Chương 9: Đánh Giá của Lucius
Lucius một mình bước lên phía trước.
Cậu cảm thấy căng thẳng khi nghĩ đến việc mình sắp bị đem ra đánh giá. Đám đông dày đặc đến nỗi khiến cậu phải len lỏi bước qua, nhưng rồi bất ngờ vấp phải thứ gì đó mà vấp ngã.
“Ôi chao!”
Khi quay đầu lại, Lucius thấy Tử tước Gaeden đang nở một nụ cười hiểm độc.
— Hắn ta... cố tình làm mình ngã ư?
Xung quanh liền vang lên những tiếng cười mỉa mai.
“Đứa nhỏ này căng thẳng đến cứng đơ người rồi.”
“Haha, quả là thích hợp ngồi ở hàng thấp nhất trong dòng họ Nam tước mà.”
— Đây là cách mà người lớn cư xử với một đứa trẻ ba tuổi sao?
Lucius giả vờ bình tĩnh, đứng dậy phủi bụi rồi tiếp tục tiến vào giữa đại sảnh. Bá tước Strauss nhìn cậu chằm chằm như một con chim ưng rình mồi.
"Cậu là người cuối cùng trong buổi thẩm định ngày hôm nay sao."
“Có vẻ là vậy ạ.”
Lucius cúi chào một cách đầy lịch thiệp, hành động chẳng giống một đứa trẻ chút nào. Những quý tộc vừa cười nhạo cậu khi nãy thấy vậy lập tức im lặng.
Rõ ràng, thứ tự đánh giá dựa theo địa vị gia tộc. Olivia, con gái của gia tộc Strauss quyền lực nhất, được đánh giá đầu tiên. Sau đó cứ theo thứ tự từ cao xuống thấp, Lucius đã nhận ra điều này khi quá trình đánh giá diễn ra được một nữa.
Nói cách khác, trong số những người ở đây, gia tộc Dragon là gia tộc có địa vị thấp nhất.
Chưa rõ họ có đứa con nào để tham gia đánh giá hay không, nhưng dựa theo tin đồn nói rằng họ từng phá hủy báu vật gia tộc – Pháp thi thạch – và bán cả lãnh địa thì không thể khiến người khác xem trọng được .
“Con trai của gia tộc Dragon, hãy thể hiện giá trị của mình đi. Dù đã hủy đi báu vật – Pháp thi thạch – và bán cả đất đai, ngươi vẫn được cho cơ hội.”
— Báu vật gia tộc? Pháp thi thạch? Hôm nay có quá nhiều thứ mình không hiểu nổi mà.
Câu chuyện liên quan đến lãnh địa chắc là điều mà Tử tước Gaeden nói trước đó, nhưng Lucius chưa từng nghe đến cái gọi là Pháp thi thạch.
Cậu không thể theo kịp cuộc trò chuyện lúc này, nhưng đây không phải lúc để đặt câu hỏi.
Lucius nuốt nghi ngờ vào lòng.
"Vâng, như ý ngài."
Khi Lãnh Chúa Strauss lui lại, Siren đứng bên cạnh bà lão bắt đầu bay lên.
Lại gần hơn, hình dáng kỳ quái của nó càng hiện rõ.
Phần thân trên là của một cô gái xinh đẹp với những đường nét thanh tú, nhưng nửa dưới lại giống như một con công với đuôi dài và móng vuốt sắc nhọn gợi nhớ đến loài thú săn mồi hoang dã.
“Ugh…”
Khi Siren tiến lại gần, Lucius theo bản năng muốn lùi lại.
Bất kỳ ai cũng sẽ sợ hãi khi một sinh vật quái dị như vậy tiến lại gần.
Nhưng cậu đã không hề lùi bước.
Cơ thể cậu bất động khi bị bốn chiếc đuôi của Siren quấn lấy, giống như những đứa trẻ bị trói trước đó.
Tay, mắt, và miệng đều bị khóa chặt, Lucius không còn nhìn thấy gì nữa. Cậu hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra.
“Ngươi trông thật ngon miệng.”
Một giọng nói vang lên bên tai.
