Bạn Thân Nhất Của Em Gái? Giờ Là Cô Bạn Nữ Của Tôi? Rồi Cái Gì Nữa Đây-?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 398

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 662

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 4

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10323

Vol 1 - Chương 7

Trans: wiee

Edit: Tamm

----------------------------------------------------------------

Rin-chan, người đang là học sinh năm nhất.

Em ấy bảo rằng dù đã vào học kì, nhưng vẫn có rất nhiều thời gian để giải quyết mấy vấn đề về nhân sự như lấy số đo thể chất và chụp ảnh để làm thẻ học sinh.

Tôi nghe nói là phải đến tuần sau em ấy mới học cả ngày, nên chúng tôi quyết định sẽ học nhóm sau giờ học từ tuần sau.

"Vậy anh muốn học tầm bao lâu?"

"Để xem nào, anh sẽ nói chuyện với Saki. Vì bố mẹ về muộn nên bọn anh chia sẻ việc nhà như nấu bữa tối và mấy thứ khác."

"...Em xin lỗi, em chưa nghĩ tới chuyện đó."

"Ổn mà, anh không tham gia câu lạc bộ, nên chỉ cần làm việc nhà lúc rảnh là được."

Chỉ là bữa tối sẽ hơi muộn, nếu tôi nói với em gái mình việc này chắc con bé cũng chẳng để tâm đâu.

"Nãy giờ anh nói nhiều điều, nhưng có thật sự anh đang suy nghĩ tích cực không vậy?"

"Sao trông em căng thẳng thế?"

Mặt em ấy hơi ửng đỏ, và hiện rõ vẻ bối rối.

Sự táo bạo và quyết đoán lúc nãy đi đâu mất rồi.

"Không có gì đâu, em chỉ hơi thấy có lỗi thôi ạ..."

"Hửm,... trông chẳng giống em chút nào."

Rõ ràng, em ấy trông còn xấu hổ hơn bản thân mình tưởng, và trông ẻm như còn thấy hối hận vì hành động lúc nãy của mình.

Tôi đoán em ấy đang cố diễn như một tiểu quỷ, nhưng tính cách ẻm thật sự không hợp với nó, kể cả khi ẻm bị ảnh hưởng bởi em gái của tôi.

Cơ mà cái uy lực này đáng kinh ngạc thật.

Em ấy xấu hổ mà vẫn tỏa ra cái uy lực kinh ngạc như vậy với đối phương.

Nó giống như một con dao hai lưỡi vậy. Mong là em ấy nhận ra và không lạm dụng nó bừa bãi.

Nếu em ấy làm vậy, chắc chắn trái tim chúng tôi... Không, trái tim tôi sẽ bị đả thương mất.

Nó sẽ không còn là con dao hai lưỡi nữa nếu điều đó xảy ra.

--*--

"Được rồi ạ, ta đến đây thôi."

"Hiểu rồi. Gặp lại em sau."

Tôi tạm biệt Rin-chan tại ngã tư và nhanh chóng trở về nhà.

Khi đến nhà thì cửa đã mở, hẳn em gái tôi cũng đã về rồi.

"Ồ. Nay anh về muộn đấy. Anh đi bằng đường vòng à?"

"À không, anh về với Rin-chan."

"Hể?"

Chẳng bất ngờ khi em ấy hỏi tôi với giọng hào hứng.

"Hai người về nhà cùng với nhau luôn à?"

"À-ừm... Nhưng..."

Tôi nói rồi! Tôi đã nói như thể đó là chuyện bình thường.

Em gái tôi, người mà vui vẻ khi biết bọn tôi đã trao đổi với nhau hôm qua, hẳn rất bất ngờ khi mọi chuyện tiến triển nhanh đến vậy.

"Hai người thân nhau nhanh vậy! Thế ai là người mở lời trước?"

"Rin-chan, chắc vậy. Em ấy rủ anh nói chuyện về trường và mấy thứ tương tự."

Chúng tôi thật sự đã nói về mấy hoạt động câu lạc bộ trên đường về, nên tôi không hề nói dối.

Thôi thì để phần còn lại cho Rin-chan giải thích với em gái tôi vậy.

"Vậy là Rin muốn tham gia câu lạc bộ nhỉ?"

"Rin-chan có thể kể cho em nhiều hơn, nhưng thực sự em ấy chẳng thấy thứ gì làm mình hứng thú cả."

"Hửm, nên Rin vẫn thuộc hội về nhà giống anh à?"

"Chuyện đó thì.. Em ấy gặp vài vấn đề khi học nên muốn anh hướng dẫn cho sau giờ học, và anh cũng muốn giúp em ấy tầm một hay hai tiếng gì đó."

"Hoh~ Hay đúng hơn, hai người đã thân thiết hơn chỉ trong khoảng thời gian ngắn nhỉ?"

"U-ừ, đúng là như vậy..."

Đúng như dự đoán, nhỏ tỏ ra nghi ngờ vì mọi chuyện tiến triển nhanh chóng quá──

"Vậy thì tốt, việc anh có thể giúp bạn em cảm thấy tốt hơn, thay vì việc lười biếng và trốn tránh tham gia mấy câu lạc bộ đấy."

Haha... quả là câu trả lời tích cực.

"Ơn trời! May mà em cũng khá hiểu chuyện."

"Vâng, nhưng vì sao một người lười biếng như Nii-san lại muốn làm việc này vậy?"

Tuy nhiên, em gái tôi, người đã quá hiểu tôi. Khá quan tâm về việc vì sao tôi muốn đi xa tới vậy.

"Thì bởi mình phải biết quan tâm bạn bè chứ. Anh vẫn thường thấy có lỗi khi em mời em ấy tới nhà mà bắt nhỏ phải đợi đấy!"

"Không, anh biết gì chứ? Dù có bận thế nào, cậu ấy cũng luôn giúp bạn bè đấy! Hẳn Rin-chan sẽ hiểu thôi!"

"Dù em có nghĩ vậy, anh vẫn sẽ thấy có lỗi với vai trò người ngoài cuộc đấy. Đó là lý do anh sẽ làm những gì mà mình có thể!"

"Hểee~". Nhỏ trả lời một cách uể oải.

Có vẻ em ấy thấy ổn với điều này, hơn là tranh cãi với tôi.

"Nhưng đây chỉ là một phần của câu chuyện thôi, em kể thêm đi."

"Đừng có xen vào chuyện của con gái, sẽ khó chịu lắm đấy. Bên cạnh đó, sao em phải kể cho anh về mọi thứ chứ."

Tâm trạng em tôi bắt đầu trở nên hơi tệ, nên tôi cũng chẳng nói gì thêm nữa.

Bình thường điều này sẽ khiến tôi khá khó chịu. Nhưng giờ thì tôi lại thấy nó khá tốt.

Thôi thì trông cậy việc còn lại vào Rin-chan vậy.