Hứa Hiểu Phong lượn lờ hai vòng rồi mới đến một góc hẻo lánh vắng người.
Đây chính là nơi đã hẹn với Vương mập.
À không, không phải hẹn hò, chắc chắn không thể là hẹn hò. Chỉ là cô bé loli trên đường về nhà tình cờ đi ngang qua đây, rồi vô tình đụng phải Vương mập mà thôi.
Dù sao thì giao dịch giữa cô và Vương mập cũng là một vụ làm ăn mờ ám, không thể tiến hành giữa thanh thiên bạch nhật được.
Khoan, sao nghe nó cứ biến thái kiểu gì ấy nhỉ? Lại còn vụ Vương mập chặn đường ở đây nữa chứ. Càng nghĩ càng thấy tởm!
Bình tĩnh, đừng quá nhạy cảm, chỉ là đi ngang qua một cách đơn thuần thôi.
Hứa Hiểu Phong nghĩ vậy. Nhưng người khác thì chưa chắc.
Vương mập nhìn đồng xu trong tay, rồi nhớ lại lời dặn của Phong ca.
Đồng xu, đạo cụ tà ác, độ hảo cảm. Ghép mấy từ khóa này lại, một đáp án duy nhất liền hiện ra:
Thôi miên!
Rồi Phong ca lại bảo mình đến nơi hẻo lánh này để chặn người.
Thế này thì còn gì rõ hơn nữa!
Vậy xin hỏi, nếu bạn sở hữu một đạo cụ thôi miên, bạn sẽ làm gì?
Những người bạn thường xuyên dùng thuật thôi miên chắc đều biết, thôi miên được chia làm ba bước: điều khiển hành vi, kiểm soát chỉ số và thay đổi nhận thức.
Cho nên ở đây chúng ta cũng phải đi theo ba bước.
Đầu tiên là điều khiển hành vi.
Phải để cô bé cầm chắc mấy thứ như bình xịt hơi cay, còi báo động, nút gọi cứu hộ khẩn cấp, sau đó luyện thành phản xạ cơ bắp, gặp nguy hiểm là vô thức sử dụng đạo cụ.
Tiếp theo là kiểm soát chỉ số.
Sức mạnh và tốc độ phải kéo lên tối đa chứ. Nếu không một cô gái yếu đuối như vậy gặp phải kẻ xấu thì làm sao tự bảo vệ mình được.
Cuối cùng là thay đổi nhận thức.
Phải khắc sâu sự hiểm ác của xã hội và sự hèn hạ của lòng người vào tiềm thức của cô bé. Phòng bị về mặt tư tưởng mới là sự phòng bị căn bản nhất.
Sau khi hoàn thành những việc này, nếu còn dư thời gian thì có thể dạy thêm cho cô bé một số kiến thức bổ ích.
Ví dụ như dạy cô bé loli giải toán cao cấp, làm vật lý đại cương, hay là lập trình C++.
Vương mập chính là nghĩ như vậy, anh ta đã đợi ở đây một lúc rồi.
Cuối cùng, anh ta nhìn thấy bóng dáng màu đỏ lướt qua ở góc đường.
Đến thật rồi! Phong ca vẫn đỉnh của chóp!
Chẳng lẽ Phong ca đã thôi miên rồi sao? Chậc chậc, cao tay thật.
Hứa Hiểu Phong đã sớm phát hiện Vương mập trốn ở phía sau, nhưng cô giả vờ không biết, tiếp tục đi thẳng.
Bỗng nhiên, cô nghe thấy một tiếng gọi.
"Em gái ơi, nhìn này."
Cô phối hợp quay đầu lại.
Chỉ thấy một sợi dây treo một đồng xu đang lắc qua lắc lại trước mắt cô.
Hứa Hiểu Phong đứng hình.
Thằng này... đang làm cái quái gì vậy?
Vương Tinh Hạo thấy vậy, trong lòng mừng rỡ.
"Không ngờ lại có tác dụng thật! Thật sự thôi miên được luôn!"
Thôi... miên?
Hứa Hiểu Phong càng ngơ ngác hơn.
Thôi miên cái gì? Thôi miên ai cơ?
"Khụ khụ, em gái, em yên tâm, anh không phải người xấu đâu. Phong ca là đại ca của anh, em đã được Phong ca để mắt đến trước, vậy thì anh cũng nên gọi em một tiếng chị dâu. Nhưng bây giờ nói cái này còn hơi sớm."
"Sau đó, độ hảo cảm của anh cũng sẽ thấp hơn Phong ca một bậc. Ờ, để anh xem... cái này chỉnh thế nào nhỉ, cũng không có bảng điều khiển à."
Lần này thì Hứa Hiểu Phong đã nghe hiểu.
Mẹ nó cái thằng mập thối này! Biết là mày tấu hài, nhưng không ngờ lại tấu hài cấp vũ trụ thế này. Cứ chơi kiểu này có ngày bay acc như chơi!
Nhưng mà, cũng phải nói thằng mập này nghĩa khí thì đúng là rất nghĩa khí. Lúc này vẫn còn nghĩ đến Phong ca của cậu ta trước.
Cũng chính vì đủ nghĩa khí, Phong ca mới có thể làm bạn với cậu ta.
Nhưng mà! Cậu có chuyện thì đi mà tìm Phong ca của cậu! Dám giở trò trước mặt "cô Phong" này, bà đây xử đẹp cậu!
Ting! Độ hảo cảm của NPC cô bé đối với bạn giảm 10000 điểm, quan hệ của các bạn chuyển thành Ghét Bỏ.
Vương mập đột nhiên nghe thấy một tiếng thông báo như vậy, ngơ ngác.
"Ể, khoan đã... ai chỉnh cái này cho tôi vậy? Làm sao để chỉnh lại đây? Cũng không có hướng dẫn gì cả!"
