ.”
“Ừ, cho tớ một cái bánh mì đi.”
“Có bánh mì kem, bánh mì dưa lưới với bánh mì sữa đặc... Khẹc...! Cậu lấy cái nào...?”
Mang theo nhiều vãi.
Có khi nhỏ này được làm từ bột mì cũng nên?
“Sao cậu mang nhiều thế? Cho tớ bánh mì dưa lưới đi.”
“Ừm...”
“Có phải trả tiền không?”
“A, không cần đâu... Từ trước đến giờ cậu mua cho tớ nhiều đồ ở căng tin rồi mà... Khụ!”
Nhỏ bánh mì và tiếng ho đúng là không thể tách rời nhau mà.
Tưởng tượng cảnh nhỏ bánh mì nhút nhát ngậm cự vật trong miệng, ho sặc sụa "Khụ hụ! Khụ!" rồi nuốt ực thứ chất lỏng sền sệt đó... tự nhiên thấy nắng cực.
“Sao cậu lại bắt nạt Masako thế?”
Miyuki đã nói chuyện xong với lớp phó, quay sang mắng tôi.
Tôi nhún vai nói.
“Bắt nạt gì chứ. Xong hết chưa? Về được chưa?”
“Chưa đâu. Đợi tớ họp hội học sinh xong rồi cùng về.”
“Nghỉ đông rồi mà vẫn họp à?”
“Chỉ họp ngắn gọn về phương hướng hoạt động của học kỳ 3 thôi. Khoảng 30 phút là xong, cậu đợi tớ nhé?”
“Tất nhiên rồi.”
Câu trả lời như một lẽ đương nhiên của tôi khiến lớp phó đứng cạnh nhìn chúng tôi bằng ánh mắt kỳ lạ.
“Mới mấy tháng trước hai người còn như nước với lửa cơ mà? Đặc biệt là Miyuki... cậu ghét Matsuda-kun lắm mà.”
Nghe vậy, Miyuki nhớ lại chuyện cũ chăng?
Cô ấy nở một nụ cười nhạt như đang hồi tưởng lại kỷ niệm rồi lắc đầu.
“Chuyện đời ai biết trước được chữ ngờ.”
“Cũng đúng... Nhưng mà bất ngờ thật đấy. Càng nhìn càng thấy không quen.”
Bảo không quen mà nói năng cũng tự nhiên gớm.
Tôi gãi đầu với vẻ mặt dửng dưng, xen vào cuộc trò chuyện.
“Đừng có nói mấy lời kỳ lạ nữa, nói xong rồi thì mau biến đi.”
“Gì vậy... Đáng ghét. Nghỉ đông vui vẻ nhé.”
“Ừ. Cậu cũng thế.”
Lớp phó càu nhàu không chút ác ý trước câu trả lời cợt nhả của tôi, rồi cùng nhỏ bánh mì rời khỏi lớp.
Miyuki bật cười "Phụt" như thể hết cách với tôi, khi trong lớp chỉ còn lại hai chúng tôi, cô ấy phủi bụi trên áo khoác đồng phục cho tôi.
Và nói.
“Sáng mai cậu ghé qua nhà tớ một lát nhé.”
“Chi vậy? Cậu bảo sẽ cùng gia đình về quê nội ở Numazu mà.”
“Thì là năm mới mà. Không thể để cậu đón năm mới một mình được, nên hãy đến ăn sáng cùng nhau nhé.”
“Tối tớ về rồi nên đâu có một mình.”
“Dù vậy thì cũng ăn cùng nhau đi. Bố mẹ tớ cũng muốn Matsuda-kun đến đấy.”
Midori và Wataru mời tôi đến vào dịp năm mới sao?
Tetsuya mà biết chắc sẽ khóc ra máu mất. Vì cảm giác như vị trí vốn dĩ của mình bị cướp mất mà.
“Vậy thì... tớ sẽ đến.”
“Ừm. Cậu định làm gì trong lúc chờ?”
“Tớ định qua phòng câu lạc bộ xem sao. Biết đâu còn việc gì chưa làm xong, nhân tiện chào hỏi tiền bối Inoo và tiền bối Nanase luôn.”
“Vậy sao? Tớ biết rồi. Họp xong tớ sẽ liên lạc ngay, lát gặp nhé.”
