Bỗng nhiên tôi trở thành slime!?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 49

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 86

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8669

200-300 - 288-Ăn mấy thứ đó là đau bụng đấy

288-Ăn mấy thứ đó là đau bụng đấy

Ăn mấy thứ đó là đau bụng đấy

Trong lúc Lime đang đục khoét thân cây để đi xuống.

Bên ngoài, một con búp bê khổng lồ đang vung vẩy đôi tay loạn xạ.

Chẳng cần giải thích cũng biết đó chính là Dae-sik-i đang điều khiển cơ thể Alice siêu cấp đại.

Bởi nếu có con búp bê nào khác xuất hiện ở đây thì đó cũng đã là một sự biến dị rồi.

Dae-sik-i nhẹ nhàng vung bàn tay bông mềm mại của con búp bê lên. Một con quái vật dị hợm không rõ là chim hay dơi đang lao đến thiếu suy nghĩ lập tức bị- Bụp! Một tiếng động trầm đục vang lên, và nó biến thành một bãi mứt dâu tây.

Con quái vật đã hóa thành mứt, trở về với vòng tay của mẹ thiên nhiên, hay đúng hơn là cái cây này. Nó tuôn rơi những giọt lệ máu đầy cảm động, chảy ròng ròng dọc theo thân cây nơi mình đã sinh ra.

Trông có vẻ rất tang thương, nhưng vì ý thức của nó chắc đã tan biến từ lâu nên chắc cũng chẳng còn tâm trí đâu mà đau buồn.

Dae-sik-i, giờ đã trở thành bậc thầy làm mứt, thản nhiên thu tay lại và quan sát xung quanh.

Lũ quái vật vừa nãy còn lao vào điên cuồng giờ chỉ dám vỗ cánh bay lơ lửng, thái độ đầy do dự.

Dù Alice siêu cấp đại có to lớn đến đâu thì cũng không biết bay, nên Dae-sik-i chẳng thể chạm tới những con quái vật đang lượn lờ trên cao kia.

Thấy lũ quái vật không còn lao vào mình nữa, Dae-sik-i bắt đầu gãi bần bật vào thân cây, ra vẻ đang suy nghĩ lung lắm. Những mẩu vỏ cây bị Dae-sik-i bóc ra nhanh chóng bị mấy con Jelly gần đó bò đến đánh chén ngon lành.

Đang định chìm vào suy tư, Dae-sik-i chợt nhận ra điều gì đó khi thấy đám Jelly ăn vỏ cây một cách ngon lành.

À, cứ gãi vỏ cây là được mà!

Ngay cả Dae-sik-i cũng thấy việc tự mình quật ngã cái cây này là quá sức. Dù bản thân có to lớn đến đâu, việc làm đổ một cái cây cao gấp mấy lần mình vẫn là điều bất khả thi.

Giá mà cơ thể sắc bén hơn một chút, nó đã có thể bổ xuống rầm rầm như dùng rìu rồi, nhưng mà...

Hình như... không nên làm thế thì phải.

Tại sao nhỉ?

Chẳng hiểu sao Dae-sik-i lại có một linh cảm rằng không được làm đổ cái cây này, nó khẽ nghiêng đầu thắc mắc. Dù đã cố ngẫm nghĩ kỹ càng nhưng vẫn không tìm ra lý do.

Thế là nó quyết định cứ gãi vỏ cây bành bạch cho xong.

Vả lại, với kích thước của Dae-sik-i hiện tại, việc đi lại trong làng chẳng khác nào dẫm đạp lên mấy miếng xếp hình Lego, nên nó cũng chẳng còn lựa chọn nào khác.

Và quan trọng hơn là.

Việc gãi cây hóa ra lại thú vị hơn nó tưởng.

Mỗi khi đặt bàn tay búp bê lên bề mặt rồi gãi mạnh, tiếng vỏ cây bong ra rào rào nghe thật sướng tai, mang lại một cảm giác thỏa mãn đến lạ kỳ.

Đó là một niềm vui nguyên thủy mà nó chưa từng cảm nhận được khi chỉ ngồi trên giường xem TV suốt ngày.

Thêm vào đó, mỗi khi vỏ cây rơi xuống, đám Jelly trông như đàn em (?) lại hớn hở lao đến nhặt ăn, khiến Dae-sik-i cảm thấy rất mát lòng mát dạ.

Nhìn những sinh vật nhỏ bé ngọ nguậy nhặt nhạnh đồ ăn làm lòng dạ Jelly của nó cứ râm ran cả lên.

Thế rồi, Dae-sik-i tự nhiên nhớ đến Lime.

...Ơ kìa?

Sao trong đầu toàn hiện lên cảnh bị cướp điều khiển từ xa với bị trêu chọc thế này?

Dae-sik-i vô thức gãi cây mạnh hơn, vừa gãi vừa gặm nhấm những kỷ niệm với Lime.

Phải vận dụng hết công suất não bộ Jelly, nó mới nhớ ra được những lúc Lime chia sẻ thức ăn hay những khi cả hai cùng ngủ say bên nhau.

Phù, may quá. Mà sao lại thấy may nhỉ?

