Bằng cách nào đó, các thành viên trong tổ đội anh hùng lại đối xử tốt với tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 851

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Webnovel - Chương 121: Thảo phạt Evan (1)

Chương 121: Thảo phạt Evan (1)

Hắn chưa từng mơ mộng trở thành anh hùng.

Hắn sinh ra là đứa con rơi của một gia tộc nhỏ bé vô danh.

Là con thứ của một gia đình nghèo khó mà tài sản duy nhất chỉ là một vườn nho bé tẹo như con cặc chuột nằm nơi lãnh địa hẻo lánh.

Đằng nào thì lãnh địa cũng sẽ do con trưởng kế thừa, nên từ nhỏ, hắn – kẻ vốn say mê kiếm thuật – đã quyết định rời bỏ gia tộc để trở thành một kỵ sĩ.

May mắn thay, với tài năng xuất chúng, hắn nhanh chóng đạt được mục tiêu đó.

Và hắn đã thỏa mãn với điều đó. Thực sự. Hắn là một kẻ có tham vọng giản đơn.

Sự tán dương của vạn người hướng về mình, sự gia hộ rực rỡ mà Nữ Thần ban tặng, những lời lả lơi của vô số nữ nhân, hay đống vàng bạc châu báu dự kiến sẽ chất cao như núi...

Tất cả đều không phải là thứ hắn khao khát.

Thứ hắn mong muốn chỉ đơn giản là sống trọn đời như một kỵ sĩ, bầu bạn cùng thanh kiếm.

Và phụng sự chủ nhân của mình...

Dù sao hắn cũng đã đoạn tuyệt với gia tộc, nên giấc mộng của hắn cũng chỉ khiêm nhường đến thế mà thôi.

Thế nhưng, những thứ mà Evan có được khi trở thành Dũng Giả.

Thứ vinh hoa và danh vọng mà ai nấy đều thèm khát tột cùng đó.

Đối với hắn, chúng chẳng khác gì đống giấy lộn rẻ tiền.

***

Sau khi tiến vào tòa thành của Evan, chúng tôi thận trọng dời bước trong sự căng thẳng tột độ.

「... Trống trải thật đấy.」

Trái ngược với sự cảnh giác của chúng tôi, tòa thành này thực sự đơn sơ đến thảm hại.

Những hành lang thậm chí còn không được trải thảm, và những bức tường xám xịt không một chút hoa văn trang trí hiện ra trước mắt.

Ánh sáng đỏ quạch từ bên ngoài tràn vào, càng làm tăng thêm vẻ thê lương, u ám.

Nơi Evan cư ngụ quá đỗi trống rỗng để có thể gọi là lâu đài của một trong Tứ Đại Thiên Vương.

Dù vậy, xét về quy mô cơ bản, nó vẫn đủ lớn để được xưng tụng là một "tòa thành".

Chỉ là nó to lớn một cách rỗng tuếch, bên trong chẳng có lấy một vật trang trí nào.

Từ những chiếc đèn thắp sáng khi màn đêm buông xuống, cho đến những ô cửa sổ đón nắng. Tất cả đều bình phàm đến mức cực đoan.

Tuy nhiên, có vẻ như nơi này vẫn được duy trì sự sạch sẽ tối thiểu, bởi tòa thành sạch bong không một vết bụi.

Nhưng chính sự sạch sẽ đó lúc này lại càng nhấn mạnh thêm vẻ hoang vu của nơi đây.

Lâu đài của Trùng Vương ít ra còn đầy rẫy lũ sâu bọ.

Sự sạch sẽ mang tính khiết phích và chủ nghĩa tối giản cực đoan.

Hai thứ này dường như chính là hiện thân cho tính cách của gã.

Các thành viên trong tổ đội vừa quan sát xung quanh vừa lên tiếng.

「Một tòa thành tẻ nhạt.」

「Đúng là vậy... Có vẻ như chẳng có lấy một cái bẫy nào.」

Dĩ nhiên, nói vậy không có nghĩa là nơi này hoàn toàn trống không như một căn nhà sắp chuyển đi.

Ít nhất, để chứng minh rằng có người đang sinh sống, trong nhà bếp vẫn được bày biện đầy đủ dao, muôi và các loại dụng cụ ăn uống.

