Bạn thuở nhỏ của nhân vật phụ hạng C là nữ chính mạnh nhất thế giới

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

13 13

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

58 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

38 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

40 175

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

427 11488

WN - Chương 120: Đế quốc

Chương 120: Đế quốc

Chiều hôm sau.

“Ugh… Đế quốc này lạnh quá đi.”

Leje khẽ run rẩy khi đang đi dọc theo con phố tấp nập.

Khí hậu khắc nghiệt, kèm theo tiết trời mùa đông khiến cô lập tức liên tưởng đến một quốc gia phương Bắc nào đó trong thế giới mà cô đang sống.

“Thế à? Anh thấy cũng bình thường mà.”

“Anh vốn đến từ vùng lạnh sẵn rồi còn gì.”

Rudell đáp lời trong bộ đồ mỏng hơn hẳn Leje khiến cô phải nheo mắt lườm cậu một cái.

Khí hậu tại lãnh địa Weinstein vốn đã nổi tiếng là khắc nghiệt ngay cả ở nội thành. Ít ra vào mùa hè cũng mát mẻ hơn những nơi khác, nhưng đến mùa đông thì phần lớn lãnh thổ đều bị tuyết bao phủ.

Nếu so với phần lớn những nơi khác trong vương quốc có khí hậu ôn hòa giống Công quốc, thì việc lãnh địa Weinstein bị gán mác “lãnh địa băng giá” cũng là điều dễ hiểu.

“Ha ha, phải không đó?”

“Mặc xác anh…”

Rudell gượng cười trước câu trả lời của Leje, còn cô thì chỉ biết thở dài như thể cậu hết thuốc chữa rồi.

Hai người tiếp tục đi bộ thêm một đoạn…

“Rồi giờ chúng ta đi đâu đây?”

“Ừm… Em cũng không biết nữa!”

“…”

Rudell trố mắt nhìn Leje khi nghe câu trả lời tỉnh queo của cô.

Không biết là sao hả?

Cậu định hỏi thẳng như vậy, nhưng…

“Đừng có nhìn em kiểu đó. Thi thoảng cứ đi vòng vòng thế này cũng thú vị mà?”

“Ờ thì… cũng đúng.”

Tính cách cô vốn thiên về kiểu ngẫu hứng hơn là lên kế hoạch trước, nên cậu cũng không quá bất ngờ.

Gật đầu đồng tình, Rudell tiếp tục bước đi.

“Rudell, em khoác tay anh được không?”

“Tất nhiên rồi.”

Rudell gật đầu ngay tắp lự trước câu hỏi ấy.

Nếu là Rudell của ngày trước, chắc hẳn cậu sẽ ngập ngừng mất mấy giây. Nhưng giữa cậu của lúc đó và bây giờ đã có một điểm khác biệt rất lớn.

“Dù sao thì, giờ chúng ta cũng đang hẹn hò mà.”

“Đ-Đừng nói to như vậy chứ! Ngại chết đi được!”

Mặt Leje đỏ bừng vì bất ngờ trước phản ứng của Rudell, còn cậu thì chỉ im lặng mỉm cười.

“Ugh… Thật là…!! Dạo này anh dẻo miệng quá rồi đấy!”

Lẩm bẩm với vẻ bất mãn, cô chần chừ một lúc rồi cuối cùng cũng khoác tay cậu.

Dù có quay mặt sang hướng khác vì ngại, nhưng cánh tay đã đan vào nhau kia lại chẳng hề buông ra.

“Cảm giác giống hồi còn nhỏ ghê, nhỉ?”

“Hồi đó anh bị em kéo đi khắp nơi mệt muốn chết.”

“Nghe cứ như kiểu em ép anh đi theo vậy.”

“Thì đúng là em ép anh mà.”

Những ký ức tuổi thơ bất chợt ùa về khiến hai người cùng bật cười. Dù chỉ là mấy câu chuyện vặt vãnh vậy thôi, nhưng Rudell lại cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Phải chăng… đây chính là cảm giác khi thích một người?

