Biến Thành Công chúa Sa Cơ, Tôi Bán Bom Hạt Nhân Ở Làng Tân Thủ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15115

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 10

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Chương 301 - 400 - Chương 347: Ta làm việc, ngươi cứ yên tâm!

Chương 347: Ta làm việc, ngươi cứ yên tâm!

Về những bước tiếp theo, Yulia và nhóm người kia lại tiếp tục bàn bạc thêm một hồi lâu.

Vấn đề đầu tiên là làm sao để người chơi dần chấp nhận một phần sự thật về thế giới này. Thực tế, đã có rất nhiều manh mối được tung ra từ trước.

Game《Dị Vực》từ lâu đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của nhiều người. Kể cả khi nói thẳng cho họ biết đây không phải là game mà là một thế giới thật, họ cũng chỉ có thể nhanh chóng chấp nhận mà thôi.

Vấn đề duy nhất là, việc công bố sự thật động trời này không thể do một mình Hoa Hạ đứng ra được, mà cần có sự phối hợp của các cường quốc khác.

Nhưng chuyện này cũng không đáng lo. Thành phần cốt lõi của bốn quốc gia lớn còn lại cũng đều là hậu duệ của các vương quốc cổ đại. Có những chuyện, họ tự khắc ngầm hiểu với nhau.

Hơn nữa, hiện tại tất cả đều đang chung một chiến tuyến, nên về cơ bản họ sẽ đồng lòng hợp tác.

Kế đến là thúc đẩy sự dung hợp giữa Hoa Hạ và Đế quốc Thanh Ngọc. Các quốc gia khác nếu muốn cũng có thể noi theo mô hình này.

Chuyện này vẫn cần thêm thời gian, chủ yếu là phải từ từ triển khai từ phía Đế quốc Thanh Ngọc.

Cuộc gặp mặt lần này cứ thế đi đến hồi kết.

Họ hẹn ngày mai gặp mặt ngoài đời thực... Phủi phui cái mồm! Là hội đàm ở Lam Tinh. Sau đó, ai nấy đều ra về.

Yulia quay lại hoàng cung, tiếp tục kè kè bên cạnh Ellieya.

Trong lúc ở bên Ellieya, cô cũng tranh thủ tìm hiểu tình hình của Đế quốc Thanh Ngọc. Sau đó, cô đưa ra vài ý kiến cho Ellieya, phần lớn đều xoay quanh các mạo hiểm giả.

Đợi thời cơ chín muồi, cô sẽ chính thức đề xuất với chị ấy kế hoạch dung hợp những người “từ bên ngoài”.

Một ngày nhanh chóng trôi qua.

Yulia offline.

Nhờ đã có kinh nghiệm, lần này cô không còn “bật dậy” đột ngột nữa mà ngủ rất say sưa.

Nhưng cái trạng thái có thể “bật dậy” này thực ra cũng có cái hay của nó. Ví dụ như khi bên Lam Tinh có chuyện gấp, cô có thể offline ngay tại chỗ.

Chỉ cần giao lại cơ thể trong Dị Vực cho Yulia phiên bản Vua, cô sẽ không còn bị giới hạn về địa điểm offline nữa.

Trước đây, cô không thể offline bên ngoài thành thị. Đơn giản là vì sau khi cô đăng xuất, cơ thể trong game sẽ rất khó xử lý.

Hơn nữa, tuy Yulia sau khi offline sẽ để cơ thể trong game ngủ say như chết, nhưng đó không phải là chết thật.

Nếu có kẻ nào mang ác ý đánh lén, cô có thể lập tức tỉnh lại. Và rồi cho đối phương biết thế nào là “cơn thịnh nộ khi bị phá giấc ngủ”.

Sau khi offline, Hứa Hiểu Á quả nhiên lại thấy Tiểu Nguyệt kề bên.

Cô đã gọi Tiểu Nguyệt về nhà từ trong game.

“Tiểu Nguyệt, ngày mai chị đưa em đến một nơi. Em xin trường nghỉ một buổi đi.”