Không chỉ có vậy. Tuy vẻ ngoài của tòa thành là thế này, nhưng ở sâu bên trong, chắc chắn sẽ có nơi Evan cất giữ những bí tịch kiếm thuật và vũ khí mà gã cá nhân thu thập.

Tiếc là hiện tại vẫn chưa thấy bóng dáng chúng đâu.

'…Còn những người hầu hạ thì sao?'

Với quy mô thế này, lẽ ra phải có người quản lý chứ.

Hay là Evan đã biết trước trận chiến sẽ xảy ra nên đã cho họ sơ tán?

Dù là kẻ thù... nhưng theo những gì tôi biết, Evan là một kẻ có phần lịch thiệp.

Dù sao thì, vừa bước đi, tôi vừa tranh thủ mở cửa sổ hệ thống.

Trước một trận chiến lớn, tôi cần phải kiểm tra lại năng lực chiến đấu của cả đội.

Đầu tiên, tôi kiểm tra trạng thái của chính mình.

*Ting!*

Tên: Luke

Lv: 88

[Kỹ năng]

Ma Lực Khống Chế Lv9, Kiếm Thuật Phái Bright Lv8, Chiến Đấu Tập Trung Lv7, Đa Niệm Lv9, Kháng Thống Khổ Lv9, Kháng Độc Lv10, Huyết Lưu Gia Tốc Lv7, Thống Khổ Ký Ức Lv6, Huyết Lực Hoán Sai Lv7, Huyết Khí Hấp Thụ Lv5, Hỏa Cầu Lv5, Bất Khuất Lv2, Độc Chủ Lv2, Trùng Thuật LvMAX, Quái Lỗi LvMAX, Thống Khắc Ấn Lv5, Huyết Lưu Thao Túng Lv5, Ngạnh Chất Hóa Lv4, Cảm Điện Lv3, Ma Lực Phòng Ngự Mạc Lv5, Suy Nhược Chi Chú Lv5, Hủ Bại Chi Chú Lv4, Tiên Giác Lv4, Cộng Hưởng Lv3, Thực Thể Hóa Lv3...

Cùng với âm thanh thanh thúy, bảng trạng thái dày đặc kỹ năng của tôi hiện ra.

Sau một khoảng thời gian dài, tôi cũng đã đạt được sự tăng trưởng vượt bậc. Đầu tiên là cấp độ đã tăng từ 85 lên 88.

Ngoài ra, cấp độ của các kỹ năng khác cũng đều tăng thêm một đến hai bậc.

Kể từ sau khi hạ gục Quái Lỗi Sư, dường như không có trận chiến nào quá khó khăn, nhưng những đợt huấn luyện suốt thời gian qua rõ ràng đã mang lại hiệu quả.

Đặc biệt, số lượng kỹ năng mới xuất hiện cũng rất nhiều.

Nhiều đến mức khó lòng liệt kê hết từng cái một.

Tất cả đều hữu ích, nhưng nếu phải chọn ra thứ giúp ích nhất thì...

'Tiên Giác và Cộng Hưởng.'

Cả hai đều là những kỹ năng thiết yếu không thể thiếu trong trận chiến lần này.

Dù cấp độ hiện tại vẫn còn hơi thấp, nhưng có lẽ vẫn đủ để sử dụng trong thực chiến.

Sau khi kiểm tra trạng thái của bản thân, tôi tiếp tục xem qua cấp độ của các thành viên khác.

[83]

[82]

[82]

[81]

Đó lần lượt là cấp độ của Yulis, Lily, Adele và Camilla.

Thời gian trôi qua, mọi người đều đã vượt ngưỡng cấp độ 80.

Giờ đây, dù có đi đến bất cứ đâu trong nhân giới, họ cũng đã thuộc hàng ngũ những kẻ mạnh nhất có thể đếm trên đầu ngón tay.

Thậm chí nếu xét đến độ tuổi của họ... thì chắc chắn họ đã chạm đến cảnh giới này ở một độ tuổi cực kỳ trẻ.

Cũng phải, hành trình đi đến tận đây vốn dĩ chẳng hề dễ dàng. 

