Bị phản bội và suýt mất mạng trong mê cung bởi chính đồng đội, tôi thức tỉnh kỹ năng “Vòng quay Vô Hạn” và triệu hồi những đồng minh cấp 9999. Giờ là lúc cùng họ trở lại, trả thù lũ phản bội và cả thế giới này. Tất cả sẽ phải trả giá!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bản sao cũng biết yêu

(Đang ra)

Bản sao cũng biết yêu

Harunadon

Tại một thị trấn ven biển, một câu chuyện tình đầu trong sáng, thoáng chút kỳ diệu, khắc họa những rung động ngây thơ của tuổi học trò.

33 877

Lập dàn Harem ở chốn mê cung dị giới

(Đang ra)

Lập dàn Harem ở chốn mê cung dị giới

Nội dung vol 6 tương đương chap 80 Manga

58 1188

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

(Đang ra)

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

静介

…cũng đủ để cướp đi mạng sống.

139 1389

Hành Trình NTR Của Cô Nàng Bitch

(Đang ra)

Hành Trình NTR Của Cô Nàng Bitch

Lần nữa tái sinh, tôi trở thành một mỹ nhân tuyệt thế?! Hành trình NTR tại dị giới chính thức bắt đầu!

6 8

Tôi trở thành NPC khiến Ranker ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành NPC khiến Ranker ám ảnh

사제락

Tôi có thể hạnh phúc không?

4 8

Tôi đã chuyển sinh thành anh trai của phản diện tiểu thư mang số phận phải chết, nên tôi muốn nuôi dạy em gái và thay đổi tương lai

(Đang ra)

Tôi đã chuyển sinh thành anh trai của phản diện tiểu thư mang số phận phải chết, nên tôi muốn nuôi dạy em gái và thay đổi tương lai

Yuki Mizusato

Đây là câu chuyện về tôi – người anh trai mạnh nhất vì bảo vệ em gái mình, và về cô gái dễ thương nhất thế giới – Caroline.

449 3398

Vol 1 - Chương 6: Giới Hạn Trưởng Thành

“Buhiiiiiiih!!”

Tiếng gào giận dữ của một con Orc vang vọng khắp tầng 1 của mê cung.

Nó gầm lên, lao đến và vung cây chùy nặng nề trong tay xuống.

Chàng trai trẻ đối mặt chẳng hề hoảng loạn.

Chỉ khẽ nghiêng người né đòn bằng một động tác đầy tự tin, rồi bình thản bước một vòng nhỏ ra sau lưng con quái.

Không thèm hô tên chiêu hay thể hiện gì, anh lặng lẽ vung thanh đại kiếm hai tay rộng bản, bổ mạnh xuống.

“Buhii!?”

Lớp mỡ dày, cơ bắp rắn chắc và khung xương cứng cáp—

Thông thường thì đám Orc rất khó bị cắt trúng bằng kiếm.

Nhưng thanh kiếm của chàng trai chém xuyên cơ thể nó như rạch tờ giấy ướt.

Con Orc rú lên một tiếng kinh hoàng rồi đổ gục, chết ngay sau cú chém từ vai phải đến hông trái.

Do lực vung quá mạnh, chiếc mũ trùm đầu bị hất ngược, để lộ khuôn mặt thật.

Mái tóc vàng óng ánh như mật được buộc ra sau.

Đôi tai nhọn và cặp mắt lục bảo rực rỡ như đá quý cũng hiện ra dưới ánh sáng.

Gương mặt anh thanh tú đến mức dễ bị nhầm là con gái.

Không nghi ngờ gì, đây là một chàng trai thuộc tộc Elf điển hình.

“Hừm… Con thứ mười rồi đấy.”

Anh lẩm bẩm, nhổ máu văng lên má, ánh mắt lạnh băng.

Không ngoái lại nhìn cái xác hay để tâm đến mùi tanh trong không khí, anh mở giao diện trạng thái, ngón tay búng ra như thể ra lệnh cho màn hình hiện lên ngay tức khắc.

“…Khốn thật! Đánh từng này mà vẫn không lên cấp sao!?”

Bảng trạng thái hiện ra:

“Kaito, 200 tuổi, Elf, Nam, Level: 1500”

Vừa nhìn thấy con số ấy, lông mày anh giật mạnh.

Rồi nghiến răng, gương mặt vặn vẹo vì bực bội.

