Hai Người Đã Trở Thành Người Yêu Thật Sự
Tôi đã tỏ tình với Futaba và cô ấy đã chấp nhận.
Chúng tôi từ người yêu hờ đã trở thành người yêu thật sự.
...Nói vậy thôi, chứ bảo là sau khi thành đôi thì có gì thay đổi lớn lao không, thì cũng chẳng hẳn là thế.
***
Tháng ngày trôi qua, giờ đã là tháng Bảy. Tháng Sáu năm nay tuy đầu tháng có mưa đôi chút, nhưng nhìn chung trời quang mây tạnh liên tục, đến mức người ta cứ ngỡ là một mùa mưa khô hạn.
“Vậy, đi thôi chứ?”
“Được♪ Đây là lần đầu tiên chúng mình cùng đi học sau khi trở thành người yêu nhỉ.”
“Ừm.”
“Hehe. Vậy tớ xin phép.”
Tôi cùng Futaba rời khỏi căn hộ để đến trường. Như mọi khi, tôi đưa cánh tay trái ra và cô ấy ôm chặt lấy nó. Đây đã là phong cách cơ bản mỗi khi chúng tôi ra ngoài.
“Trời bắt đầu nóng lên rồi nhỉ...”
“Đúng vậy. Tớ không thích cái nóng cho lắm, nhưng tớ rất mong chờ được đi biển hay đi hồ bơi cùng Ichika♪”
Tôi dùng lòng bàn tay làm quạt, lùa chút gió vào cổ.
Mới chỉ đầu tháng Bảy thôi mà hơi thở của cái nóng mùa hè đã bắt đầu lộ diện. Ánh mặt trời chói chang soi rọi xuống hai đứa. Mùa hè năm nay xem chừng cũng sẽ nóng bỏng như mọi năm.
“Chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng.”
“Ồ, chào hai người nha.”
“Hôm nay vẫn thân thiết quá nhỉ~”
Vừa đến trường, chúng tôi đã trao lời chào hỏi với các bạn cùng lớp.
...Dù chính thức trở thành người yêu mới từ hôm qua, nhưng vì chúng tôi đã diễn vai người yêu suốt nửa tháng nay nên bạn bè cũng đã quá quen thuộc.
Chẳng còn ai hò reo phấn khích trước mỗi cử động của chúng tôi như hồi đầu nữa.
Ngược lại, họ còn xem việc chúng tôi tình tứ là điều hiển nhiên. Dẫu là một cặp đôi mới tinh, nhưng chúng tôi lại bị đối xử như một cặp vợ chồng già lâu năm.
Tôi tạm biệt Futaba để về chỗ ngồi của mình. Chỗ của tôi là bàn cuối cùng cạnh cửa sổ.
Vừa ngồi xuống, Musashi đã tiến lại gần. Cậu ấy ngồi vào chiếc bàn trống phía trước rồi bắt chuyện với tôi.
“Thật tình, mới sáng sớm đã tình tứ phát ớn đi được.”
“Ơ kìa, cậu ghen tị với tình cảm của tớ và Futaba à?”
Tôi mỉm cười đáp lại lời trêu chọc bằng một câu khoe khoang hạnh phúc. Trước câu trả lời này, Musashi há hốc mồm kinh ngạc.
“...Có chuyện gì vậy Ichika? Trước đây khi tớ nói thế, cậu thường lộ vẻ hơi bối rối mà. Sao hôm nay lại đáp lại bằng một nụ cười rạng rỡ thế kia?”
Đúng là bạn thân. Ở bên nhau lâu năm nên cậu ấy nhận ra cả những thay đổi nhỏ nhất của tôi.
...Thực ra, có một điều đã thay đổi rõ rệt trong tôi sau khi chính thức hẹn hò với Futaba.
Đó chính là trạng thái của con tim.
Trước đây, tôi luôn mang nặng nỗi ưu tư về mối quan hệ với Futaba.
Tôi từng nghĩ việc một kẻ đóng vai người yêu hờ như mình lại nảy sinh tình cảm với cô ấy là không nên, và điều đó sẽ chỉ làm cô ấy thêm khổ sở.
Dù lý trí hiểu rằng mình phải diễn vai bạn trai thật tốt để mọi người không nghi ngờ, nhưng thâm tâm tôi vẫn luôn đấu tranh dữ dội.
Hơn nữa, vì là người yêu giả nên tôi có cảm giác như mình đang lừa dối Musashi và các bạn cùng lớp. Nỗi tội lỗi đó khiến tôi dù nhận lời chúc phúc nhưng phản ứng vẫn luôn có chút gượng gạo.