Dù sao thì, chuẩn bị bấy nhiêu cũng đã đủ rồi. 

Cứ thế bước đi, chẳng mấy chốc chúng tôi đã đến đích. 

Âu cũng bởi tòa thành này không quá lớn, lại chẳng có lấy một cái bẫy hay con quái vật nào cản đường. 

*Kẽo kẹt.* 

Cánh cửa nằm chính giữa tòa thành mở ra, để lộ một khoảng không gian rộng lớn. 

Căn phòng Boss dành cho Evan là một võ trường trống rỗng, hệt như chính tòa thành của hắn. 

Evan, kẻ thủ ác đứng đầu nơi này, đang vung kiếm ngay giữa võ trường. 

*Xoẹt—* 

Một tiếng động lạnh lẽo vang lên, hư không như bị xé toạc. 

「……」 

Nhìn cảnh tượng đó, cơ thể tôi vô thức gồng chặt lại. 

Dù xem bao nhiêu lần đi nữa, đó vẫn là một nhát chém tinh gọn đến rợn người. 

Thanh kiếm hạ xuống từ đỉnh đầu cho đến khi chạm mặt đất, không hề rung chuyển dù chỉ một milimet. 

Mọi lực đạo dồn vào chiêu thức đều không có lấy một chút dư thừa. 

Điểm tập trung lực chính xác đến cực độ. 

Chính vì thế, nó sắc bén đến vô tận, đến mức chẳng thể nghe thấy cả tiếng xé gió. 

Evan Clockworker. Bậc thầy kiếm thuật, kẻ sống trong mật độ thời gian cô đặc gấp nhiều lần người thường. 

*Ực.* 

Tôi khẽ nuốt nước bọt. 

Trong tầm mắt tôi lúc này, cấp độ của hắn đang nhấp nháy. 

[Cấp 91] 

Tận cấp 91. Cao hơn tôi, người đã dốc sức trưởng thành, đến tận 3 cấp. 

Nếu so với các thành viên trong tổ đội, khoảng cách đó lên tới gần 10 cấp. 

Cuối cùng thì cái ngưỡng cấp độ 90 cũng đã xuất hiện. 

『Ngay cả trong trò chơi, cấp độ cỡ đó cũng chỉ xuất hiện ở Tứ Đại Thiên Vương thứ tư hoặc Ma Vương mà thôi…』 

Dù đã biết trước, nhưng đây quả thực là một độ khó điên rồ. 

Dẫu đã chuẩn bị kỹ lưỡng đến thế, nhưng khi đối mặt với kẻ thù ngay trước mắt, tôi không thể ngăn nổi sự căng thẳng. 

Trong số Tứ Đại Thiên Vương, Evan, kẻ xuất hiện thứ ba hoặc thứ tư, sở hữu sức mạnh đặc biệt hùng hậu. 

Bởi lẽ, kẻ có thể sử dụng năng lực thể chất đến mức cực hạn bằng Quyền năng Vĩnh Kiếp (永劫) như hắn sẽ bộc lộ sự tăng trưởng khủng khiếp khi các chỉ số cơ thể được nâng cao. 

「…À, đến rồi sao.」 

Trong lúc tôi còn đang quan sát, hắn cất lời và hướng mắt về phía này. 

Đập vào mắt tôi là khuôn mặt vô cảm và mái tóc dài màu xanh thiên thanh. 

Hắn tiếp tục nói. 

「Thật xin lỗi. Một khi đã bắt đầu luyện tập, ta thường chẳng màng đến thứ gì khác. Thành ra đón tiếp hơi muộn màng rồi.」 

Lúc này, các thành viên trong tổ đội đã hoàn tất chuẩn bị chiến đấu. 

Bầu không khí lập tức trở nên nồng nặc mùi máu, như thể chỉ cần một tín hiệu nhỏ là họ sẽ lao vào ngay lập tức. 

Thấy vậy, Evan cũng chĩa kiếm về phía chúng tôi. 

Thanh kiếm của hắn, cũng giống như tòa thành trống rỗng này, là một thanh Đao mỏng manh không hề có bất kỳ hoa văn chạm khắc nào. 

