225-Đập vỡ trứng
Đập vỡ trứng...Ư, chết tiệt.
Vung xúc tu chống lại những mảng thịt đỏ sẫm đang ập tới... tôi đã chạm đến giới hạn.
Không phải do thể lực của tôi có vấn đề. Việc vung vẩy xúc tu thì tôi có thể làm cả ngày, nhưng không hiểu sao tốc độ tái tạo và sinh sôi của đám thịt này lại ngày càng nhanh.
Thực ra nếu chỉ có thế, lẽ ra giờ này tôi đã băm vằn chúng ra và thoát được ra ngoài rồi.
Nhưng... mọi thứ cứ rung chuyển dữ dội như có động đất, khiến tôi rất khó kiểm soát.
Trước mắt tôi, ánh sáng phát ra từ miệng ông chú, những mảng thịt thì ngọ nguậy tiến lại gần, còn manh mối giải quyết vấn đề thì vẫn bặt vô âm tín.
Đáng lẽ phải có một cái tâm điểm nào đó, nhưng vì không thấy nó đâu nên tôi sốt ruột đến phát điên.
Hệ quả là tôi mất kiểm soát trong chốc lát, và thật đáng tiếc, tôi đã bị vùi lấp trong đống thịt đỏ sẫm. Những mảng thịt ngọ nguậy ép chặt lấy tôi như muốn nghiền nát cơ thể, nhưng may mắn thay, chuyện nổ xác đã không xảy ra.
Thay vào đó, cơ thể tôi bị giam cầm trong đống thịt đỏ sẫm, cảm giác như đang mặc một bộ đồ bó sát. Chúng bám chặt đến mức tôi chẳng thể rút nổi xúc tu ra.
Nếu tôi còn là con người (dù chắc chắn đã chết trước khi tới mức này), hẳn giờ này tôi đang nghẹt thở và phát ra những tiếng khò khè đau đớn từ cổ họng.
Rồi toàn thân sẽ mất hết sức lực... mắt tối sầm lại và chẳng bao giờ được thấy ánh sáng nữa.
Nhưng tôi của hiện tại thì khác.
Chẳng những không cần thở, mà cảm giác chạm vào cơ thể cũng chỉ là khó chịu chứ không hẳn là... đau đớn.
Dù đã chấp nhận mình không còn là người từ lâu, nhưng cảm giác này vẫn chẳng dễ chịu chút nào. Nhờ nó mà tôi mới sống sót, nhưng mà...
Mà ngay từ đầu, vì có cơ thể thế này nên tôi mới ở đây... Suy cho cùng, tôi tự hỏi đây có phải vấn đề con gà hay quả trứng không. Bên trong có thứ gì đó tròn tròn, nên chắc là trứng có trước rồi.
...Dù sao thì.
Cứ thế này mãi cũng không ổn, tôi cần phải tìm ra một giải pháp sắc bén hơn. Thế nhưng tình hình không mấy khả quan.
Để vung xúc tu, trước tiên tôi cần một khoảng không gian nhất định. Dù sức mạnh của tôi có lớn đến đâu, thì xúc tu - hay nói cách khác là cái roi này - cũng phải có không gian mới phát huy được uy lực.
Tôi đã thử biến tay chân mình trở nên sắc nhọn như một phương án dự phòng, nhưng dù có làm đôi bàn tay nhỏ bé này sắc đến mấy cũng chẳng ích gì. Với đôi tay bé tẹo, tốc độ đào bới của tôi còn chậm hơn cả tốc độ tái tạo của chúng.
Tầm này thì chẳng khác nào dùng móng tay gãi lưng cả.
Phải làm sao đây?
Tôi ghét việc cứ bị vùi lấp ở đây mãi. Thực ra có một cách giải quyết cực kỳ đơn giản. Đơn giản đến mức ngay cả một đứa trẻ cũng có thể nghĩ ra.
Đó chính là.
...Ăn sạch đống thịt đỏ sẫm này. Chỉ cần tạo ra được một kẽ hở nhỏ thôi, bắt đầu từ đó mà ăn ngấu nghiến thì sẽ dễ như trở bàn tay.
Đó cũng chính là lý do khiến tôi đang đắn đo. Nếu giả định rằng tôi có thể nuốt chửng đống thịt này... thì ngay lập tức tôi sẽ có không gian để vung xúc tu hay làm bất cứ thứ gì.
Nhưng tôi đã tận mắt chứng kiến quân đoàn Jelly bị biến dạng cơ thể sau khi ăn đống thịt này rồi... Chà, tôi nghĩ đây là một canh bạc quá lớn. Có thể nó sẽ không ảnh hưởng đến tôi (khả năng này khá cao), nhưng nếu không phải vậy thì... Ừm, đó là một viễn cảnh tôi chẳng muốn tưởng tượng chút nào.
