Tô Nam dường như rơi vào một trạng thái rất kỳ diệu, trên người cô mang theo khí chất thoát tục nhàn nhạt, dường như còn có một loại mị hoặc lờ mờ hư ảo.
Tất cả mọi người đều không tự chủ được mà nảy sinh một tia kính sợ đối với cô, nhưng lại bị khí chất không nói nên lời kia thu hút, không thể dời mắt đi được.
Trần Thế Kỳ vẻ mặt đưa đám, ánh mắt phức tạp nhìn Tô Nam.
“Cậu làm thế nào vậy? Cậu còn là con người không thế?”
Lời nói của cậu ta phá vỡ sự yên tĩnh quỷ dị, Tô Nam cũng từ từ thoát ra khỏi trạng thái đặc biệt kia.
Ánh mắt cô dao động, tựa như có ánh sáng lưu chuyển, nhìn về phía cậu nam sinh vừa nói chuyện rồi mỉm cười.
Cả thế giới dường như bừng sáng ngay khoảnh khắc cô mỉm cười.
“Đương nhiên là người rồi.”
Thiếu nữ sờ sờ cái bụng phẳng lì của mình, lườm Trần Thế Kỳ một cái. Dường như ngay cả cái lườm này cũng mang theo một phong tình khác biệt.
“Chậc chậc, ‘Đại Dạ Dày Vương’ thế hệ mới của trường Số 1 ra lò rồi.”
“Đâu chỉ là Dạ Dày Vương, quả thực là Dạ Dày Thần (Thần ăn) ấy chứ!”
“Tại sao vừa nãy tớ bỗng nhiên cảm thấy Tô Nam rất có khí thế nhỉ? Cái cảm giác đó giống như nhìn thấy giáo viên chủ nhiệm ấy...”
“Ách... tớ cũng thế... tớ muốn bị cậu ấy lườm quá, cảm giác cái lườm đó dễ thương ghê, hình như tớ sắp thức tỉnh thuộc tính (M) gì đó ghê gớm lắm rồi...”
“Cái thằng biến thái này... Mà này, mày có cảm thấy cậu ấy lại xinh lên không?”
“Đừng nói nữa, hình như là thật đấy... Cơ mà, tối nay bao giờ thì mày đi ăn shit thế?”
“Biến!”
Xung quanh lại truyền đến tiếng bàn tán của quần chúng ăn dưa.
“Thế nào? Lần này phục chưa?”
Im lặng một lúc, Tô Nam mở miệng hỏi. Giọng cô rất bình tĩnh, dường như không hề tỏ ra quá phấn khích vì thắng cược.
Cậu nam sinh có chút rối rắm. Ánh mắt cậu ta dừng lại trên người Tô Nam rất lâu, nhìn đến mức thiếu nữ có chút không tự nhiên.
Một lúc lâu sau, cậu ta thở dài một hơi, mở miệng nói:
“Cậu thắng rồi.”
Tai Tô Nam khẽ động đậy, hai mắt to tròn long lanh lập tức cười híp lại thành hình trăng khuyết, trên má hiện lên lúm đồng tiền đáng yêu.
“Hê hê, ngoan, mau gọi một tiếng Tô lão đại (Chị đại), sau này đại ca sẽ bảo kê chú!”
Trần Thế Kỳ: ...
Tô Nam vươn tay định vỗ vỗ vai cậu nam sinh, tuy nhiên tay vừa mới chạm vào Trần Thế Kỳ, cơ thể cô lại cứng đờ, do dự một chút rồi rụt tay về.
Quần chúng ăn dưa xung quanh cũng nhao nhao hùa theo.
“Mau gọi Tô lão đại đi!”
“Đúng rồi đúng rồi! Nam tử hán đại trượng phu, nói lời phải giữ lấy lời!”
Mặt Trần Thế Kỳ đen sì lại.