「Đừng chần chừ nữa, bắt đầu luôn đi. Giữa chúng ta cần gì phải trò chuyện. Dẫu sao thì cuối cùng, một bên cũng phải tan biến theo vận mệnh mà thôi.」 

「…Khoan đã, trước đó.」 

Tôi vội vàng bước lên phía trước trước khi cuộc đụng độ nổ ra. 

Bởi có một điều tôi đã muốn hỏi từ vài tuần trước. 

「Evan, tại sao ngươi lại phản bội Enen?」 

Cựu Cựu Dũng Giả. Đồng thời cũng là kẻ đọa lạc đã thảm sát Cựu Dũng Giả. 

「……」 

Trước câu hỏi của tôi, biểu cảm vốn như vũng nước tĩnh lặng của hắn khẽ nhăn lại. 

Đó là một phản ứng cực kỳ nhỏ, nhưng lại là sự thay đổi cảm xúc đầu tiên tôi thấy ở hắn ngày hôm nay. 

「Ngươi muốn biết sao…?」 

Ngay lập tức, tiếng chuông cảnh báo vang lên trong trực giác của tôi. 

Một cảm giác nồng nặc sát khí khiến da gà nổi lên. Tôi lập tức hét lớn với các thành viên: 

「Tất cả chuẩn bị chiến đấu!」 

Tôi đưa Thánh Kiếm về phía trước. 

Chẳng biết từ lúc nào, một đường trảm kích mãnh liệt đã lao về phía chúng tôi. Quả nhiên với một kẻ thực lực như hắn, việc ngưng tụ ma lực rồi phóng ra chỉ là chuyện cỏn con. 

*Oàng!* 

Ngay sau đó, Thánh Kiếm trong tay tôi va chạm với đường trảm kích. 

Chân mày tôi khẽ nhíu lại. Dù không trực tiếp chạm kiếm, nhưng áp lực cảm nhận được đã vô cùng đáng kể. 

『Nếu dính trực diện chiêu này, chắc chắn sẽ có bộ phận nào đó bị chém đứt.』 

Tất nhiên, tôi chẳng sống một đời bình yên đến mức bị hạ gục bởi thứ tầm thường này. 

Tôi vận thêm ma lực, vung mạnh Thánh Kiếm, chém đôi đường trảm kích của hắn. 

Khối ma lực mất đi trọng tâm lực đạo lập tức tan biến. 

Một tia kinh ngạc thoáng qua khuôn mặt Evan. 

「…Hồ?」 

Cùng lúc đó, tôi âm thầm thi triển Quái Lỗi Thuật. 

Rút ra những sợi chỉ ma lực để Chức Tạo (織造). Tôi khiến những sợi chỉ của Quái Lỗi Sư được tạo ra từ dị năng cộng hưởng và từ từ khuếch đại chúng. 

Cảm giác như sự tập trung đang bị rút cạn, nhưng tôi vẫn còn thừa thãi sự bình tĩnh. 

「Cựu Dũng Giả đã trọng thương chỉ sau một đòn vừa rồi đấy. Có vẻ Dũng Giả lần này không dễ xơi như vậy.」 

「Tấn công!」 

Tôi hét lên không chút chậm trễ. Đúng như lời hắn nói, nếu đã xác định chiến đấu thì chẳng cần trò chuyện làm gì. 

Nếu có điều gì thắc mắc, cứ thắng rồi hỏi sau là được. 

Ngay sau đó, các thành viên bắt đầu vào đội hình. 

Thánh Nữ thi triển pháp thuật cường hóa để bù đắp sự thiếu hụt về cấp độ cho cả đội. 

Camilla đứng chắn trước đường tiến của Lily để bắt đầu hộ vệ. Adele giữ khoảng cách, đặt tên lên dây cung. 

*Thình thịch!* 

Tôi cũng lao về phía hắn. 

Hắn đưa thanh Đao về phía trước và cất lời. 

「Đến đây. Lũ chó săn của Nữ thần.」 

Tứ Đại Thiên Vương thứ ba. 

Chủ nhân của Vĩnh Kiếp (永劫), Dũng Giả Đọa Lạc Evan Clockworker.

「Bắt đầu thảo phạt.」

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!