Chỉ vì một chữ "vạn nhất" mà phương án dễ dàng nhất đã bị chặn đứng.
Thực tế từ trước đến nay tôi toàn xử lý mọi việc theo cách đó, nên việc giờ đây tôi lúng túng vì không tìm ra cách khác cũng là điều tất yếu. Nhất là nếu không phải mấy trò kiểu board game (?) tôi gặp dạo trước, mà là đối thủ dùng vũ lực thế này, tôi cũng chỉ biết đáp trả bằng vũ lực mà thôi.
Dù không muốn theo kiểu "ăn miếng trả miếng" thì cũng buộc phải thiên về hướng đó.
Tôi thở dài trong lòng bằng cách sủi bọt Jelly, rồi cố gắng vặn vẹo cơ thể để tiến lên trong đống thịt đỏ sẫm. Những mảng thịt nén chặt, nén chặt lấy tôi, nhưng việc cử động thì vẫn khả thi. Chỉ là quỹ đạo tôi vừa đi qua sẽ lập tức bị thịt lấp đầy mà thôi.
...Cứ thế này, cảm giác đúng là như đang bơi giữa một biển thịt vậy.
Vì quá khó chịu nên tôi muốn kết thúc nhanh chóng, nhưng biển thịt này dường như vô tận. Tôi cứ ngỡ tiến lên thế này thì dinh thự sẽ hiện ra, nhưng thứ đập vào mắt tôi chỉ là thịt, thịt và thịt.
Có gì đó rất lạ. Tuy không muốn tin, nhưng tôi có cảm giác như mình đang bị đống thịt này dắt mũi vậy.
Tôi cũng chẳng biết thời gian đã trôi qua bao lâu. Khi xung quanh chỉ toàn là thịt thì việc ước lượng thời gian là điều bất khả thi.
Có lẽ tôi đã mệt mỏi vì việc phá thịt mà đi rồi chăng.
Đột nhiên tôi cảm thấy tầm nhìn của mình trở nên khô khốc. Dù cách nhìn thế giới của tôi bây giờ không hoàn toàn giống như khi còn là người, nhưng tầm nhìn mờ mịt khiến sự uể oải lan tỏa khắp cơ thể.
Cảm giác như chỉ muốn đánh một giấc rồi tỉnh dậy vậy.
Thế nhưng, bản năng của một kẻ từng nhiều lần bước qua lằn ranh sinh tử (?) đã gửi đi tín hiệu nguy hiểm. Và khi nhận ra tín hiệu đó, tôi hiểu rằng cảm giác này rất giống với việc ngủ quên giữa trời tuyết lạnh.
Nghĩa là trong lúc tôi không nhận ra, một chuyện quái đản nào đó đang diễn ra.
Tôi phải làm gì đó mới được.
Tuyệt đối không được ngủ.
Nghĩ rằng việc len lỏi qua đống thịt là quan trọng nhất, tôi dốc sức cử động tay chân để đẩy chúng ra.
Đúng lúc đó.
Chân tôi vấp phải thứ gì đó, kiểm tra lại thì ra là một con Jelly biến dị. Cảm thấy rùng mình, nhưng nhìn hình dáng giống như một món đồ nội thất nhỏ, tôi chợt nhớ đến Alice siêu khổng lồ. Cái dáng vẻ cô ta dùng một nắm đấm (?) đập nát TV và đống đồ đạc ấy.
Lúc đó tôi đã rất ngưỡng mộ. Nếu giờ tôi cũng to lớn như thế, chắc đã thoát ra dễ dàng rồi....
Khoan đã.
Nhớ lại Alice siêu khổng lồ và Dae-sik-i, tôi chú ý đến cách Dae-sik-i điều khiển Alice. Dae-sik-i đã điều khiển Alice siêu khổng lồ cứ như đang lái robot vậy.
...Vậy thì, chẳng lẽ tôi không làm được điều tương tự sao? Chẳng có lý nào Dae-sik-i làm được mà tôi lại không.
Đây không phải là sự tự tin vô căn cứ. Tôi giỏi hơn Dae-sik-i, nên tự tin là chuyện đương nhiên.
Cũng chẳng phải phương pháp gì cao siêu cho lắm.
Đống thịt đang bao quanh tôi lúc này suy cho cùng cũng là cơ thể của thứ trông giống dinh thự này. Tôi chắc chắn vì trong số những thứ tôi đã phá hủy, chỉ có đống thịt là tái tạo lại. Vậy thì, nếu tôi bắt chước cách Dae-sik-i điều khiển Alice siêu khổng lồ, liệu tôi có thể điều khiển được thứ này không?
