Chương 130: Điều Ước Lần 2
@@
Miyuki đang thẫn thờ nhìn ra cửa sổ trong bồn tắm bốc hơi nghi ngút, chợt bừng tỉnh khi thấy những hạt mưa bất ngờ trút xuống.
‘Mưa rồi...’
Một bên khóe môi Miyuki khẽ nhếch lên.
Lần nào quan hệ với Matsuda xong trời cũng đổ mưa.
Mùa đông mà không có tuyết lại có mưa sao? Thật kỳ lạ.
Và giờ đây, việc trời mưa sau mỗi lần như thế dường như đã trở thành một điều hiển nhiên đối với cô.
Cảm xúc dâng trào, Miyuki nhớ lại lần xuất tinh trong đầu tiên của Matsuda ngày hôm nay.
Bất ngờ là... cảm giác cũng không tệ.
Ngay trước khi Matsuda xuất tinh, cô có thể cảm nhận được cự vật của cậu ấy sưng tấy lên, điều đó cho thấy cậu ấy đã hưng phấn đến mức nào, và cô thích điều đó.
Khi cậu ấy xuất tinh, cảm giác có thứ gì đó nóng hổi, ngọ nguậy bơi lội bên trong cũng không đến nỗi nào.
Dù việc dọn dẹp sau đó khá vất vả và phiền phức, nhưng bù lại, cô cảm thấy hai người đã trao đổi những cảm xúc sâu sắc hơn ngày thường rất nhiều, nên cũng đáng để đánh đổi.
‘Thuốc tránh thai... mình có nên uống không nhỉ...?’
Dù không phải trong thời kỳ rụng trứng nên cũng có chút an tâm, nhưng có lẽ cô vẫn nên uống thuốc tránh thai khẩn cấp.
Nhưng mà phải uống lúc nào nhỉ?
Hình như trong giờ giáo dục giới tính trước đây, giáo viên có nói là phải uống trong vòng hai, ba ngày sau khi quan hệ.
Hình như còn có tác dụng phụ nữa thì phải? Chảy máu bất thường hay đau đầu gì đó...
Cô không nhớ rõ lắm, nhưng tự dưng lại thấy không muốn uống nữa.
Nghĩ lại thì, đáng lẽ phải dùng bao cao su chứ, sao cô lại không nghĩ ra điều này nhỉ?
Ngay từ lần quan hệ đầu tiên đã không dùng bao cao su nên mọi chuyện cứ thế trôi qua một cách tự nhiên... Cô chợt nhận ra kiến thức về tình dục của mình thực sự quá nông cạn.
Phải lên mạng tìm hiểu thêm mới được.
Miyuki với tay lấy chiếc khăn tắm trên giá đỡ ngay tầm tay.
Lau khô tay, cô bật trình duyệt trên điện thoại lên định tìm kiếm, thì một quảng cáo về bàn sưởi Kotatsu đập ngay vào mắt.
Thời tiết cũng bắt đầu lạnh rồi, hay là mua một cái Kotatsu nhỉ?
Lò sưởi tuy ấm nhưng không mang lại cảm giác ấm cúng như Kotatsu...
Cô cũng muốn thấy cảnh hai đứa đút chân vào trong chăn và cùng nhau học bài...
‘Được đấy...’
Vẽ ra một tương lai đầm ấm trước mắt, Miyuki gạt phăng mọi lo lắng về thuốc tránh thai và việc mang thai sang một bên, bắt đầu tìm kiếm các vật dụng liên quan đến Kotatsu.
Một chiếc Kotatsu chất lượng khá tốt, ghế bệt có tựa lưng, những vật dụng nhỏ xinh để đặt trên mặt bàn...
Trong lúc đang háo hức cho đủ thứ đồ vào giỏ hàng, cô chợt nhớ đến Chinami.
Chắc hẳn em ấy rất rành về những món đồ dễ thương, lần sau phải hỏi thử mới được.
Tất nhiên toàn bộ sẽ là những thứ liên quan đến Momo-nim, nhưng bản thân cô cũng thích Momo-nim nên đâu có sao.
Vừa nghịch điện thoại vừa tưởng tượng đủ thứ, Miyuki chợt giật mình khi,
Ruuung-!
[Miyuki, cậu vẫn đang ngủ à?]
Tin nhắn của Tetsuya hiện lên trên cùng màn hình dưới dạng thông báo.
“À, đúng rồi...”
Cô đã bảo lát nữa sẽ gọi lại mà. Quên béng mất.
Miyuki lập tức gọi cho Tetsuya, chuông chưa kịp reo hết một hồi thì cậu ta đã bắt máy.
- Cậu dậy rồi à?
“Ừ. Cậu gọi tớ có chuyện gì thế?”
- Tớ nói rồi mà. Cuối tuần không biết cậu đang làm gì nên...
À, vậy sao?
Chắc lúc đó mải để ý đến trò đùa tai quái của Matsuda nên cô không nghe rõ.
“Tớ chỉ đang nghỉ ngơi thôi.”
- Vậy à...? Cậu không ốm đau gì chứ?
