Bàn về khoản chuồn lẹ, Yulia tự tin tuyệt đối.
Bất kể hiểm cảnh nào, một chữ “chạy” luôn là thượng sách.
Tranh thủ lúc đám người chơi còn đang ngơ ngác, Yulia đã co giò chuồn thẳng.
Vèo một cái, cô lủi vào trận pháp dịch chuyển, biến mất không tăm hơi.
Với đặc quyền sử dụng trận pháp dịch chuyển, cô muốn đi đâu mà chẳng được, kể cả hoàng cung. Tìm đại một xó nào đó trong nội thành để trốn là xong.
Mà khoan, đang tìm chỗ trốn thì Yulia lại nghĩ, mình có làm gì khuất tất đâu mà phải lén lút.
Việc gì phải trốn thật nhỉ?
Thế thì đơn giản.
Cô tìm đại một NPC quý tộc, chìa ra thân phận công chúa Đế quốc Thanh Ngọc, bảo rằng mình vừa diện kiến Bệ hạ xong, giờ đang đi dạo một vòng. Sự thật đúng là như vậy còn gì.
Sau đó, cô nhờ người ta dẫn đường đến... phố ẩm thực.
Đúng vậy, tên của nơi này dịch ra là thế đấy.
Xõa thôi! Càn quét từ đầu phố đến cuối ngõ!
Đi du lịch mà không thẩm định ẩm thực địa phương thì còn gì là đời?
Lát nữa về hoàng cung, lúc giải trình với thầy cứ nói thẳng: “Con có làm gì đâu, con chỉ đi ăn thôi mà.”
Đúng là đi ăn còn gì.
Tiện thể xách về cho thầy một ít, đúng là trò ngoan hiếu thảo.
Trong lúc Yulia tìm được chốn ăn chơi, thì diễn đàn của người chơi server Châu Âu đã hoàn toàn bùng nổ.
《Sốc! Phong Thần lén lút đổ bộ server Châu Âu! Lần đầu lộ diện đã có màn “tiếp xúc thân mật” với vô số người chơi!》
Click vào xem, trong ảnh là một bé loli áo choàng đen đang tung cước đá bay một ông chú khả nghi.
《Đàn ông xem xong câm nín, phụ nữ xem xong rơi lệ! Phong Thần gây chấn động server Châu Âu, một hơi thông quan Tháp Anh Linh!》
Ý là chuyện cô một mạch phá đảo Tháp Anh Linh.
《Truy nã toàn server cô gái này!... Tìm được thì xin giùm tôi chữ ký.》
Những bài đăng tương tự nhanh chóng chiếm sóng diễn đàn server Châu Âu.
Đây là một trong số ít lần top tìm kiếm không bị chiếm trọn bởi những bài chửi nhà phát hành.
Lâu lắm rồi bên họ mới náo nhiệt như vậy, cứ như ăn Tết.
Vô số tin tức nhanh chóng lan sang các server khác, đặc biệt là server chung Hoàng Kim Thành.
Hoàng Kim Thành vốn là một server độc lập, người chơi từ các server khác đều có thể vào. Kể cả khi không online, họ vẫn có thể truy cập diễn đàn Hoàng Kim Thành để hóng chuyện.
Nhưng đổi lại, phát ngôn phải cẩn thận hơn, nếu không sẽ có nguy cơ bị cấm cửa vĩnh viễn.
Người chơi bên Hoàng Kim Thành vừa xem xong.
Vãi! Gì thế này! Phong Thần chạy sang server Châu Âu rồi à?!
Bảo sao ở Hoàng Kim Thành mãi chẳng thấy tăm hơi, hóa ra đã lẳng lặng chuồn sang bên đó!
Nghĩ lại thì, lần cuối có tin tức về Phong Thần cũng đã là chuyện từ đời nào. Khoảng thời gian giữa đó hoàn toàn im hơi lặng tiếng.
Nếu không phải cấp bậc của cô trên bảng xếp hạng thỉnh thoảng vẫn nhích lên, có khi người ta đã tưởng cô bỏ game rồi cũng nên.
Hóa ra là tìm đường vượt biên trốn sang server khác.
Hứa Hiểu Nguyệt cũng thấy tin tức, liền nhắn tin riêng cho chị mình.
“Này này này, sao chị đi đâu cũng gây chuyện ầm ĩ thế hả? Trước khi đi chẳng phải chị bảo em là sẽ kín tiếng sao?”
“Chị... chị thật sự rất kín tiếng rồi mà...”
Haiz, làm gì cũng lén lén lút lút, thế mà chưa kín tiếng à?
Chẳng qua là gặp chút sự cố ngoài ý muốn thôi.
“Thôi, chị tự lo liệu đi. Bên Hoàng Kim Thành vẫn ổn.”
“À không đúng, phải nói là hiện tại vẫn ổn. Giờ tin chị chạy sang server Châu Âu lộ ra rồi, có còn ổn nữa không thì khó nói lắm.”