Thế nhưng, giờ đây chúng tôi đã là người yêu thật sự.
Lời nói dối đã trở thành sự thật, và những phiền muộn đeo bám trong lòng tôi cũng tan biến.
Vì thế, lúc này tôi có thể đường hoàng đón nhận những lời nói của bạn bè.
“Ichika, trông cậu như vừa trút bỏ được gánh nặng ấy nhỉ.”
“Tớ không còn phiền muộn nữa. Tớ quyết định rồi. Tớ sẽ khiến Futaba hạnh phúc.”
“Chẳng biết có chuyện gì nhưng vậy là tốt rồi. Nhờ cậu chăm sóc cho idol của bọn này, Futaba, đấy nhé!”
“Tất nhiên rồi!”
Tôi tự tin gật đầu trước lời của cậu bạn.
“...Mà này Ichika, nếu có tâm sự gì thì phải nói với tớ chứ. Bạn thân mà đúng không?”
Dứt lời, Musashi nhìn tôi bằng ánh mắt hình viên đạn. Có vẻ cậu ấy thấy hậm hực vì tôi không chia sẻ nỗi lòng với cậu ấy dù cả hai là bạn chí cốt.
Tôi rất trân trọng tình cảm đó, nhưng nỗi khổ tâm ấy quả thực không thể nói cho ai biết được. Chuyện quan hệ giả vờ cũng vậy, tôi thực sự cảm thấy có lỗi với cậu ấy.
“Ực, đó là nỗi lòng mà tớ không thể nói với cậu được. Kiểu như... nỗi khổ riêng của người đã có bồ ấy mà.”
“Chết tiệt, lại khoe khoang nữa! Tớ cũng muốn có bạn gái quá đi! Chia bớt vận đào hoa cho tớ với!”
“Vận đào hoa cái gì chứ!? Này, đừng có bám lấy tớ! Nóng chết đi được.”
“Tớ sẽ hấp thụ hết vận đào hoa của cậu!”
Musashi đùa giỡn định ôm chầm lấy tôi, khiến tôi phải vội vã đẩy tay cậu ấy ra.
...Cậu bạn này chắc chắn là một người tốt, nhưng giá mà cậu ấy bớt đụng chạm cơ thể đi thì tốt biết mấy.
Dù đã ngăn chặn được trò đùa của cậu ấy, nhưng màn giằng co cũng khiến tôi đổ chút mồ hôi.
“...Mà công nhận nóng thật đấy. Bao giờ thì trường mới bật điều hòa nhỉ?”
“Tớ nhớ hình như là khi nhiệt độ vượt quá 30°C.”
“Chắc chắn là vượt rồi còn gì...”
“Mở cửa sổ ra đi.”
Musashi mở cánh cửa sổ gần đó. Một luồng gió hầm hập từ bên ngoài ùa vào.
Cả hai chúng tôi đều cảm nhận rõ rệt qua làn da rằng “À, mùa hè đã đến rồi”.
“Hè rồi nhỉ.”
“Ừ.”
Mùa hè oi ả ấy lại sắp sửa ghé thăm.
Nhưng chẳng hiểu sao, lòng tôi lại thấy rạo rực lạ kỳ.
Dù cho cái nóng có như thiêu như hóa đi chăng nữa, tôi vẫn có Futaba bên cạnh. Một mùa hè trải qua cùng người yêu dấu. Tôi đang vô cùng mong chờ điều đó.
***
~Góc nhìn của ???~
“Cuối cùng cũng để dành đủ tiền rồi~ Thế này thì trong kỳ nghỉ hè có ở lại bên đó chắc cũng không sao đâu nhỉ?”
Tại một nơi nọ. Một cô gái đang nhìn vào màn hình ứng dụng ngân hàng trên điện thoại và mỉm cười đắc ý. Để có thể đến một nơi vào mùa hè này, cô đã làm thêm suốt mấy tháng qua để tiết kiệm tiền.
“Lần cuối mình đến thị trấn đó cũng là từ hồi tiểu học rồi nhỉ. ...Sắp được gặp nhau rồi, Ichika.”
Cô gái đắm mình trong những ký ức tuổi thơ, khẽ lẩm bẩm trong khi kiểm tra ngày tháng trên tờ lịch treo tường.
“...Chắc cậu không quên tớ đâu nhỉ? Vì chúng mình là thanh mai trúc mã mà, vả lại, người có thể cứu rỗi tớ chỉ có duy nhất Ichika mà thôi.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