Nghĩ vậy trong đầu, họ lại tiếp tục đi thêm một đoạn.

“Rudell! Nhìn bên kia kìa!”

“Hử? Gì thế…”

Mắt Leje sáng rỡ khi chỉ tay về phía một quầy hàng gần đó, và thứ hiện ra khi Rudell quay đầu lại chính là thứ vô cùng quen thuộc.

Ngay trước mắt họ là một sạp hàng nhỏ ven đường. Trên chiếc chảo lớn ngập dầu, một món ăn quen thuộc đang xèo xèo chín tới. Đó là một khối bột mì được rán vàng, rắc thêm đường và các loại hạt ở trên.

“Đó chẳng phải là…”

Hotteok.

Không còn cách gọi nào khác cho món ăn trước mặt họ cả.

“Nhìn ngon ghê, nhỉ?”

“Xin chào quý khách! Có muốn mua một cái không?”

Khi mùi thơm lan tỏa khắp nơi từ món ăn đang dần chín tới, mắt Leje sáng rực lên, còn người bán hàng thì niềm nở mời chào Rudell.

“Bao nhiêu tiền vậy?”

“Một bạc.”

“Hừm…”

Một cái hotteok giá một đồng bạc.

Một mức giá quá phi lý.

Tất nhiên là ở đâu cũng thế, mấy người bán hàng thường xuyên chặt chém khách du lịch.

“Bảy mươi đồng đi.”

“Chín mươi thì sao?”

“Sáu mươi.”

“Tám mươi.”

“Vậy thống nhất bảy mươi đi.”

“Được.”

Sau một hồi trả giá căng thẳng, thương lượng đã kết thúc, Rudell lấy ra bảy đồng xu loại lớn đưa cho người bán.

Người bán nhận tiền xong thì gói hotteok vào giấy rồi đưa cho họ, hai người cũng quay lưng rời đi.

“Có cần thiết phải mặc cả như vậy không? Mất có bao nhiêu đâu mà…”

Đối với Rudell và Leje, một đồng bạc chẳng đáng là bao.

Công quốc Lagrind vốn nổi tiếng về sự giàu có, còn lãnh địa Weinstein của Rudell gần đây cũng phát tài nhờ một phi vụ làm ăn.

Với họ, một bạc chẳng khác nào mấy đồng xu lẻ mười hay năm mươi won ở thế giới hiện đại.

“Không phải vì tiền, mà là vì lòng tự trọng. Ngồi yên để bị chém giá thì mất mặt lắm.”

Việc Rudell mặc cả với người bán chủ yếu là vì tự trọng.

“Cũng đúng…”

“Hơn nữa, bán giá bảy mươi xu vẫn còn khá cao đấy. Thế là họ lời rồi.”

“Ồ… Ra là vậy.”

Nguyên tắc cơ bản của thương lượng là cứ thử trước xem sao. Những trò cò kè mặc cả của thương nhân cũng dựa trên nguyên tắc đó mà ra cả.

“Nguyên tắc cơ bản khi thương lượng là cứ mạnh dạn mở miệng. Sau này em sẽ cần dùng đến đấy.”

“Em nhớ rồi.”

Gật đầu đáp lời Rudell, Leje đưa nửa cái hotteok được cậu chia cho lên miệng.

Nom!

Cô cắn một miếng…

“Ồ!! Ngon quá!”

“Không tệ.”

Cậu nhớ lại thói quen sau khi tan làm thường ghé qua quầy bán hotteok mua một cái.

Vừa nhấm nháp món ăn mang đậm dấu ấn thời hiện đại, Rudell vừa bồi hồi nghĩ đến những kỷ niệm xưa cũ.

Không bao lâu sau, cả hai đã ăn hết sạch chiếc hotteok.

“Khăn tay này.”

“Ừm, cảm ơn anh.”