“Đi đâu vậy chị?”

“Gặp vài người, cụ thể thì đến nơi hẵng hay.”

Cô định dẫn Tiểu Nguyệt đi cùng trong cuộc gặp mặt ngày mai.

Theo lời Hứa Thừa An, cô và ông ta thực chất là người cùng tộc. Cùng mang họ Hứa, chuyện này hoàn toàn có khả năng.

Vậy thì, Tiểu Nguyệt và cô là chị em song sinh, về lý thuyết cũng là người cùng tộc.

Đến lúc đó xác minh một chút là rõ.

Hơn nữa, cô còn rất nhiều việc phải làm, sau này lại có kế hoạch đi xa. Có lẽ một vài chuyện có thể giao cho Tiểu Nguyệt xử lý.

“Được ạ.”

Tiểu Nguyệt không nghĩ nhiều, lập tức đồng ý.

“Ngủ sớm đi, mai có khi phải dậy sớm đấy.”

Hứa Hiểu Á thì sao cũng được. Chỉ cần một trong hai cơ thể được ngủ là ổn rồi.

Trước đây cô lúc nào cũng tràn đầy năng lượng, nguyên nhân thực ra là do hai cơ thể ở hai thế giới thay phiên nhau nghỉ ngơi.

Còn bây giờ, với tư cách là một cường giả cấp Truyền Thuyết, không ngủ mà quẩy mỗi ngày cũng chẳng thành vấn đề.

Sáng sớm hôm sau, Hứa Hiểu Á đã lôi Tiểu Nguyệt dậy.

Sau khi vệ sinh cá nhân, hai người ngồi vào bàn ăn sáng, Tiểu Nguyệt liền hỏi.

“Lịch trình hôm nay sắp xếp ổn thỏa cả chưa? Mọi thứ chuẩn bị xong hết rồi chứ chị?”

Cô quá hiểu tính cách của Tiểu Á nhà mình, nếu không nhắc mấy chuyện lặt vặt này, thể nào cũng quên trước quên sau rồi làm mọi thứ rối tung lên.

Nhưng lần này, Hứa Hiểu Á lại tự tin ưỡn ngực tuyên bố: “Ta làm việc, ngươi cứ yên tâm!”

“Vậy thì tốt.” Tiểu Nguyệt mỉm cười vui vẻ.

Cô bắt đầu có chút mong chờ vào lịch trình hôm nay.

Đây là lần đầu tiên Tiểu Á chủ động rủ mình ra ngoài chơi đó nha, vừa hồi hộp vừa phấn khích quá đi!

Ăn sáng xong, Tiểu Nguyệt có chút háo hức hỏi: “Vậy chúng ta lấy đồ rồi xuất phát nhé?”

“Lấy đồ? Sao phải lấy đồ?” Hứa Hiểu Á ngơ ngác hỏi lại.

“Không lấy đồ?” Tiểu Nguyệt nhíu mày, “Vậy hỏi trước, chúng ta đi đâu?”

“Thủ đô.”

“…” Tiểu Nguyệt chớp chớp mắt, dụi dụi tai, rồi hỏi lại lần nữa, “Chị vừa nói đi đâu cơ? Em bị ù tai nên không nghe rõ.”

“Chị nói, Thủ đô!”

Lần này thì xác nhận rồi, không nghe nhầm.

“Thủ đô? Sao chị đột nhiên lại muốn đến đó?”

“Có việc.”

“…”

Tiểu Nguyệt nhất thời có quá nhiều câu hỏi không biết nên bắt đầu từ đâu, đành hỏi câu trực diện nhất.

“Vậy chúng ta đi bằng cách nào?”

“Đơn giản thôi.” Hứa Hiểu Á tiến lên, một tay vòng qua eo Tiểu Nguyệt, một tay đỡ lấy chân cô.

“Hả?” Tiểu Nguyệt ngẩn người.

Khoan đã! Động tác này! Hình như mình đã trải nghiệm qua rồi! Một trải nghiệm kinh hoàng khó quên!