Giọng nói vô cùng quyến rũ. Nó ngân lên như một khúc ca, khiến trái tim Lucius – dù vẫn là một đứa trẻ – bỗng dấy lên ham muốn kỳ lạ.
“Cô là ai?”
“Đừng kìm nén nữa. Hãy hòa làm một với ta.”
Giọng nói đó như kích thích bản năng trong cậu.
“Chỉ cần gật đầu thôi, mọi thứ còn lại cứ để cho ta.”
Một sự cám dỗ không thể cưỡng lại.
Như một kẻ lang thang nhiều ngày giữa sa mạc, trái tim và cơ thể Lucius đang khao khát giọng hát trong như suối ấy.
“Vâng…”
Ngay khi Lucius sắp buông lời đồng ý, một giọng già nua vang lên cắt ngang:
“Dừng lại. Ngươi đang vi phạm khế ước đấy.”
Giọng nói khàn khàn của bà lão vang vọng khắp đại sảnh.
Khúc hát lập tức chấm dứt.
Đột nhiên Lucius được cởi trói, bây giờ cậu có thể thấy bà lão trước mặt đang điều khiển Siren.
Khi bà ta đưa tay trái ra, Siren liền bay về phía đó và tan biến thành những hạt ánh sáng.
Nụ cười của Siren vẫn đầy vẻ mê hoặc cho đến giây phút cuối cùng.
— Chuyện này là sao thế?
Cho đến giờ, câu chuyện lẽ ra phải là Siren sẽ hát và bà lão sẽ công bố kết quả, nhưng lần này lại có vẻ khác.
Không có lời công bố nào, từ cả bà lão lẫn con Siren.
Lucius hoàn toàn mù mờ, cậu quay sang nhìn xung quanh.
“Chuyện gì đang diễn ra vậy?”
Các quý tộc xung quanh đều tái mét mặt mày.
Ai nấy đều có vẻ mặt kinh hãi như vừa trông thấy ma giữa ban ngày vậy.
“Này! Rốt cuộc là có chuyện gì đang diễn ra vậy!?”
Một giọng hét lớn vang lên giữa đại sảnh.
Nhà vua đích thân đứng dậy, hướng câu hỏi ra toàn hội trường.
“Kẻ nào biết thì giải thích đi. Ai cũng được.”
“Thưa Bệ hạ, thần – người phụ trách cuộc đánh giá lần này – xin được giải thích” bà lão cúi rạp mình đáp.
“Có bốn lõi ma lực:
Một lõi kỵ sĩ cấp một,
Một lõi xạ thủ cấp hai,
Một lõi pháp xướng cấp hai,
Và một lõi bạch nhãn cấp hai.”
Cả hội trường lập tức rúng động.
Tiếng bàn tán xôn xao như muốn làm vỡ cả cửa kính đại sảnh.
Trong lúc hỗn loạn, Hầu tước Strauss run rẩy bước đến.
“Bà chắc chắn chứ!? Kết quả như thế sao có thể xảy ra được!?”
“Thần đặt cả danh dự gia tộc mình ra cam đoan.”
Bà lão cúi đầu lùi lại, vẻ mặt thể hiện sự khiếp sợ.
Hầu tước Strauss – giờ đã đẫm mồ hôi – quay sang người quyền lực nhất cả nước.
“Bệ hạ… giờ phải làm sao đây…?”
“Ta không biết nữa. Nhưng chuyện này đúng là chưa từng có tiền lệ.”
“Sở hữu bốn lõi ma lực được cho là bất khả thi.”
Nhà vua nhắm mắt lại, trầm ngâm vài phút.
“Không ai được phép tiết lộ những gì vừa thấy hôm nay. Và Nam tước Dragon, sau buổi lễ hãy đến gặp ta. Hầu tước Strauss, cả ngươi cũng vậy.”
Cha mẹ tôi như chết lặng. Sắc mặt mẹ tôi tái nhợt hẳn ra, còn cha tôi thì cứ há hốc mồm rồi ngậm lại liên tục với vẻ mặt cực kì ngạc nhiên.
— Rốt cuộc là sao? Mình chẳng hiểu gì cả.
Tình huống đã đủ rối rắm, mà giờ lại càng khó hiểu hơn.