Cậu ta chần chừ một chút, quay mặt đi chỗ khác, giọng nói nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu:
“Tô... Tô...”
Cậu ta ấp a ấp úng, cả khuôn mặt nín đỏ bừng.
“Tiếng bé quá, bọn này không nghe thấy!”
“To lên chút! To lên chút nữa!”
Đám học sinh xung quanh chỉ sợ thiên hạ không loạn.
Cơ thể Trần Thế Kỳ cứng đờ. Cuối cùng cậu ta nghiến răng, quay đầu hét lớn:
“Tô lão đại!”
“Ồ ~~~”
Mọi người xung quanh lập tức reo hò ầm ĩ.
“Ừm, tốt lắm tốt lắm! Tiểu Kỳ Kỳ, chuyện này có tất cả mọi người làm chứng đấy nhé, sau này tôi chính là lão đại của cậu.”
Im lặng vài giây, Tô Nam cười hì hì nói.
Trần Thế Kỳ nhìn thế nào cũng thấy cô đang hả hê khi người gặp họa, biểu cảm vô cùng gợi đòn.
Cậu nam sinh vẻ mặt đầy u sầu.
Tô Nam cười thỏa mãn, sau đó sắc mặt bỗng trở nên nghiêm túc:
“Vậy thì, Trần Thế Kỳ, theo như giao ước, sau này đừng đến siêu thị Ái Tô nữa!”
Xung quanh còn có rất nhiều học sinh khác, nên Tô Nam không nói rõ nội dung cụ thể, chỉ là hơi nhấn mạnh ngữ điệu ở bốn chữ “siêu thị Ái Tô”.
Trần Thế Kỳ ủ rũ cúi đầu, không tình nguyện lắm mà gật đầu.
“Nếu cậu thực sự muốn ăn, cứ đường đường chính chính mà mua, chị Linh cũng đâu thiếu chút tiền ấy, ngoài ra tôi vẫn có thể giúp cậu mang một ít.”
Thấy Trần Thế Kỳ không vui lắm, Tô Nam ghé sát lại, thì thầm vào tai cậu ta.
Trần Thế Kỳ ngẩn ra, ánh mắt phức tạp nhìn Tô Nam một cái, bán tín bán nghi hỏi:
“Thật không?”
“Đương nhiên!” Tô Nam vỗ vỗ ngực mình, “Nhưng nếu muốn tôi tặng bánh quy cho cậu, cậu phải làm việc cho tôi!”
“Muốn tôi làm gì?”
Trần Thế Kỳ gãi gãi mái tóc rối bù, khó hiểu hỏi.
“Emmmm, đương nhiên là việc mà đàn em nên làm rồi, chạy vặt nè, đấm bóp massage nè, có người gây sự với tôi thì đứng ra chắn đòn thay nè! Mỗi ngày tôi mang cho cậu một hộp bánh quy, coi như phí vất vả lão đại trả cho đàn em.”
Tô Nam bẻ ngón tay tính toán, trông y hệt một tên thầy bói lừa đảo.
Mỗi ngày một hộp bánh quy, Tô Nam vẫn lo được.
Coi như mình nuôi một con chó Husky trung thành hình người đi! Tô Nam nghĩ thầm đầy ác ý.
Lông mày Trần Thế Kỳ giãn ra, trầm ngâm một lát, cậu ta gật đầu: “Thành giao!”
“Ừm ừm, rất tốt!”
Tô Nam vô cùng hài lòng.
Đứa trẻ này dễ đuổi thật, một hộp bánh quy chó là thấy thỏa mãn rồi.
Tô Nam sờ sờ bụng mình, nghĩ nghĩ rồi lại nói:
“Cái đó, Tiểu Kỳ Kỳ à, tôi còn chút việc, đi trước một bước đây, cậu giúp tôi dọn dẹp đống khay này nhé.”
Nói xong, cô đầu cũng không ngoảnh lại, chạy biến đi như bay ra ngoài.
