Bleach - WE DO knot ALWAYS LOVE YOU

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

64 173

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

531 18474

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

180 2264

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

81 537

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

30 110

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

94 830

WDKALY - Phần 19 - End

Rảo bước trên con đường hướng tới Xuyên Giới Môn, Renji đi ngay phía sau nhóm bạn mà mình đang hộ tống, cất tiếng gọi Ichigo.

“Có chuyện gì…?”

Ichigo dần tách mình ra khỏi nhóm bạn, nhưng khoảng cách giữa cậu và Renji với ba người kia vẫn đủ để họ có thể nghe thấy cuộc trò chuyện bí mật của cả hai.

“Cậu không nghĩ là mình cũng nên đẩy nhanh tiến độ sao?”

Renji nói.

“Hả?”

Chưa hiểu được ẩn ý của người anh em, Ichigo nghiêng đầu bối rối.

“Không phải giả ngu… Tôi đang nói về Inoue.”

“Cái…!?”

Ichigo bất giác quan sát phản ứng của Orihime để đưa ra suy đoán xem liệu cô đã nghe thấy những gì Renji nói hay chưa.

“Cậu đang yêu cô ấy, phải không?”

“Chuyện đó…!”

Trước sự thẳng thắn của Renji, Ichigo chỉ còn biết ấp a ấp úng.

“Đừng để một cô nàng tuyệt vời như vậy phải chờ đợi quá lâu.”

“Tôi biết… Nhưng… đừng tự dưng ăn nói kỳ cục như vậy…! Cậu cũng mất đến hàng thập kỷ còn gì…”

Ichigo càu nhàu đáp lại. Không để cậu kịp phản ứng, Renji nhanh chân chạy lên trước khoác vai Uryu cùng Sado rồi bước đi thật nhanh, vẫy tay chào Orihime rồi để mặc cô ở lại.

“Cậu ta…! Làm vậy là ý gì!?”

Cảm thấy có chút buồn bực, Orihime buông thõng vai rồi đi cùng hướng với Ichigo.

“Bọn mình có cuộc nói chuyện giữa đàn ông con trai với nhau, vì vậy, cậu nên đi theo hướng…”

“Kurosaki-kun cũng đi à? Vậy thì mình sẽ giữ khoảng cách với các cậu.”

“À, không…”

Ichigo ngước nhìn ba người đang đi phía trước. Renji ngoảnh lại phía sau, giơ cao ngón cái thay cho lời chúc may mắn.

“… Tớ không định đi với họ.”

“Ồ, cậu chắc chứ…?”

Orihime thắc mắc nhìn cậu bạn. Còn Ichigo thì không ngớt lúng túng, chỉ muốn vò đầu bứt tai ngay lúc này.

‘Mình thực sự rất tệ trong việc thể hiện ý muốn của bản thân!’

“Kuchiki-san xinh đẹp nhỉ…”

Orihime thì thầm mà không hề hay biết về dòng những suy nghĩ chất chứa bên trong người đang song hành cùng mình.

“Chiếc khăn voan rất hợp với cậu ấy, cậu có nghĩ vậy không…?”

Hồi tưởng lại khung cảnh ở lễ đường, đôi mắt của Orihime lần nữa ngấn lệ.

“Kurosaki-kun, cảm ơn cậu vì đã thay tớ chụp hình ngày hôm nay! Tớ mong rằng có thể xem chúng càng sớm càng tốt… Tớ sẽ sắp xếp lại thành một cuốn album rồi gửi bản sao cho mọi người!”

“À… ừ…”

Như thường lệ, Orihime nở nụ cười rạng rỡ, song, sự căng thẳng vẫn luôn thường trực trên nét mặt của Ichigo suốt từ lúc nói chuyện với Renji.

“Có chuyện gì thế, Kurosaki-kun?”

Đáp lại Orihime đang cau mày lo lắng, Ichigo chỉ lắc đầu.

“Không có gì đâu.”

Cứ thế, Xuyên Giới Môn dần hiện ra trước mắt họ. Ba người đi phía trước đã đứng ở cổng chờ sẵn.

Ichigo lấy hết sức bình sinh, hít một hơi thật sâu để xua tan bầu không khí trầm lắng.

“Này, Inoue.”

“Ơi?”

Orihime nghiêng đầu, ngước nhìn Ichigo.

“Có… vài điều tớ muốn nói với cậu. Lần tới, cậu có thể dành thời gian cho tớ không?”

End.