Sau khi lau sạch dầu dính quanh miệng, họ lại tiếp tục bước đi.

___________________________________

Rồi Rudell và Leje lại tiếp tục lang thang khắp nơi trong thành phố Pensburg.

Không chỉ đến những địa điểm nổi tiếng như Bảo tàng Hoàng gia hay Vườn thú Hoàng gia, họ còn ghé cả những cửa hàng nhỏ lụp xụp và tiệm tạp hóa khuất trong ngõ hẻm, đúng nghĩa là đi đến đâu tuỳ hứng đến đó.

Khi trời dần ngả sang màu đỏ thẫm lúc hoàng hôn buông xuống…

“Mmm… Hôm nay vui ghê.”

“Ừ. Có rất nhiều thứ khác với Vương quốc, khá thú vị.”

Leje uể oải duỗi người, còn Rudell thì gật đầu đồng tình với cô.

Việc trải nghiệm một nền văn hóa mới lúc nào cũng hấp dẫn cả.

Trong kiếp trước, Rudell chưa từng đi nước ngoài bao giờ, nên chuyến đi này cũng giống như chuyến du lịch đầu tiên của cậu vậy.

“Tối nay ăn gì nhỉ? Ra ngoài ăn hay là nấu ở nhà?”

“Ừm… Em thích đồ nhà làm hơn. Anh nấu ngon mà.”

“Nói anh nấu ngon thì hơi quá lời rồi đấy.”

Kỹ năng nấu ăn của cậu chủ yếu là do buộc phải học để tự lo cho bản thân khi sống một mình, nhưng nhờ tiêu chuẩn ẩm thực ở thế giới này còn khá thấp nên cậu mới thấy đỡ áp lực hơn.

“Dù sao thì em cũng thích ăn đồ được nấu từ những nguyên liệu còn tươi ngon hơn.”

“Rồi. Vậy em muốn nấu món gì đây?”

Leje trả lời sau một hồi suy nghĩ, còn Rudell thì bắt đầu tính toán thực đơn cho bữa tối.

“Trước hết thì, tuyệt đối đừng làm món lạnh.”

Ngoại trừ người dân trong lãnh địa của cậu vốn có thói quen uống Americano đá giữa mùa đông, thì ở những nơi có khí hậu lạnh giá mà ăn món lạnh là điều cấm kỵ.

“Tốt nhất là món gì đó ấm nóng. Có súp thì càng tuyệt vời hơn…”

Như vậy thì những món súp nóng sẽ là lựa chọn an toàn nhất, nhưng khổ nỗi là những món có nước dùng đậm đà lại khá hiếm ở thế giới này.

Không cần phải là món súp chính gốc, chỉ cần ấm và không quá khó làm là được.

Ngay khoảnh khắc đó, một món ăn vụt hiện lên trong đầu Rudell.

“Hay là nấu cà ri nhé?”

“Cà ri? Là loại gia vị đó hả?”

Leje nghiêng đầu khó hiểu khi nghe Rudell hỏi.

Không có gì lạ, vì trong thế giới này cũng có cà ri.

Tuy nhiên, thay vì là món ăn chính, nó chỉ được biết đến như một loại gia vị nghiền nhuyễn dùng để nêm nếm, còn món mà Rudell muốn làm là món mà hầu hết mọi người sẽ nghĩ tới khi nghe đến từ “cà ri”, đó là cà ri ăn với cơm.

“Ừ thì, trước kia anh từng thử nghiệm và nấu ra một món khá ổn. Giờ làm lại thử nhé? Được không?”

“Em thích bất cứ món gì anh nấu. Như món hầm lần trước cũng ngon lắm!”

“Vậy quyết định thế nhé.”

Nếu làm tốt, biết đâu cậu còn có thể đưa nó vào kế hoạch kinh doanh sau này.

Nghĩ đến đó, Rudell mỉm cười rồi cùng Leje tiến về khu chợ mà hai người đã đi qua lúc trước.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!