Biến Thân Thành Cửu Vĩ Hồ Tiên

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15209

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 19

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 4

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 19

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 827

Tập 01 - Chương 371: Đây Là Nơi Nào?

Tuy nhiên, hiện tại cô đã dùng Huyễn Hóa Tùy Tâm thay đổi ngoại hình và khí tức, mụ ta chắc chắn không nhận ra.

Trong lòng tính toán rất nhanh, Tô Nam lập tức đưa ra quyết định.

Cô xoay người, làm ra vẻ sợ hãi, đồng thời cung kính hành lễ với Hải Vũ:

“Ngục tốt Huyết Linh, tham kiến Đốc Sát Quan đại nhân!”

“Ngục tốt?”

Hải Vũ nheo mắt, ánh mắt sắc bén quét qua cơ thể tên Huyết Yêu tứ giai trước mặt:

“Đưa thẻ bài thân phận đây.”

Tô Nam vội vàng đưa thẻ bài thân phận cô “mượn” được từ Huyết Linh cho ả.

Hải Vũ liếc qua vài cái, sắc mặt dịu đi nhiều, ném trả thẻ bài, lạnh lùng nói:

“Đã được phân công nhiệm vụ canh gác thì đừng có chạy lung tung. Đừng tưởng ta không biết mấy trò mèo của các ngươi, các ngươi làm chút ‘kinh doanh nhỏ’ ta có thể nhắm mắt làm ngơ, nhưng Chấp Hành Quan rất coi trọng đám tù binh này, xảy ra chuyện thì không một ai trong các ngươi được sống đâu!”

Tô Nam vội vàng làm ra vẻ kinh sợ, cúi đầu vâng dạ.

Thấy đối phương biết điều, biểu cảm của Hải Vũ dịu đi đôi chút.

“Cút đi!”

Ả buông một câu, rồi quay người bỏ đi.

Nhìn bóng dáng Hải Vũ khuất dần, dây thần kinh căng thẳng của Tô Nam mới chùng xuống.

Đợi thêm một lúc, chắc chắn không còn ai chú ý đến mình, cô mới dồn sức đi về phía cổng lớn lâu đài cổ.

Cổng lớn lâu đài có hai tên Huyết Yêu ngũ giai canh gác, nhưng Tô Nam chỉ cần nhét cho mỗi tên hai viên linh thạch là chúng đã vui vẻ cho cô qua.

Cách này Tô Nam học được từ ký ức của Thủ Hộ Linh cô triệu hồi, cũng coi như cô may mắn, trong địa lao cô tình cờ triệu hồi được một tên Huyết Yêu vừa bị Hải Vũ xử tử vì chọc giận ả không lâu trước đó. Ký ức khi còn sống của tên này vẫn còn khá rõ ràng, để trả thù, hắn dứt khoát kể hết những gì mình biết cho thiếu nữ.

Lâu đài cổ sừng sững trên một ngọn núi đá đen, chỉ có một con đường đèo quanh co nối liền với lòng chảo dưới chân núi. Ngoài những Huyết Yêu biết bay, những kẻ khác chỉ có thể rời đi bằng con đường này.

Tô Nam men theo đường núi đi xuống, rất nhanh đã đến một tòa thành vệ tinh.

Tòa thành bảo vệ ngọn núi đá đen này mới hoàn thành không lâu nhưng quy mô khá lớn, so với thành phố, nó giống một doanh trại quân đội khổng lồ hơn.

Từ ký ức của hồn linh, Tô Nam biết đây là nơi đóng quân mà Tô Cảnh xây dựng cho quân đoàn Huyết Yêu, nhưng rõ ràng lúc này Chấp Hành Quan chưa tập hợp quá nhiều Huyết Yêu, nơi đây khá vắng vẻ.

Thiếu nữ không vào thành vệ tinh, mà dựa vào ký hiệu khí tức mình đã để lại, xác định phương hướng rồi lao đi…

“Bây giờ là ai trực?! Người đâu?!”

Tại lối vào địa lao, Hải Vũ nhìn hành lang trống không, tức đến xanh mặt.

Ả chỉ định đến kiểm tra để đề phòng bất trắc, không ngờ lại bắt gặp cấp dưới trốn việc.

Lũ bùn loãng không trát nổi tường này!

Nữ yêu thầm mắng.

Một tên Huyết Yêu có dung mạo xấu xí rụt rè tiến lại gần:

“Bẩm Đốc Sát Quan đại nhân, là… là Huyết Linh.”

“Huyết Linh?”

Hải Vũ sững sờ, sau đó sắc mặt khẽ biến, trong lòng dấy lên dự cảm chẳng lành.

“Theo ta vào trong…”

Ả sa sầm mặt, đi vào sâu trong địa lao, đến tận trước phòng giam nhốt Tô Nam.

Thấy thiếu nữ vẫn ngoan ngoãn ở bên trong, Hải Vũ mới thở phào nhẹ nhõm.

Ả quay người lại, nhìn tên cai ngục đi theo mình, nói:

“Bắt cái thứ vô dụng đó lại, phế bỏ yêu nguyên, trói mang đến gặp ta!”

