Biến Thành Công chúa Sa Cơ, Tôi Bán Bom Hạt Nhân Ở Làng Tân Thủ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15084

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 2

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 31

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Chương 201 - 300 - Chương 219: Makka Pakka

Thời gian quay ngược lại một chút.

Lúc Hứa Hiểu Nguyệt vừa bước ra khỏi cổng khu dân cư, ở một quán cà phê không xa phía đối diện, ba gã con trai đang lén lút rình mò.

“Nghị ca! Nhìn kìa! Là Hứa Hiểu Nguyệt!”

“Không sai, là con nhỏ đó. Nấp cho kỹ vào, đừng để nó phát hiện.”

Mãi đến khi bóng Hứa Hiểu Nguyệt đã đi hẳn, ba người mới thở phào nhẹ nhõm.

“Tốt lắm, tìm được nhà nó rồi. Tao đã hỏi thăm rồi, nó còn có một đứa em gái.”

“Nghị ca, anh định làm gì?”

Trần Hoằng Nghị nhếch mép cười khẩy đầy nham hiểm: “Nó đối xử với tao thế nào, tao sẽ cho nó nếm mùi y như vậy!”

“Nhưng con nhỏ đó khỏe lắm đấy.”

“Không sao, tao quen người trong giang hồ.”

“Xã hội đen?”

“Chính nó!”

“Nghị ca, làm thế không ổn đâu! Mình đều là sinh viên, dính vào mấy chuyện này thì toang đấy!”

“Toang? Chúng mày... Haiz!”

Trần Hoằng Nghị nghiến răng, kéo hai tên lâu la lại gần.

“Nói thẳng cho chúng mày biết. Bố tao nói rồi, nếu tao không làm nên trò trống gì ở chuyên ngành này, không giành được thành tựu nào thì cũng khỏi đi học nữa.”

“Thế không phải tốt hơn à?”

“Tốt cái đách ấy! Nhà tao tuy có thế lực nhưng chúng mày không nhìn xem tao có bao nhiêu anh chị em họ à! Bố tao đã cho tao cơ hội lần này, không làm tốt là toi đời!”

“Nghị ca, em vẫn không hiểu, chẳng phải chỉ là chơi game thôi sao? Cần gì phải gắt thế?”

“Tao cũng cóc hiểu. Nhưng ông già tao đã nói thế, tao biết làm gì bây giờ!”

Trần Hoằng Nghị cũng nặng nề thở dài.

“Tóm lại, lần này phải thành công! Tao mà toi thì hai đứa chúng mày chắc chắn cũng cuốn gói theo!”

Trần Hoằng Nghị nhìn quanh, hạ giọng nói tiếp: “Với lại sáng nay tao đã hỏi dò ý bố tao, đại khái là dù thế nào cũng phải xử lý được con nhỏ Hứa Hiểu Nguyệt. Xử được nó là có cơ hội! Còn có thể mang lại lợi ích cực lớn cho gia tộc! Đến lúc đó địa vị của tao lên như diều gặp gió, chúng mày cũng được thơm lây.”

“Nhưng nó cũng chỉ là sinh viên thôi mà?”

“Ngu! Cùng là sinh viên, tại sao đứa khác cao nhất mới cấp 15 mà con nhỏ đó đã lên 17 rồi? Chênh lệch hai cấp này phải cày mất một hai tuần mới bù lại được đấy!”

“Tóm lại, có làm không thì bảo? Một lời thôi!”

Hai người nhìn nhau, cuối cùng nặng nề gật đầu.

Thực ra, dù hai đứa có gật hay không, Trần Hoằng Nghị vẫn sẽ làm tới cùng. Chẳng qua giờ hắn muốn kéo thêm người để lấy dũng khí mà thôi.

Ba người đã thống nhất chiến tuyến, có thể xem là một liên minh cảm tử, anh em một lòng.

“Tốt, tao đã liên lạc với người bên đó rồi, chỉ cần đợi họ đến, dùng con em nó để dụ nó về, sau đó là xong phim!”

Ba người cười hê hê tưởng tượng về tương lai, hoàn toàn không để ý rằng ở quán trà sữa bên cạnh, một cô nhóc loli tóc vàng đội mũ lưỡi trai đang vểnh tai hóng chuyện.

Thính lực của cô tốt lắm đấy!

Thực ra Hứa Hiểu Nguyệt vừa đi khỏi, Hứa Hiểu Á đã mò ra ngoài ngay sau đó.

Ra ngoài kiếm ăn, chứ nếu không thì với cái tính của cô, chắc chắn sẽ ở nhà nằm ườn ra.

Lúc Tiểu Nguyệt ở nhà cứ lải nhải cái này không tốt cho sức khỏe, cái kia không vệ sinh, cái này không cho ăn, cái kia cũng không cho ăn.

Bây giờ Tiểu Nguyệt đã đến trường, cô đương nhiên phải nhân cơ hội chén một bữa ra trò!

Nhưng vừa đi được vài bước, cô đã nghe thấy tên của Hứa Hiểu Nguyệt.

Cô không khỏi để tâm.

Thế là cô nấp ở bên cạnh nghe lén.

Mà không, sao có thể gọi là nghe lén được chứ? Đây gọi là tai vách mạch rừng.

“Xử lý Tiểu Nguyệt? Còn là xã hội đen?”

Chuyện này không đùa được rồi!