Giữa lúc còn đang ngơ ngác, thì một giọng nói vang lên gọi tên tôi.
Là chính nhà vua – người đứng dậy và trực tiếp nói chuyện với tôi.
Một chuyện không tưởng, vì nhà vua đâu đời nào lại nói chuyện trực tiếp với một đứa trẻ không tước vị như tôi.
“Đứa trẻ nhà Dragon, tên ngươi là gì?”
“Thần là Lucius thưa bệ hạ. Có chuyện gì vậy ạ?”
“Lucius – ánh sáng nhỏ... Ngươi là điềm lành, hay…”
Nhà vua đặt tay lên chuôi kiếm bên hông, tiếng kim loại vang lên lách cách.
“… là tai họa?”
“B-Bệ hạ!?”
Lãnh Chúa Strauss nhanh chóng nhận ra bầu không khí đang đổi chiều, vội lao đến. Các quý tộc khác cũng bắt đầu thấy bất an.
Nhà vua tháo dây buộc thanh kiếm.
“Lucius, ta muốn tặng ngươi thanh kiếm này.”
Lucius không thể hiểu hết chuyện gì đang xảy ra, nhưng cậu biết rõ rằng mình không nên từ chối quà của nhà vua.
“Thần… xin cảm tạ.”
Lucius quỳ gối, nâng tay lên đón nhận.
“Ồ?”
Nhà vua có vẻ ấn tượng, đặt thanh kiếm vào tay cậu.
Thanh kiếm quá nặng với một đứa bé ba tuổi. Cậu cầm nó loạng choạng suýt nữa thì ngã.
May mà có một bàn tay đã đỡ lấy cậu.
Lucius ngước lên và trông thấy nhà vua đang giữ tay cậu.
“Thứ lỗi cho thần…”
“Không sao. Ta đâu mong một đứa trẻ như ngươi cầm nổi nó. Nhưng ngươi đã làm khá tốt rồi.”
Vẻ mặt của nhà vua như một người ông hiền từ đang cười với cháu của mình, nhưng ánh mắt ông vẫn sáng rực như sư tử rình mồi.
“Nhưng… sao ngài lại…”
“Một người có bốn lõi ma lực đã xuất hiện. Điều đó có nghĩa là tương lai của ta đã được định đoạt vào lúc này. Hoặc ta sẽ được nhớ đến như là một vị vua nhân từ đã bảo vệ anh hùng và đem lại hòa bình, hoặc như là một kẻ bạo chúa không kiểm soát nổi thuộc hạ của mình. Vì vậy, ta đặt cược. Ta cược vào ngươi, Lucius – người sẽ mang ánh sáng đến đất nước này với tư cách của vị anh hùng đó.”
Lucius chỉ biết thầm nghĩ:
— Không… xin đừng đặt nhiều kỳ vọng vào tôi như vậy.
Cậu dự định trao lại quyền thừa kế cho em mình sau này và rời khỏi thế giới quý tộc mãi mãi.
Nhưng trong hoàn cảnh này thì không thể nói điều đó ra được.
“Thần hiểu rồi ạ.”
“Thanh kiếm này là báu vật gia truyền của hoàng gia, được trang trí bằng lông của thần thú Griffin, biểu tượng của nhà vua. Tương truyền rằng khi chủ nhân đích thực của nó xuất hiện, họ sẽ có khả năng xua đuổi tà ma và bọc mình trong ánh sáng thuần khiết. Nó rất hợp với ngươi – Lucius, cái tên với ý nghĩa là đốm sáng. Mà thôi không dài dòng nữa, dù sao thì ta cũng chưa thấy nó tỏa sáng lần nào cả.”
Nhà vua bật cười một cách sảng khoái.
Tiếng cười trẻ trung khiến ông ấy trông trẻ hơn hẳn cái tuổi thật của mình.
Sau vài lời dặn dò, ông đỡ Lucius đứng dậy và rời khỏi đại sảnh cùng đoàn kỵ sĩ của mình.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
FBI warning đoạn trên eng ghi là Marquis : Hầu tước còn đoạn này lại là Count : Bá tước nên không biết là tác ghi nhầm hay eng lú nữa