“...”
Chắc không sao đâu... Người chơi đều tụ tập ở Hoàng Kim Thành cả rồi, chuyện bên này chắc không ảnh hưởng nhiều.
Ừm, cô nghĩ vậy đấy, nhưng thực tế thì... he he.
Ít nhất, có một người chắc chắn sẽ từ Hoàng Kim Thành quay về Đế quốc Thương Thúy.
ID của cô ấy là “Kelona”.
Nhưng Yulia chẳng quản được những chuyện đó nữa, cô chỉ quan tâm đến bàn thức ăn trước mắt.
Cô chụp một tấm ảnh gửi cho Hứa Hiểu Nguyệt.
“[Hình ảnh].jpg. Em gái có muốn chị mang về cho chút không? Hàng đặc sản dành cho quý tộc Đế quốc Thương Thúy đó nha.”
“[Ngón giữa].jpg. Ăn đi, đồ ham ăn.”
Cùng lúc Yulia đang vui vẻ đánh chén, hoàng cung Đế quốc Thương Thúy cũng có chút động tĩnh.
Griffis nhận được báo cáo rằng đám người ngoại lai trong thành có biến.
“Mau đi mời sứ giả của Đế quốc Thanh Ngọc... Thôi bỏ đi, ta tự qua đó.”
Ông đứng dậy vươn vai.
Làm việc lâu như vậy, cũng nên đi thăm con gái và bạn cũ, nghỉ ngơi một chút.
Nghe tin họ đã rời thư viện và quay về thiên điện, Griffis liền đi thẳng tới cửa.
Lúc này, Alisa và Edward đang luyện kiếm trong sân.
Nghe thấy động tĩnh, Alisa quay đầu lại, bắt gặp một khuôn mặt đang cười toe toét.
“Chậc, Phụ hoàng à. Sao người lại đến đây?”
“Ta...” Bị con gái ruột phũ cho một câu, nụ cười trên mặt Griffis tắt ngấm, trong lòng lạnh đi một nửa.
Haiz, kiếp làm cha rồi sẽ có ngày bị con gái ghét bỏ thôi, bất kể là hoàng đế cao cao tại thượng, hay thường dân hèn mọn.
Nhưng không sao, bên này vẫn còn một cô bé đáng yêu mà.
“Ta có phải đến tìm con đâu. Ta có chuyện quan trọng cần bàn với Edward và Yulia.”
Cái cớ này không tồi.
Edward hỏi: “Bệ hạ có chuyện gì sao?”
Griffis đảo mắt một vòng: “Yulia đâu?”
“Con bé... có chuyện gì Bệ hạ cứ nói với tôi trước.”
“Nó không có ở đây à?”
“Ừm, có việc ra ngoài rồi.”
“Em gái Yulia ra ngoài được một lúc rồi, vậy Phụ hoàng hết chuyện rồi phải không? Hết chuyện thì người đi được rồi đấy ạ.”
Alisa tiến lên đuổi người, trực tiếp đẩy Griffis đi.
Cơ hội ở riêng khó khăn lắm mới có được, sao lại bị ông bố không biết điều này phá hỏng chứ!
So ra, ngài Edward tốt hơn Phụ hoàng vạn lần!
Griffis đứng vững tại chỗ, mặc cho Alisa đẩy mà không hề nhúc nhích.
Con gái này càng ngày càng không hiểu chuyện, đúng là kém Yulia vạn lần.
Suy nghĩ của hai cha con lúc này lại giống nhau một cách lạ thường.
Giá mà đổi được thì tốt biết mấy.
“Edward à, với tư cách là bạn cũ, tôi vẫn phải nói ông một câu.” Griffis chuyển hướng tấn công, “Yulia còn nhỏ như vậy, sao ông có thể để con bé ra ngoài một mình? Cũng không đi theo trông chừng. Lỡ xảy ra chuyện thì sao?”
Edward:
Tôi ư? Đi theo? Ông nghĩ tôi không muốn à?
Có theo nổi nó không mới là vấn đề!
Ông ngon thì thử xem?
“Vậy, rốt cuộc Bệ hạ có chuyện gì? Có thể nói trước với tôi. Nếu không có gì, xin hãy rời đi.”
Alisa phụ họa: “Đúng! Rời đi!”
“Ta...”
Griffis cứng họng.
Khoan, có gì đó không đúng? Rõ ràng ta là hoàng đế của đất nước này, sao cả hai người đều đuổi ta đi vậy?
“Thôi được, ta chỉ đến báo một tiếng, đám người ngoại lai trong thành có biến động, không chừng lại gây rắc rối gì, muốn tìm Yulia bàn bạc một chút. Nếu con bé không ở đây, vậy ta đi đây.”
Chậc! Yulia không ở đây, ta ở lại làm gì!
Griffis quay người bỏ đi, không thèm ngoảnh lại.