“Khoan đã! Tiểu Á! Chị định làm gì!”

“Bám chắc vào, chúng ta đi!”

Hứa Hiểu Á vui vẻ hô lên một tiếng, rồi lập tức biến mất không một dấu vết.

Giây tiếp theo, họ đã xuất hiện trên bầu trời cao tít, bên trên cả những tầng mây.

Tốc độ hiện tại của Hứa Hiểu Á ăn đứt máy bay hay tàu cao tốc. Hơn nữa, trên không trung làm gì có giới hạn đường bay, muốn lượn kiểu gì thì lượn.

Cái cảm giác trời cao mặc chim bay, biển rộng mặc cá lặn này phải nói là sảng khoái tột độ.

Đã thế, trên đường đi còn có tiếng hát du dương làm bạn đồng hành.

Tiếng hát đó là: “Chị ơiiii! Cứu mạng! Chết mất thôiiii...!”

Mất khoảng mười mấy phút, Yulia đã bay từ Ma Đô đến Thủ đô.

Lúc đầu Tiểu Nguyệt còn la hét thất thanh, nhưng sau đó thì đã dần ổn định hơn.

Hóa ra chuyện này cũng có thể quen được.

Đặc biệt là khi “lão tài xế” chở cô là Hứa Hiểu Á.

Một chữ thôi, êm!

Êm hơn cả đi máy bay hay tàu cao tốc.

Dù sao thì Yulia có thể trực tiếp cố định không gian, không êm mới là lạ.

Thậm chí về sau, hai người còn ngồi song song. Yulia không biết lôi từ đâu ra một nắm hạt dưa, chia cho Tiểu Nguyệt.

Cả hai cứ thế vừa cắn hạt dưa, vừa vun vút lao đi trên không trung.

Phải nói là, trải nghiệm này đúng là phê vãi linh hồn!

Bay theo tuyến đường đã định không sai một li, đến không phận Thủ đô, rồi tìm đúng hướng và hạ thấp độ cao.

Dừng lại, cuối cùng dịch chuyển tức thời.

Hai người xuất hiện bên cạnh một tòa nhà cổ kính.

Cái gọi là “sắp xếp lịch trình” và “chuẩn bị” của Yulia, thực chất chỉ gói gọn trong một việc: dùng Bản đồ Thất Đức¹ tra địa chỉ, rồi vạch một đường thẳng tắp mà bay tới.

Mấy chuyện cỏn con thế này sao mà làm không tốt được chứ?

Tiểu Nguyệt chỉ giỏi lo bò trắng răng thôi.

Đã bảo rồi, ta làm việc, ngươi cứ yên tâm!

Hứa Hiểu Á kéo Tiểu Nguyệt đến cổng tòa nhà.

Chỉ thấy trên tấm biển đề hai chữ lớn theo lối chính khải — Nhà họ Hứa.

“Đến rồi, chính là nơi này.”

Hứa Hiểu Á lấy điện thoại ra xem: “Lại còn đến sớm hơn chục phút. Hay là chúng ta đợi một lát nhé.”

Đúng lúc này, cánh cửa đột nhiên mở ra.

Người bước ra chính là Hứa Thừa An: “Điện hạ giá lâm, có lỗi không đón từ xa, mong người thứ tội.”

“Hả?” Tiểu Nguyệt ngơ ngác kêu lên một tiếng.

Vãi chưởng! Đây là định giở trò gì thế!

Chị ơi! Sáng sớm tinh mơ chị lôi em đến đây làm cái quái gì vậy!

Chú thích:

(1) Bản đồ Thất Đức: Một cách chơi chữ. Tên gốc là 缺德地图 (Bản đồ Khuyết Đức). 缺德 (quēdé - khuyết đức) đồng âm với 高德 (Gāodé - Cao Đức), tên một ứng dụng bản đồ nổi tiếng ở Trung Quốc. “Thất Đức” là một cách Việt hóa để giữ lại ý nghĩa hài hước.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!