“Không hẳn...? Sao cậu lại hỏi thế?”
- Lúc nãy nghe giọng cậu không được khỏe... Nếu không sao thì hôm nay đi dạo một lát không?
Hiện tại hai chân cô đang run rẩy bủn rủn, đi dạo có mà ngã quỵ mất.
Hơn nữa, bây giờ cô cũng chẳng muốn về nhà mình, chỉ muốn ôm chặt lấy Matsuda mà ngủ thôi, nên cô hoàn toàn không có ý định ra ngoài, dù chỉ một chút.
“Tớ không đi đâu.”
- Cậu, cậu từ chối thẳng thừng thế... Tiếc thật. Vậy để khi khác nhé.
“Ừ. Khi khác đi. Tetsuya-kun, tớ phải đi tắm đây, cúp máy nhé.”
- Vậy tắm xong mình nói chuyện tiếp nhé?
“Không. Hôm nay tớ muốn nghỉ ngơi.”
- À, ừ... Xin lỗi cậu. Tớ muốn hỏi cậu một câu cuối cùng. Lần trước ở công viên... à không, không có gì đâu. Đừng bận tâm.
Tetsuya nói nửa chừng rồi lấp lửng.
Thái độ nhạt nhẽo của cậu ta khiến Miyuki nghiêng đầu khó hiểu.
Bình thường cô sẽ gặng hỏi xem cậu ta định nói gì, nhưng bây giờ cô cũng chẳng tò mò lắm, nên quyết định cứ để vậy.
“Biết rồi. Tetsuya-kun cũng nghỉ ngơi cho khỏe đi. Tạm biệt.”
- Ừ. Cậu nghỉ ngơi đi.
Cúp máy xong, Miyuki tắm rửa kỹ càng rồi bước ra khỏi phòng tắm.
Mặc chiếc áo hai dây có đệm ngực và bộ đồ ngủ mềm mại bước ra ngoài, cô tình cờ chạm mặt Matsuda vừa bước ra từ phòng tắm khác.
Nửa thân trên cơ bắp săn chắc, và thứ gì đó to dài đang đung đưa ở vùng háng bên dưới.
Nhìn thấy cảnh đó, Miyuki vội vàng quay mặt đi, cất giọng càu nhàu.
“Matsuda-kun! Mặc áo vào đi...!”
“Tôi đang định mặc đây.”
“...”
Cơ thể của Matsuda cô đã nhìn chán chê rồi, nhưng tại sao cứ mỗi lần nhìn thấy lúc không làm chuyện đó, cô lại luôn cảm thấy xấu hổ nhỉ?
Hôm nay lại càng đặc biệt hơn. Có lẽ vì hôm nay là một ngày đặc biệt chăng.
“Miyuki, lại đây.”
Matsuda đã mặc quần áo xong từ lúc nào, cậu mở toang cửa sổ, ngồi vắt vẻo đôi chân ra ngoài hiên.
Nghĩ thầm cậu ta đúng là vô tư thật, Miyuki tiến lại gần và ngồi xuống cạnh Matsuda. Cậu kéo chiếc chăn dày đắp cho cô, rồi đưa chân Miyuki ra ngoài.
Lộp bộp.
Những hạt mưa hắt vào hiên nhà chạm vào mu bàn chân, cơn gió lạnh buốt thổi qua lướt dọc theo đôi chân.
“Lạnh quá...!”
Miyuki co rúm những ngón chân lại và nũng nịu.
Matsuda nở một nụ cười sảng khoái nhìn cô rồi hỏi.
“Không hẳn là ghét, mà cũng khá tuyệt đúng không?”
“... Một chút...?”
Đúng là bên dưới thì lạnh nhưng bên trên lại ấm... Sự đối lập này mang lại cảm giác khá thú vị.
Cơn mưa rả rích trút xuống từ bầu trời đêm đen kịt cùng mùi đất ẩm bắt đầu bốc lên tạo nên một bầu không khí đầy cảm xúc, cũng rất tuyệt.
“Lạnh à?”
Matsuda vòng tay ôm lấy vai cô và hỏi, Miyuki chậm rãi lắc đầu.
“Không...”
“Cứ ngồi thế này một lát nhé?”
“Ừ.”
Cộc.
Miyuki ngoan ngoãn trả lời rồi tựa đầu vào bờ vai rộng lớn của Matsuda.
Đột nhiên cô cảm thấy vô cùng buồn ngủ. Dù không thể nói hôm nay là một ngày có nhiều chuyện xảy ra, nhưng vì đã trải qua một sự kiện trọng đại nên cả thể xác lẫn tinh thần cô đều mệt mỏi.
Bây giờ mà ngủ thì chắc Matsuda sẽ tự bế mình vào thôi.
“Oáp...”
Quyết định suy nghĩ đơn giản, Miyuki ngáp một cái thật dễ thương rồi nhắm mắt lại.
Tối hôm sau.
Sau khi hẹn hò với Miyuki như một cặp đôi bình thường, tôi đưa cô ấy về tận nhà.
Cạch.
Miyuki bước xuống xe rồi chu môi về phía tôi.