Thứ vô dụng đó đương nhiên là chỉ Huyết Linh.

Tên cai ngục rùng mình, gật đầu lia lịa, vội vàng sắp xếp thuộc hạ đi làm.

Nhưng rất nhanh, một tên Huyết Yêu hốt hoảng chạy đến trước mặt cai ngục, thì thầm to nhỏ.

“Cái gì?! Chết rồi?!”

Sắc mặt cai ngục đại biến.

Ánh mắt Hải Vũ ngưng trọng:

“Ai?”

Tên cai ngục run rẩy, mặt mày tái nhợt nhìn Hải Vũ:

“Huyết… Huyết Linh. Hắn bị phát hiện chết trong phòng nước…”

“Chết rồi?”

Sắc mặt Hải Vũ trầm xuống.

Đột nhiên, dường như hiểu ra điều gì, biểu cảm của nữ yêu đông cứng lại.

Ả quay phắt người, nhìn chằm chằm vào Tô Nam trong phòng giam.

Lúc này, “thiếu nữ” cũng nhìn ả, nở một nụ cười quỷ dị.

Tim Hải Vũ thót lên một cái.

Chưa kịp để ả nói gì, Tô Nam trước mắt đã biến đổi, hóa thành một hồn linh hư ảo…

Nửa giờ, đã hết.

Đầu óc Hải Vũ ong lên một tiếng, trống rỗng, mặt cắt không còn giọt máu…

Hỏng rồi.

Con nhỏ đó chạy mất rồi!

Dưới sự chỉ dẫn của ký hiệu khí tức, Tô Nam di chuyển nhanh chóng, cuối cùng đến một thung lũng hiểm trở.

Nơi này cách ngọn núi đá đen không xa, vẫn nằm trong lòng chảo.

Sự chỉ dẫn dừng lại trước một cửa hang kín đáo.

Điều này khiến thiếu nữ hơi ngạc nhiên.

Bởi vì đây không phải là cửa hang cô dùng để vào Bí Cảnh Hắc Thiên.

Nhưng sự chỉ dẫn chắc chắn không sai, nên thiếu nữ chỉ do dự một chút rồi bước vào hang động.

Lối đi trong hang phức tạp, không khí lại không tù túng, sau khi đi được vài chục mét, Tô Nam kinh ngạc phát hiện đây đâu phải là một hang động bình thường, mà chính là một mê cung ngầm tự nhiên khổng lồ.

Chẳng lẽ… nơi này thông với hang động mình vào Hắc Thiên?

Lòng Tô Nam động.

Nếu đúng là vậy thì cũng giải thích được tại sao thiếu nữ lại cảm nhận được sự chỉ dẫn của tín hiệu khí tức ở đây.

Cô phấn chấn tinh thần, rảo bước nhanh hơn.

Rất nhanh, Tô Nam đã chứng thực được suy đoán của mình.

Đi thêm vài trăm bước nữa, một vật quen thuộc lọt vào tầm mắt thiếu nữ.

Đó là một cái kén khổng lồ, giống hệt cái cô nhìn thấy lúc đầu, dưới cái kén cũng có thứ giống rễ cây nối liền, không biết thông đi đâu…

Đây chính là hang động đó, rất có thể là một lối ra khác!

Tâm trạng Tô Nam phấn chấn, bước chân vô thức sải rộng hơn.

Trên quãng đường tiếp theo, số lượng kén ngày càng nhiều, cuối cùng gần như bao vây thiếu nữ.

Chẳng lẽ trong cái hang động kéo dài này toàn là loại kén này sao? Rốt cuộc đây là thứ gì?

Số lượng kén ngày càng nhiều khiến trong lòng Tô Nam dấy lên cảm giác bất an khó tả.

Dọc đường đi này, cô đã nhìn thấy nếu không phải một vạn thì cũng phải vài ngàn cái kén rồi.

Đúng lúc này, thiếu nữ cảm thấy tim mình hẫng một nhịp, dường như mất liên lạc với thứ gì đó.

Sắc mặt cô khẽ biến.

Thủ Hộ Linh triệu hồi trong địa lao!

Việc cô vượt ngục đã bị phát hiện!

Không chút do dự, Tô Nam vội vàng vận chuyển toàn bộ sức mạnh tín ngưỡng chạy về phía cảm ứng, đồng thời che giấu hoàn toàn khí tức bản thân…

Ngay khi cô vừa rời đi, không khí gợn lên dao động không gian, bóng dáng Hải Vũ bước ra.

Sắc mặt ả âm trầm, tay cầm khẩu súng săn yêu khí yêu thích.

Phải bắt được con nhỏ đó trước khi chủ nhân phát hiện, nếu không thứ đón chờ mình chắc chắn là cơn thịnh nộ không thể gánh vác nổi.

Dường như nhớ lại thủ đoạn của Tô Cảnh, ả theo bản năng rùng mình một cái.

Tuy nhiên, khi nhìn rõ tình hình xung quanh, ánh mắt nữ yêu hơi ngưng lại:

“Đây là nơi nào?”