“Biết rồi. Mà Miura đâu rồi?”
“Ai biết? Chắc cậu ấy đi vệ sinh rồi chăng?”
Tetsuya-kun... Sự hiện diện của cậu ngày càng mờ nhạt, giờ thì đến cả Miyuki cũng đang dần quên lãng cậu rồi.
Chuyến dã ngoại cũng vậy, kết quả thi hôm nay cũng vậy... Cậu thấy khó khăn lắm đúng không? Tôi hiểu cảm giác đó mà.
Nhưng hãy lấy thêm dũng khí để đá quả bóng xịt đó đi.
Như vậy thì tôi mới có cớ để tát vỡ mặt cậu chứ.
“Á! Hậu bối!”
Trong phòng câu lạc bộ là Chinami đang mặc đồng phục.
Cô ấy chào đón tôi bằng nụ cười rạng rỡ, lạch bạch chạy đến chỗ tôi rồi giấu hai tay ra sau lưng.
“Cuối cùng cũng đến kỳ nghỉ đông rồi.”
“Đúng vậy. Tối nay Sư phụ về quê luôn à?”
“Đúng vậy. Tối nay chúng tôi sẽ đi đường cao tốc để về quê. Thật tiếc vì không thể đón năm mới cùng hậu bối.”
Năm sau, chậm nhất là năm sau nữa chúng ta sẽ cùng nhau đón năm mới thôi.
Bao gồm cả Hiyori nữa.
Tôi nuốt những lời đó vào trong và gật đầu.
“Đúng vậy nhỉ. Về đến nơi nhớ gửi nhiều ảnh cho tôi nhé.”
“Tất nhiên rồi. Vừa đến nơi tôi sẽ gửi cho hậu bối ngay.”
“Tôi biết rồi. Sư phụ đến đây cùng Đội trưởng à?”
“Vâng. Renka đang ở nhà kho bên ngoài.”
“Vậy sao? Vậy thì đợi một chút...”
Tôi bỏ lửng câu nói, sải bước tiến lại gần Chinami, khẽ vén chiếc váy đồng phục của cô ấy lên và luồn tay vào trong.
“Mya!?”
Sau đó, tôi nhẹ nhàng vuốt ve phần dưới cặp mông của cô ấy, khiến cô ấy thốt lên một tiếng cảm thán đáng yêu đặc trưng.
“H-Hậu bối...!”
Khuôn mặt Chinami lập tức đỏ bừng, cô ấy liếc nhìn ra ngoài cửa sổ.
Chắc là sợ Renka đến.
“Đ-Đột nhiên hậu bối làm thế này thì hơi khó xử đấy...”
“Sắp tới không được chạm vào nên bây giờ tôi phải chạm cho thỏa thích chứ.”
“Á... Là vậy sao?”
“Vâng.”
“Ra là vậy... Tôi hiểu rồi.”
Chấp nhận luôn cơ đấy.
Chinami của chúng ta đáng yêu quá mức quy định rồi.
Chẳng mấy chốc, hơi thở phả ra từ mũi Chinami trở nên mạnh hơn.
Nhiệt độ vốn hơi se lạnh cũng đã trở nên ấm áp.
Đó là bằng chứng cho thấy cô ấy đang dần hưng phấn.
Còn khoảng 20 phút nữa Miyuki mới đến.
Từng đó thời gian là đủ để làm một nháy với Chinami rồi nhỉ?
Ngay khi tôi vừa nghĩ vậy, kẻ phá đám lại xuất hiện không trượt phát nào.
-Chinami! Ra ngoài đi, phải khóa cửa rồi!
Nghe tiếng Renka vọng vào từ bên ngoài phòng câu lạc bộ, tôi vuốt ve mặt trong đùi Chinami lần cuối rồi rút tay ra.
“Chúng ta ra ngoài nhé?”
“... À... T-Tôi phải đi vệ sinh một lát...! Hậu bối cứ ra ngoài trước đi...!”
Chinami vội vàng chỉnh lại trang phục rồi đi về phía nhà vệ sinh.
Nhìn bóng lưng cô ấy rảo bước nhanh nhẹn một lúc, tôi bước ra khỏi phòng câu lạc bộ, giơ tay chào Renka đang giật mình khi thấy tôi.