Thực ra, mục đích của tôi không hẳn là điều khiển nó, mà là dùng cách đó để xác định xem tâm điểm của nó nằm ở đâu. Nghĩa là thay vì cố gắng thu vào tầm mắt, tôi sẽ dùng cơ thể để cảm nhận. Chẳng cần nhìn bằng mắt, tôi vẫn có thể xử lý được. Nếu là tôi.
Nghĩ vậy, tôi nhận ra mình lại vừa bị kẹt trong những suy nghĩ lối mòn. Giống như việc ban đầu tôi chỉ nhìn bằng hai mắt rồi sau đó mới có thể nhìn toàn cảnh, tôi lại một lần nữa nhận ra rằng nếu cứ bị trói buộc bởi những lẽ thường tình thì sẽ không thể giải quyết được vấn đề này.
...Nhưng biết sao được? Thời gian tôi sống kiếp người dài hơn nhiều, nên những phương pháp quen thuộc luôn nảy ra đầu tiên. Và chúng hầu hết đều là những phương pháp giới hạn trong cơ thể nhân loại.
Trong khi cơ thể tôi bây giờ đâu cần phải tuân theo những thứ đó.
Được rồi.
Vậy thì... thử một lần xem sao.
Nghĩ đến việc nếu không gặp món đồ nội thất Jelly kia thì đã không nhận ra, cảm giác thật kỳ lạ.
...Nếu giải quyết nhanh vụ này, hy vọng tôi có thể đưa bọn chúng trở lại như cũ.
Muốn vậy thì tốt nhất là nên hành động sớm dù chỉ một giây.
Tôi lập tức tập trung cao độ.
Sau khi đẩy sự tập trung lên mức tối đa, tôi phóng xúc tu ra tứ phía như một con nhím đang dựng lông. Khác với lông nhím, xúc tu của tôi cực kỳ sắc bén nhưng cũng... cực kỳ mỏng. Mỏng như những sợi tóc.
Ngay sau đó, những xúc tu đâm xuyên qua lớp thịt như những sợi tóc cắm vào da, bơi lội trong đống thịt đỏ sẫm. Tôi kéo dài, kéo dài xúc tu, lan tỏa chúng vào trong đống thịt như đang tạo ra các mạch máu. Vì tôi vươn chúng ra rất mỏng để không nuốt phải thịt, nên cũng chẳng lo bị biến thành đồ nội thất.
Nhưng để đề phòng, tôi vẫn không hề lơi lỏng sự tập trung.
Cứ thế, tôi đã vươn xúc tu ra bao xa rồi nhỉ.
Dù không chắc chắn, nhưng một hình bóng khái quát đã hiện lên trong đầu tôi.
Thế nhưng hình bóng đó thật sự quái dị. Tôi cứ ngỡ nó sẽ có hình khung xương của một dinh thự... nhưng nó lại giống một loài động vật kỳ lạ nào đó. Nếu phải chọn một thứ tương tự, thì cảm giác giống như một con khủng long bạo chúa? Nhưng bảo thế thì nó lại có cả cánh... đúng là một sự lai tạp kinh tởm.
Trong lúc còn đang ngỡ ngàng trước hình bóng biến dị đó, một giọng nói kỳ lạ truyền đến từ phần Jelly đã vươn ra.
Tiếng người la hét, rồi đột nhiên có tiếng nổ vang lên liên tiếp. Có vẻ như bên ngoài cũng đang xảy ra chuyện gì đó không ổn.
Cũng phải thôi, dinh thự đột nhiên biến thành khủng long mà không có biến động gì thì mới là lạ.
Chắc chắn không phải người ta đang mở tiệc ăn mừng con khủng long vừa xuất hiện đâu, hẳn là họ đang bị nó tấn công.
Vậy thì tôi phải ra tay thôi.
Sau khi xác nhận Jelly đã lan tỏa đủ để cảm nhận được hình bóng của đống thịt đỏ sẫm, tôi dồn lực toàn thân.
Ngay lập tức, những phần Jelly lan tỏa như mạch máu bắt đầu cứng lại, và nhờ đó, tôi cảm nhận được cơ thể của nó đang dần co rút.
Dù có lẽ không thể điều khiển nó như cách Dae-sik-i làm với Alice, nhưng khiến cơ thể nó co quắp lại thế này thì hoàn toàn khả thi.
Khi tôi dốc hết sức khiến cái thân hình đồ sộ này co giật như bị chuột rút, một tiếng "Oàng!" cực lớn vang lên, và tứ phía rung chuyển dữ dội.
Cái này, chẳng lẽ nó đang bay sao?
Mà thôi, chuyện đó sao cũng được.
Trước mắt có vẻ đã giảm bớt được nguy hiểm cho bên ngoài rồi.
Giờ thì, tôi thực sự phải tìm ra thứ gì đó để tiêu diệt con quái vật này.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