Trần Thế Kỳ: ...
Quần chúng ăn dưa xung quanh còn chưa kịp phản ứng, trong tầm mắt đã mất hút bóng dáng của Tô Nam.
“Sao tự nhiên đi rồi?”
“Vãi chưởng, chạy nhanh thế!”
“Vội vã vậy? Chẳng lẽ vừa nãy ăn hỏng bụng rồi?”
“Trời mới biết, dù sao cậu ấy cũng thắng rồi...”
“Thánh gác cổng ăn cơm chó đáng thương.”
Lưu Thiến Thiến nheo mắt lại, bất động thanh sắc đi theo.
...
Tô Nam chạy chậm một mạch, mãi cho đến khi tới một rừng trúc nhỏ hiếm người qua lại ở phía Tây trường học mới dừng bước.
Cô sờ sờ bụng mình, vẻ mặt lúc này lúc khác (âm tình bất định).
Đói, mình vẫn rất đói.
Vừa rồi ở căng tin, cuối cùng bản thân dường như đã xảy ra một sự thay đổi không thể giải thích được, thế giới trong mắt bỗng nhiên thay đổi hoàn toàn, tố chất của cả cơ thể dường như cũng được nâng cao đáng kể.
Tuy nhiên kéo theo đó lại là cảm giác đói khát mãnh liệt hơn.
Đó là cảm giác đói khát mà ngay cả cơm nước cũng không thể thỏa mãn, không biết tại sao, Tô Nam nhìn đống cơm canh nóng hổi kia lại hoàn toàn không có cảm giác thèm ăn.
Cô dừng đũa, không phải vì ăn no, mà là vì không muốn ăn nữa.
Cùng lúc đó, những người xung quanh lại mang đến cho Tô Nam một cảm giác... ngon miệng. Dường như trong mắt cô, mọi người xung quanh đều biến thành... thức ăn?
Điều này khiến Tô Nam vô cùng hoảng sợ.
Và trong số đó, cảm giác mà Trần Thế Kỳ mang lại cho cô là mãnh liệt nhất, đặc biệt là khi cô vừa chạm vào cơ thể cậu ta.
Trên người cậu ta dường như tỏa ra một mùi hương cực kỳ quyến rũ, nếu cần một sự so sánh, thì Tô Nam cảm thấy đó giống như là một món sơn hào hải vị đại bổ vậy.
Cô thực sự không biết nếu mình không chịu đựng nổi cảm giác này thì rốt cuộc sẽ làm ra hành động gì, cho nên đành phải mượn cớ chuồn đi sau khi giải quyết xong vụ cá cược...
Mình rốt cuộc bị làm sao vậy?
Trong lòng Tô Nam tràn đầy bất an.
Mặc dù vừa rồi cô trả lời Trần Thế Kỳ mình là con người rất hùng hồn, nhưng nói thật, bây giờ chính cô cũng bắt đầu lung lay.
Làm gì có con người nào sức ăn lớn như vậy? Làm gì có con người nào nảy sinh cảm giác thèm ăn đối với con người?
Là do cái quầng sáng bí ẩn trong cơ thể sao? Đó rốt cuộc là cái gì? Tại sao mình lại nảy sinh dục vọng... muốn ăn đối với con người?
Mình, rốt cuộc đã sống lại thành cái thứ gì?
“Tìm thấy cô rồi!”
Một giọng nữ lanh lảnh vang lên không đúng lúc từ bên ngoài rừng trúc.
Tô Nam chậm rãi quay đầu lại, nhìn thấy Lưu Thiến Thiến đang đứng duyên dáng ở lối vào rừng trúc.
Lưu Thiến Thiến bị ánh mắt nhiếp người của Tô Nam nhìn chằm chằm đến mức toàn thân không tự nhiên, cô bé lấy hết can đảm, mở miệng nói:
“Cô, rốt cuộc là ai?”