“Chào Đội trưởng.”
“Sao cậu cứ ở lỳ trong phòng câu lạc bộ thế?”
“Quản lý kiểm tra xem phòng câu lạc bộ có vấn đề gì không trước kỳ nghỉ đông là chuyện lạ lắm sao?”
Tôi nhìn Renka từ đầu đến chân như thể cô ta vừa nói một điều vô lý, cô ta ngượng ngùng hắng giọng.
“... Cũng đúng. Chinami có ở bên trong không?”
“Sư phụ đi vệ sinh rồi. Chúng ta cùng đợi nhé.”
“Đợi thì không sao, nhưng cậu đứng xa ra một chút được không?”
“Không thích. Có điểm thi cuối kỳ rồi đấy? Đội trưởng đứng thứ mấy?”
Nghe vậy, ánh mắt Renka chùng xuống.
“... Còn cậu?”
“Tôi hỏi trước mà.”
“Tôi hỏi ngược lại trước.”
“Người khơi mào câu chuyện là tôi cơ mà?”
“Người hỏi ngược lại câu đó là tôi.”
Trò chơi chữ kỳ quặc gì đây? Giống như trò phản đòn ấy nhỉ?
Nhìn cô ta nói ra những lời đó mà không chớp mắt, có vẻ cô ta đang dần thích nghi với lời nói và hành động của tôi rồi.
“Đừng có cãi cùn nữa.”
“Cậu thì có.”
“Được rồi. Hôm nay là một ngày đặc biệt, nên tôi sẽ đặc biệt nhường nhịn sự ngang ngược của Đội trưởng. Tôi đứng thứ 10.”
“G-Gì cơ...? Đừng có nói dối...!”
Mắt Renka mở to gấp đôi.
Tôi cười khẩy trước phản ứng thái quá của cô ta và hỏi.
“Nhìn phản ứng này thì chắc là thứ hạng của Đội trưởng thấp hơn tôi rồi nhỉ?”
“... Ồn ào quá.”
“Điều ước cá cược lần này thuộc về tôi rồi. Thật đáng tiếc cho Đội trưởng.”
“Vô lý...! Tôi đâu có nói là sẽ cá cược.”
Thấy dáng vẻ già mồm cãi láo của Renka thật buồn cười, tôi thản nhiên nói.
“Sự ngang ngược mà Đội trưởng vừa thể hiện là gì vậy?”
“Không biết. Tôi thấy không cần thiết phải thực hiện điều ước của cậu, một kẻ thậm chí không thèm suy xét đến độ khó của đề thi năm nhất và năm hai.”
Già mồm thật đấy. Đáng yêu ghê.
Thưởng thức những biểu cảm thay đổi liên tục của Renka, tôi quyết định chuyển chủ đề cho cô ta.
“Ngày mốt sáu rưỡi có mặt là được đúng không?”
“... Đúng vậy. Nhưng mà này... Cậu không phải vì tôi mà bỏ lỡ chuyến đi xa hay việc gì đó trong dịp năm mới đấy chứ?”
“Nếu có việc thì tôi đã nói trước là không được rồi. Đừng bận tâm.”
“Vậy thì được...”
“Mà có vẻ Đội trưởng không về quê nhỉ?”
“Tôi thì... chỉ ở nhà đón năm mới cùng gia đình thôi.”
“Ra là vậy. Chúc Đội trưởng năm mới vui vẻ.”
“Ừ... Cậu cũng thế.”
“Ngày mai nếu buồn chán tôi liên lạc được chứ?”
“Không. Tuyệt đối đừng.”
“Tôi sẽ nhắn tin.”
“Tôi sẽ không trả lời đâu.”
Miệng thì nói vậy nhưng tôi thừa biết cô ta sẽ trả lời.
Dành thời gian với Renka hay cằn nhằn xong, thấy Chinami bước ra khỏi phòng câu lạc bộ, tôi liền quan sát khuôn mặt cô ấy.
Có dính chút nước. Chắc là cô ấy đã rửa mặt để hạ hỏa sao?
Thế này thì tiếc quá vì chưa làm được gì với Chinami... Là do Renka phá đám nên mới thành ra thế này, tôi phải đòi lại từ cô ta mới được.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