Hướng dẫn cái con khỉ!
Hứa Hiểu Phong thầm chửi trong lòng, nắm đấm nhỏ đã siết chặt. Một đấm này mà hạ xuống thì cậu đúng là thành thằng mập chết thật đấy!
Cô vừa định tự mình ra tay thì đột nhiên cảm nhận được điều gì đó, ánh mắt quét sang bên phải, phát hiện một Sử Văn đang tình cờ đi ngang qua.
"Sử Văn! Trùng hợp thật! Đánh hắn cho tôi, đánh chết hắn đi!"
"Tuân lệnh, tiểu thư!"
Sau khi ra lệnh cho Sử Văn, Hứa Hiểu Phong tức giận đùng đùng đi thẳng về nhà không ngoảnh lại.
Vừa qua khỏi góc rẽ, cô liền nghe thấy tiếng kêu la thảm thiết của thằng mập.
"Đại ca, em sai rồi! Nhẹ tay chút!"
"Em chỉ đùa với em gái nhỏ một chút thôi, thật đó."
"Em chỉ thấy con bé một mình ở ngoài khá nguy hiểm, muốn tăng cường ý thức an toàn cho nó thôi."
Sử Văn đối với lời này chỉ cười khẩy.
Nói mấy lời này, cậu nghĩ chú công an sẽ tin à?
Dĩ nhiên là không! Bởi vì Sử Văn chính là chú công an ở đây, và anh ta một vạn phần trăm không tin!
Hứa Hiểu Phong cũng không lo Sử Văn sẽ làm gì Vương mập.
"Đánh chết hắn đi" có nghĩa là đừng đánh chết. Hơn nữa Vương mập cũng không phạm tội gì to tát, chỉ là chọc giận người khác thôi, NPC không thể thật sự làm gì cậu ta được.
Một lúc sau, tiếng thông báo tin nhắn riêng của Hứa Hiểu Phong vang lên, cô biết Vương mập đã bị ăn đòn xong.
Mở tin nhắn riêng ra xem, quả nhiên là tin nhắn do tên ngốc này gửi tới.
"Cậu đưa cho tôi cái của nợ gì vậy! Chẳng có tác dụng gì cả! Hại tôi bị ăn một trận đòn oan!"
Hứa Hiểu Phong biết rõ mà giả vờ ngây thơ: "Cậu dùng thế nào?"
Sau đó Vương mập kể lại toàn bộ quá trình tâm lý của mình.
Nói đi cũng phải nói lại, bộ logic này hoàn toàn tự nhất quán và hợp lý.
Thậm chí cậu ta còn nói rõ ràng cả ba bước mình định làm sau đó.
Không hổ là Vương mập, trong chuyện không đáng tin cậy vẫn rất đáng tin cậy.
"Có khả năng nào là... Cậu chỉ cần đưa thẳng đồng xu cho cô ấy, độ hảo cảm của cô ấy sẽ tăng trực tiếp không."
"Không đời nào!"
"..."
Thôi được rồi, cậu nói không thể thì không thể vậy.
"Sau này cậu đừng xuất hiện trước mặt cô ấy nữa, sẽ chết đấy."
Đây là lời thật lòng, Hứa Hiểu Phong bây giờ vẫn còn hơi ngứa tay. Lần sau nếu thằng mập chết tiệt này còn bày trò gì nữa, cô thật sự sợ không khống chế được mình.
"Vậy cửa hàng hảo cảm của tôi... sách kỹ năng của tôi..."
Cửa hàng đó đã đóng cửa vĩnh viễn với cậu rồi.
"Tôi lấy cho cậu. Cậu trả tiền là được."
"Cảm ơn Phong ca. Không, cảm ơn bố nuôi! Xin bố nuôi cho con một cuốn 'Hạch Bạo Trảm'."
"Cút!"
"'Hạch Bạo Trảm' không được, vậy có kỹ năng gì không?"
Hứa Hiểu Phong vẫy tay, gọi ra chiếc giỏ tre nhỏ của mình từ không gian, xem xét hàng tồn kho.
Có rồi, cái này đi.
【Tên vật phẩm: Trí tuệ của Huyền Quy (Sách Kỹ năng)
Phẩm chất vật phẩm: Lục - Xuất sắc
Giới thiệu vật phẩm: Đây là chỗ dựa của một vị đại ca nào đó trước khi thành tiên, là bí ẩn cuối cùng để hóa giải nguy nan, cuối cùng dựa vào đó mà một bước lên trời, chứng đạo Kim Tiên. Chi tiết xin tự mình khám phá.】
Kỹ năng này vừa hay phù hợp với thể chất của Vương mập.
Ừm, thể chất bị thịt.
"Kỹ năng này có thể cho cậu, ngày mai đến chỗ cũ mà lấy."
Vừa gửi tin nhắn vừa gửi ảnh chụp màn hình giới thiệu kỹ năng qua.
"Vãi! Kỹ năng đỉnh vãi! Phong ca, cái này bao nhiêu tiền ạ?"
"Hai vạn vàng."
"Okla, em bank cho anh liền. Ể khoan đã, tại sao Phong ca anh lại có thể lấy kỹ năng đưa cho em trực tiếp được?"
"Ờ..." Hứa Hiểu Phong khựng lại, nhưng nhanh chóng đáp lại, "Bởi vì bây giờ anh đang ở cùng với Em Gái Hạt Nhân mà."
"Ồ ồ~, thế này thì phải cảm ơn thằng em này đã tạo cơ hội cho anh rồi!"
"Cút đi! Cậu dọa người ta sợ đến ám ảnh tâm lý rồi. Tiền đưa đây mau."
"Em bank cho ngài liền!"