Dae-sik-i cảm thấy một sự bồn chồn khó tả khi lục lại ký ức, nhưng chính nó cũng không hiểu tại sao mình lại hành động như vậy.

Trong mắt nó bây giờ, đó là một sự tồn tại nhỏ bé hơn mình rất nhiều, nhưng lúc nào cũng mang lại cảm giác to lớn. Một kẻ luôn bày trò tinh quái nhưng chẳng hiểu sao không thể ghét nổi.

Thú thật là nó cũng chẳng biết điều đó có nghĩa là gì, chỉ biết rằng hễ ở bên cạnh là nó thấy ấm áp và tâm hồn Jelly trở nên bình yên.

Nhờ những kỷ niệm đẹp về Lime vừa hiện về mà tâm trạng của nó tốt lên hẳn.

Vì muốn đám đàn em (thực ra đây cũng là khái niệm nó học được từ TV) cũng được vui vẻ, Dae-sik-i càng hăng hái gãi cây nhiệt tình hơn.

Đúng như lời Lime nói, mỗi khi lớp vỏ ngọt ngào vị quế rơi xuống đất rào rào, đám Jelly đang tản mác khắp nơi lại lạch bạch kéo đến như đàn bồ câu thèm mồi.

Cứ ngỡ chẳng còn ai bảo vệ con người, nhưng lũ quái vật chuyên săn người kia, khi thấy mình sắp trở thành kẻ bị săn, đã lần lượt né tránh đám Jelly và Dae-sik-i mà bay vút lên không trung.

Chính xác mà nói, khi đối đầu với đám Jelly, chúng vẫn còn cầm cự được nhờ số lượng, nhưng từ khi Dae-sik-i xuất hiện, cục diện đã hoàn toàn đảo ngược, chúng chẳng thể làm gì được nữa.

Bàn tay búp bê khổng lồ vung lên là chúng nát bét như ruồi bị vỉ đập, nhưng vì tín hiệu cầu cứu từ bản thể cứ liên tục phát ra nên chúng không thể không quay về.

Dĩ nhiên, tín hiệu đó là do Lime đang đục khoét bên trong gây ra, nhưng chừng nào Dae-sik-i còn đứng lù lù ở đó thì kết quả cũng như nhau cả thôi.

Vỏ cây thì bị gọt sạch bách.

Đám Jelly thì mở tiệc linh đình.

Ngay cả những người đang trốn trong các tòa nhà cũng tò mò ló mặt ra, thấy cảnh tượng như lễ hội thì vô thức tiến lại gần.

Trong khi đó, lũ quái vật vốn dĩ phải đi săn người thì lại không dám tiếp cận, chỉ biết bay lượn trên không trung, ngoài tầm với của Dae-sik-i.

"...Chúng đang nhặt cái gì ăn thế?"

"Vỏ cây à...?"

"Có mùi quế này..."

"Là quế hay là Cinnamon?"

"Thì cũng là một thứ thôi mà."

"Khác chứ!"

"Khác hoàn toàn luôn!"

Con người cũng nhận ra rằng dưới chân váy của con búp bê khổng lồ là nơi an toàn nhất, thế là họ cũng ùa tới cùng đám Jelly.

Dù đám Jelly và Dae-sik-i đã đuổi lũ quái vật đi, nhưng có lẽ nỗi lo sợ chúng sẽ quay lại khi đám Jelly rời đi đã thôi thúc họ tìm đến sự bảo hộ này.

Dù sao thì cả hai đều là điểm đặc dị, nhưng sự thật là chúng đã cứu mạng họ.

Cảnh tượng lũ quái vật bỗng trở nên thật nực cười.

Ngay dưới gốc cây vốn là nơi chúng nhận con mồi, giờ đây chính những con mồi đó lại đang xúm xít trêu ngươi, rỉa rói lớp vỏ của cái cây.

Cứ như thể đang xích chúng lại rồi bắt ngửi mùi thức ăn vậy.

Có con quái vật nào không nhịn được, nghĩ rằng "Ôi, một đồng cỏ đầy mồi!" mà sà xuống muộn màng, lập tức bị Dae-sik-i đập cho thành mứt, chảy ròng ròng.

"Uaa! Cái gì thế này!?"

"M-Mứt sao? Mùi thơm ngọt quá..."

"Khoan đã, cái này chẳng phải là... lũ trên kia sao? Oẹ."

Mặc kệ con người nói gì, đám Jelly vẫn hớn hở phết mứt (?) lên vỏ cây rồi đánh chén ngon lành.

Nhìn chúng ăn ngon đến mức ngay cả những người đang cảm thấy ghê tởm cũng vô thức nuốt nước miếng ực một cái.

Dae-sik-i ngồi bên trong Alice siêu cấp đại quan sát cảnh đó, dù cũng thèm nhỏ dãi nhưng nó vẫn giữ cho cơ thể Jelly sôi sùng sục, mắt không rời khỏi lũ quái vật đang vo ve trên đầu.

Nếu có Lime ở đây thì không nói, nhưng hiện tại chỉ có nó mới bảo vệ được con người và đám Jelly này.