“Em gái? Em gái là nói mình sao? Rõ ràng là chị gái mà! Khốn kiếp!”

Tóm lại, Hứa Hiểu Á đã phát hiện ra âm mưu động trời của mấy tên này.

Là một người chị tốt, Hứa Hiểu Á phải bảo vệ em gái mình.

Vậy thì đơn giản thôi, đợi người của chúng đến đủ, một mẻ hốt gọn là xong.

Hứa Hiểu Á bắt đầu cùng ba người kia chờ đợi.

Lần này chờ rất lâu.

Khi Hứa Hiểu Á uống xong cốc trà sữa cỡ đại thứ mười, cuối cùng bên kia cũng có động tĩnh.

Một cuộc gọi điện thoại nói là người đã đến.

Ba người ra ngoài đón, Hứa Hiểu Á lẳng lặng bám theo sau.

Cô ngẫm nghĩ một chút về tình hình của mình, quyết định phải ngụy trang.

Vừa hay, cô nhìn thấy trong cửa hàng mới khai trương cách đây hai hôm có một bộ đồ mascot hoạt hình toàn thân.

Quá chuẩn!

Cô lén lút lấy bộ đồ đi, để lại mấy tờ tiền giấy.

Bên kia, ba người Trần Hoằng Nghị tìm một lúc, cuối cùng cũng gặp được đại ca từ nơi khác đến.

Nhưng không ngờ người đến trông lại rất bình thường, thân hình cũng không vạm vỡ, chẳng có chút khí thế nào.

“Anh chính là người bên đó cử đến? Tôi bỏ ra nhiều tiền như vậy mà chỉ cử một người như anh đến thôi à?”

Trần Hoằng Nghị lập tức cau mày tỏ vẻ bất mãn.

“Ồ, là đám học sinh à. Thôi thì khách hàng là thượng đế, tôi cũng không chấp nhặt làm gì. Còn về thực lực của tôi...”

Người nọ nhặt một hòn đá dưới đất, nắm trong lòng bàn tay, bắt đầu dùng sức.

Ba giây sau, hắn mở tay ra, chỉ thấy hòn đá trong lòng bàn tay đã bị bóp hằn mấy vết ngón tay sâu hoắm.

““Hít~””

Ba người vừa hít một hơi khí lạnh vừa lùi lại một bước.

“Vãi, đại ca đỉnh thật!”

“Chuyện nhỏ, cứ gọi tôi là Đao Tử là được.”

“Anh Đao, mời anh hút thuốc.”

“Anh Đao, bây giờ mục tiêu chưa có ở đây, cần dùng chút thủ đoạn để dụ nó về.”

“Anh Đao chờ chút nhé.”

Trần Hoằng Nghị trong lòng đã hoàn toàn yên tâm, với sức mạnh này để đối phó với một Hứa Hiểu Nguyệt cỏn con chắc chắn là mười phần nắm chắc.

Bốn người cứ thế đi vào trong khu dân cư.

Họ cố tình tránh camera giám sát, chuẩn bị hành động theo kế hoạch.

Nhưng vừa vào đến góc khuất của camera, khi ba người Trần Hoằng Nghị còn đang định nói gì đó, một bóng người đột nhiên xuất hiện.

Bụp bụp bụp!

Ba tiếng động gọn ghẽ vang lên, ba người lập tức ngã lăn ra đất.

Đao Tử là người duy nhất phản ứng kịp, gã vung một cú đấm tới và đối phương cũng đáp lại bằng một cú đấm.

Nhưng giây tiếp theo, gã phụt một tiếng, cả người bay lùi lại mấy bước.

Lúc này gã mới có cơ hội nhìn rõ kẻ tấn công, vừa liếc qua, thứ gã thấy là... hai con mắt to tròn, khuôn mặt hình bầu dục.

Kẻ tấn công vậy mà lại là Makka Pakka!

Cường giả Makka Pakka lại đáng sợ đến thế ư!

“Ngươi...”

Gã vừa định nói gì đó, bên tai đã vang lên một giọng nói hơi the thé,

“Ngủ ngon nhé, Makka Pakka.”

Ngay sau đó, Đao Tử cảm thấy bên gáy đau nhói, rồi mất đi ý thức.

Giải quyết xong bốn người, Makka Pakka, cũng chính là Hứa Hiểu Á, kéo họ đến một nơi kín đáo.

Cô không thèm để ý đến ba tên kia, mà chỉ nhìn chằm chằm vào Đao Tử.

Sức mạnh của gã này hẳn là đến từ Dị Vực, tỷ lệ đồng bộ trong game chắc chắn không thấp.

Có thể đỡ được một quyền của cô bây giờ, thực lực cũng không phải dạng vừa.

Nhưng đó cũng là vì Hứa Hiểu Á đã chọn đánh ngất ba tên kia trước, cho hắn thời gian phản ứng.

Nếu ra tay với hắn trước, cũng chỉ là một chiêu hạ gục.

Nhưng so với việc bị ba người nhìn thấy, chỉ bị một người nhìn thấy vẫn tốt hơn.

Ngay lúc này, điện thoại của cô vang lên.

Hứa Hiểu Á mở ra xem, là Tiểu Nguyệt.

“Tiểu Nguyệt Tiểu Nguyệt! Có đứa định xử em đấy, nhưng mà chị xử nó xong rồi!”