Cấp 1500.

Một con số vượt xa chuẩn mực.

Trong thế giới này, mức giới hạn được công nhận là:

Loài người: 100

Thú nhân: khoảng 200 đến 300

Dwarf: 500

Ma nhân: 300 đến 1000 (dao động lớn)

Elf và Long nhân: 1000

Với tuổi đời còn khá trẻ, việc Kaito đạt cấp 1500 là một kỳ tích.

Thế nhưng anh chẳng lấy đó làm tự hào.

Trái lại, giận dữ như bị xúc phạm, anh giật ngược thanh kiếm, cắm mạnh xuống đất.

“Chạm trần ở cấp 1500 á!? Đừng có đùa! Con cháu của Dũng Giả! Người thừa kế của Master! Chuyện đó… không đời nào có thể xảy ra!”

Anh gào lên, như thể nếu hét lớn hơn thì sự thật kia sẽ biến mất.

Giới hạn trưởng thành là cái ngưỡng mà mọi nỗ lực không còn đem lại tăng tiến nữa chẳng khác nào một cái tát vào tham vọng của anh.

“Không… không thể! Đây chỉ là phép thử thôi! Là thử thách! Nữ thần đang muốn thử mình đấy thôi! Mình là con cháu của anh hùng! Là người sẽ được ban phúc… vượt qua mốc này, rồi trở thành Dũng Giả thực thụ! Là kẻ được cả thế giới tôn thờ!”

Anh vò đầu bứt tai, cào cả trán và thái dương đến bật máu, mắt long lên sòng sọc.

Rồi ngẩng lên nhìn bầu trời trong mê cung, đôi mắt ánh lên tia sáng ngây dại.

“Phải… một khi mình vượt ngưỡng, cả lũ ngu xuẩn từng coi thường mình ở bản quốc sẽ phải quỳ xuống. Cả đám nhân loại hạ đẳng dám lớn tiếng với mình sáng nay nữa… tất cả sẽ phải chết!”

Kaito rít lên như một lời thề độc.

“‘Đừng chen ngang hàng’ á!? Đám sâu bọ đó nghĩ chúng là ai!? Tao là Kaito vĩ đại! Là kẻ sẽ được nữ thần chọn làm anh hùng! Loài người sinh ra là để phục tùng Elf, thế mà cũng dám lên mặt!? Nếu không vướng vụ Thánh Kiếm Grandius, tao đã phanh thây cả bọn tại chỗ rồi!”

Đôi mắt anh đỏ ngầu.

Nhưng rồi lại khựng lại một thoáng khi hình ảnh một cô gái tóc bạc vụt qua tâm trí.

“…Mà con nhỏ đó thì… giết ngay thì uổng quá.”

Giọng anh dịu xuống, không phải vì ăn năn, mà vì thèm khát.

“Với nhan sắc đó, cho cái vinh dự được hầu hạ anh hùng như mình thì chắc nó cảm động đến phát khóc luôn ấy chứ…”

Kaito tự tin mỉm cười, ánh mắt lơ mơ đầy mộng tưởng.

Vì trong giới Elf, vẻ đẹp là điều tuyệt đối.

Họ tin rằng không một chủng tộc nào có thể cưỡng lại sức quyến rũ của Elf.

Và với Nemmu đẹp đến mức chính anh cũng phải ngẩn người, chuyện cô đổ gục vì được anh đoái thương… hoàn toàn “hợp lý” trong đầu anh.

Suy nghĩ đó khiến cơn thịnh nộ lắng xuống đôi chút.

Anh rút thanh kiếm ra khỏi đất, phủi bùn như thể đang chạm vào thứ gì thấp kém.

“Haa… thử thách quái quỷ gì mà phiền thế. Mà thôi, chẳng ai làm được trừ mình. Đánh lũ nhãi ở tầng 1 này hoài cũng không có ích gì…”

Vừa nói, anh quay lưng, bỏ mặc xác Orc sau lưng.

Không thèm nhặt chiến lợi phẩm, không buồn kiểm tra xung quanh.

Cứ thế, Kaito lững thững bước đi, tiếp tục tiến sâu hơn vào mê cung—

Vẫn tin tưởng mù quáng rằng mình đang vượt qua thử thách mà nữ thần giao phó,

Tiến về phía ảo vọng vinh quang… không bao giờ đến.