Dae-sik-i nhớ lại hình ảnh Lime... ừm, ờ... nói chung là đã từng ra tay rất ngầu, rồi vung vẩy nắm đấm búp bê về phía lũ quái vật.

Như muốn cảnh báo rằng đứa nào dám lại gần sẽ bị biến thành mứt hết.

Quả nhiên, lũ sinh vật không rõ là sâu bọ hay chim chóc kia chẳng dám bén mảng tới.

Trong lúc cuộc đối đầu một chiều đang diễn ra.

Cái cây trơ trụi vì bị lột sạch vỏ bắt đầu run rẩy bần bật.

Trông nó cứ như đang rùng mình vì lạnh khi không còn lớp vỏ che chở.

Giữa lúc đám đông con người đang túm tụm sợ hãi nhìn cảnh đó.

Lũ quái vật tụ tập như những đám mây đỏ rực bỗng sà xuống bám chặt lấy các cành cây, rồi như thể đang ăn thịt lẫn nhau, chúng cắm răng vào cơ thể của đồng loại.

Chuyện xảy ra ở nơi quá cao nên không ai nhìn rõ, nhưng có một điều hiện lên cực kỳ rõ ràng.

Đó là lũ quái vật màu đỏ đang tụ lại trên đỉnh cây đang dần kết thành một khối duy nhất.

Rắc. Rắc rắc.

Những âm thanh đầy điềm gở vang lên.

*

*

*

*

...Sâu hơn mình tưởng đấy.

Cái rễ của cái cây chết tiệt này không biết sâu đến mức nào, mà tôi cứ đi xuống mãi, xuống mãi vẫn chưa thấy đáy.

Thực ra tôi cũng muốn vèo một cái là xuống tới nơi luôn, nhưng cứ bị vướng vào mấy cái mạch máu (?) chằng chịt như mạng nhện nên không nhanh được.

Chắc do tôi nhỏ bé quá, hoặc là do cái gì đó đại loại vậy, nên mới cảm thấy nó sâu hun hút thế này.

Mà cũng phải, để chống đỡ một cơ thể khổng lồ như thế thì bộ rễ hay phần trung tâm cũng phải sâu tương ứng chứ.

Nếu phần lộ ra bên ngoài chỉ là bề nổi của tảng băng chìm, thì xem ra hành trình gian khổ của tôi vẫn còn dài lắm.

Nhưng ít ra thì cũng không chán.

Vì "cái cây hào phóng" này có vị rất tuyệt vời.

Càng xuống sâu, vị ngọt lại càng đậm đà. Tôi có thể cảm nhận rõ mồn một qua cơ thể Jelly của mình rằng nó đang cắm rễ sâu trong lòng đất và hút cạn chất dinh dưỡng xung quanh.

...Hình như trong làng có ai đó trồng cây thì phải, chắc giờ héo rũ hết cả rồi. Dù sao thì cũng nên giải quyết nhanh cho xong.

Nhưng do cấu trúc của cái cây quá dày đặc nên việc di chuyển nhanh là không hề dễ dàng.

Tuyệt đối không phải vì tôi mải mê gặm nhấm thân cây đâu nhé.

Ngay từ đầu tôi đã bảo cái nắp trên đầu là vấn đề mà?

Thứ hay bị vướng vào mấy cái mạch máu đang đập phập phồng nhất chính là cái mũ bảo hiểm này đây.

Cứ hễ nhảy một cái là lại bị mắc kẹt, cảm giác như bị ai đó túm tóc giật lại vậy.

Khó chịu đến mức muốn vứt quách nó đi cho rồi, nhưng nghĩ đến cảnh bên trên đang có bao nhiêu người tụ tập, tôi lại thấy hơi ngại.

Nhưng chắc cũng sắp đến nơi rồi.

Bởi vì.

Cái cây này bắt đầu co thắt lại như đang cố vùng vẫy lần cuối để ép chết tôi.

Nó siết chặt bên trong như thể đang ép nước mía vậy, nhưng còn lâu nhé.

Cùng lắm là cái mũ bảo hiểm hơi móp một chút thôi, chứ muốn biến tôi thành bánh kếp là chuyện không tưởng.

Đến cái mũ bảo hiểm còn chẳng bóp nát nổi thì làm gì được tôi cơ chứ?

Có điều, đường đi bị hẹp lại nên việc đi xuống càng trở nên khó khăn hơn.

Nhưng chính sự vùng vẫy này lại là bằng chứng cho thấy tôi đã gần đến đích, và con đường tôi chọn là hoàn toàn chính xác, nên tâm trạng tôi lại thấy vui vẻ hẳn lên.

Nếu chọn đi lên trên thì chắc giờ này chỉ có tốn công vô ích mà chẳng thu được gì rồi.

Đúng là mình thông minh thật.

Mà không biết mấy đứa nhỏ bên ngoài làm ăn thế nào rồi nhỉ.

Tự nhiên thấy lo lo.

Chẳng biết đã len lỏi qua không gian chật hẹp này được bao lâu rồi, nhưng.

Thình thịch! Thình thịch! Thình thịch!

Một âm thanh đập phập phồng to lớn bắt đầu vang lên rõ mồn một.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!