Dù đỗ xe ngay trước cửa nhà cô ấy mà Miyuki vẫn không ngần ngại thể hiện tình cảm, giờ thì gia đình có biết chuyện hai đứa hẹn hò cũng chẳng sao nữa rồi à?
Đúng là một bước tiến dài. Mà thôi, trừ Miyuki và Wataru ra thì những người còn lại trong gia đình đều đã biết sự thật hiển nhiên này rồi.
Trao cho Miyuki một nụ hôn nhẹ, tôi cười toe toét khi thấy cô ấy bẽn lẽn vẫy tay chào.
“Vào nhà đi.”
“Ừ.”
Tiễn Miyuki xong, tôi trở về nhà và nằm ườn ra.
Ở một mình trong phòng khách yên tĩnh, những ký ức của ngày hôm qua lại ùa về.
Cảm giác lần đầu tiên gieo hạt giống vào sâu bên trong Miyuki... thật sự rất tuyệt vời.
Cảm giác như sợi dây liên kết giữa tôi và cô ấy càng trở nên bền chặt hơn.
Có vẻ như Miyuki cũng có cùng suy nghĩ với tôi, nên lúc hẹn hò hôm nay cô ấy cứ bám dính lấy tôi không rời.
Tưởng tượng lại khuôn mặt vô cùng vui vẻ của Miyuki, tôi đã giết thời gian khá lâu cho đến khi,
Ruuung-!
Chiếc điện thoại đang cắm sạc rung lên, tôi liền cầm nó lên.
[Tôi đi ngủ đây.]
Là tin nhắn của Renka.
Nghĩ lại thì, thời điểm bắt đầu điều ước của tôi là từ nửa đêm cơ mà.
Cô ấy có thể giả vờ ngủ cũng được, nhưng vẫn không quên báo cáo cho tôi, nên gọi là ngoan ngoãn hay gì đây?
Tôi cười khúc khích rồi nhắn lại.
[Danh xưng đâu rồi?]
[Cậu đâu có bảo là lúc nào cũng phải thêm vào.]
Dù chỉ là một dòng tin nhắn khô khan nhưng tôi vẫn cảm nhận được cô ấy đang cố nhịn cục tức.
Có chết cũng không chịu gọi là Chủ nhân chứ gì?
[Tôi chưa từng nói là phải thêm danh xưng khi báo cáo sao?]
[Cậu không hề nói thế.]
[Cô cứ thái độ thế này thì khó cho tôi quá. Có vẻ chúng ta cần bàn bạc lại về nội dung điều ước rồi.]
[Không. Tôi đang làm rất đúng mực.]
[Tôi không hài lòng. Mai nói chuyện tiếp.]
Không thấy tin nhắn phản hồi nữa.
Nghĩ rằng cô ấy cố tình bơ mình, tôi định đặt báo thức rồi đi ngủ, thì điện thoại lại rung lên, tôi nhìn vào màn hình.
Và rồi tôi bật cười thành tiếng.
[Chủ nhân, tôi đi ngủ đây.]
Bởi vì Renka đã gửi một tin nhắn phản hồi như vậy.
Chắc cô ấy nghĩ thà làm theo ý tôi còn hơn là bị bắt bẻ chứ gì?
Tâm lý tốt đấy. Phải thế mới là cô chứ.
Chỉ tiếc một điều là tôi không được nhìn thấy bộ dạng run rẩy vì tức giận của Renka.
Nếu là gọi điện thoại chứ không phải nhắn tin thì tôi đã có thể cảm nhận rõ ràng cảm xúc của Renka rồi, hơi tiếc một chút.
Đang phân vân không biết có nên gọi điện thử không thì tôi lắc đầu.
Ngày mai là có thể tha hồ xem phản ứng của Renka rồi, ráng nhịn vậy.
Nhưng vẫn phải tiếp tục nhắn tin chứ. Trêu chọc thêm một chút rồi mới tha cho cô ấy.
[Ăn cơm chưa?]
[Chưa.]
[Nhịn bữa tối luôn à?]
[Ừ. Không thấy đói. Tôi đi ngủ thật đây.]
[Tôi chưa buồn ngủ.]
[Thì sao?]
[Thì chơi với tôi đi chứ sao.]
[Không thích. Tôi buồn ngủ rồi.]
Đúng là một cô nô lệ xấc xược.
Cần phải có một cuộc giáo huấn lạnh lùng mới được.
[Sáng mai ra phía sau phòng câu lạc bộ nhé.]
[Tôi chẳng có lý do gì phải làm thế cả. Tôi đi ngủ thật đây.]
[Đội trưởng cũng đang tận hưởng chuyện này đúng không?]
[Đừng có nói linh tinh. Tôi không nhắn lại nữa đâu.]
[Tôi cũng chuẩn bị ngủ đây, không chúc ngủ ngon à?]
[Ngủ ngon nheédfghjkl]
Chắc là tức điên lên rồi. Nhìn cái kiểu gõ phím loạn xạ rồi gửi đi thế kia là biết.
Tôi cười sằng sặc một cách vô tri rồi ngoan ngoãn đặt điện thoại xuống.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
