Bạn Gái Tôi Đã Được Huấn Luyện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi đã ước rằng các buổi học sẽ diễn ra trực tuyến

(Đang ra)

Tôi đã ước rằng các buổi học sẽ diễn ra trực tuyến

꿈꾸는곰탱이

Tôi đâu có nói là hãy thực hiện theo kiểu này.

18 76

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

164 448

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

209 1010

Một bước đi cùng em

(Đang ra)

Một bước đi cùng em

하얀눈비

Câu chuyện về đôi thiếu niên dần hiểu ra giá trị của việc ở bên nhau, và về một bước chân được cất lên cùng người trân quý.

20 51

Web Novel - Chương 1

Chương 1

Khi nhìn phụ nữ, tôi không chú trọng vào khuôn mặt hay vóc dáng. Tôi chú trọng vào việc cô ấy hòa hợp với tôi về mặt cảm xúc đến mức nào.

Ví dụ hoàn hảo nhất chính là bạn gái tôi.

Ở bên nhau thật vui vẻ, cùng chia sẻ sở thích, và có thể cùng nhìn về một tương lai. Tôi thích một người bạn gái như vậy.

Tóm lại, bạn gái tôi chính là mẫu người lý tưởng của tôi.

À, và còn một điều quan trọng nữa. Tôi thích những cô gái dịu dàng và ấm áp.

Bởi vì nhờ có người bạn gái dịu dàng như vậy, tôi mới có thể nuôi dưỡng ước mơ hiện tại.

Ước mơ.

Không phải là giấc mơ mơ hồ kiểu muốn kết hôn với bạn gái. Tất nhiên là cũng có phần nào đó, nhưng ước mơ thực sự của tôi là trở thành một đầu bếp hàng đầu.

Để thực hiện ước mơ này, tôi đã lấy rất nhiều chứng chỉ liên quan đến nấu ăn, tham gia các cuộc thi nấu ăn và giành chức vô địch.

So với tuổi 23, tôi đã đi trước khá xa so với những người khác có cùng chí hướng.

Lý do một kẻ bình thường như tôi có thể đạt được kết quả này tất cả là nhờ có bạn gái.

Cô ấy ăn những món tôi bắt đầu nấu như một sở thích một cách ngon lành, và sự hào hứng trước phản ứng đó cùng dục vọng muốn làm ra những món ăn ngon hơn nữa đã dẫn dắt tôi đến tận đây.

Cô ấy có tài năng đó.

Khích lệ người khác, khơi dậy ưu điểm, và khiến người ta cứ muốn làm gì đó cho cô ấy.

Tôi cảm thấy thật may mắn khi chỉ mình tôi biết được sức hấp dẫn đó của cô ấy.

“Này. Hết giờ học rồi mà mày đờ đẫn cái gì thế. Đi căng tin không?”

Giảng đường ồn ào.

Tôi ngẩng đầu lên thì thấy Ahn Sang-min. Bạn từ thời cấp hai và là một thằng gà mờ trong Liên Minh Huyền Thoại (LoL).

Tóm lại là bạn thân.

“Thôi. Tao ăn trưa rồi nên no lắm.”

“Thằng khốn này, mày lại làm bánh quy để ăn cùng bạn gái chứ gì?”

“Biết rồi thì liệu hồn mà lượn đi.”

“À— Cái thằng chuyên gia phát cơm chó này. Thế hôm nay mày không ra quán net à? Hẹn hò với bạn gái?”

“Ừ. Với lại tao phải chuẩn bị cho cuộc thi nữa. Chắc tạm thời không đi được đâu.”

“Ok. Được giải thưởng thì bao tao gà rán nhé.”

“Gà rán thì tao mua được.”

“Ừ. Này, nhưng mà dạo này...”

Nó ngập ngừng như muốn nói chuyện gì đó.

“Dạo này sao.”

“Bạn gái mày có chuyện gì không?”

“Chuyện gì?”

“Không, thì là. Cô ấy xinh lên hẳn mà. Vốn dĩ là đứa ăn mặc giản dị...”

Vốn dĩ ăn mặc giản dị?

Thằng này điên à.

“Chắc là bắt đầu quan tâm đến mấy cái đó thôi. Sao. Mày ghen tị à?”

“Không, không phải thế. Dạo này hình tượng thay đổi xoành xoạch nên...”

“Thì cũng có thể thay đổi chứ. Đang tuổi ăn tuổi lớn mà. Thế thì có gì lạ đâu.”

“Không, thằng này cứ nhắc đến bạn gái là nghiêm túc vãi. Không, không phải thế, nghe tao nói hết đã.”

“Gì.”

“Tao thấy bọn nó ngại mày nên không nói, nhưng mà tin đồn về bạn gái mày hơi lạ đấy.”

Cảm giác nôn nao trong bụng.

Thằng này rốt cuộc định nói nhảm cái gì vậy.

Nhưng mặt khác, nó cũng không phải thằng thiếu tinh tế. Biết tôi sẽ khó chịu mà vẫn nói ra thì chắc không phải chuyện đùa.

“Cứ nói thử xem. Tin đồn gì?”

“Haizz. Trước tiên đừng có giận nhé? Cái đó. Tin đồn hơi xấu.”

“Nói nhanh đi. Đừng làm tao cáu.”

“Haizz. Đm. Thì là, giao tế viện trợ. Kiểu thế...”

“Đm. Thằng chó nào nói?”

Giảng đường im bặt.

Bất giác, tôi nhìn quanh.

Ánh mắt của các bạn cùng khoa đổ dồn về phía tôi.

Vài đứa vừa thấy tôi nhìn liền lảng tránh.

Tôi đã ghi nhớ bọn nó rồi.

“Này này. Hạ giọng xuống. Ra ngoài trước đã. Đm ở đây bọn nó nghe thấy hết đấy.”

-Cạch.

“Được rồi, ra ngoài trước đã.”

“Ừ. Làm cây kem hay đi hút thuốc không?”

Chúng tôi ra cầu thang cạnh vòi nước uống bên cạnh sân vận động.

Mỗi người cầm một cây kem trên tay.

Chẳng giúp ích gì mấy cho việc hạ hỏa cái đầu đang nóng.

“Giờ nói đi. Thằng chó nào nói?”

“Ừ. Trước đó đừng có làm ầm lên với thằng đó nhé. Nếu có định làm gì thì đừng bảo tao nói. Ok?”

“Ừ.”

“Thì, tao nghe từ thằng Gi-hun ở câu lạc bộ nhảy.”

“Gi-hun?”

“Ừ. Thằng đó cùng câu lạc bộ với bạn gái mày mà.”

“Ừ. Thì sao.”

“Chuyện là thế này, thằng Gi-hun bảo nó thấy khi đang đi dạo ở trung tâm thành phố.”

“Thấy cái gì?”

“Thì là lúc đi quán net, nó thấy bạn gái mày đi cùng một ông chú nào đó.”

“... Có thể là bố cô ấy mà.”

“Không, bầu không khí lạ lắm. Kiểu khoác tay nhau... Với lại nó bảo thấy đi vào nhà nghỉ nữa.”

“Nhà nghỉ? Đm có chắc không?”

“Chỗ đó. Bên cạnh Wow PC Bang ấy. Lime Motel hay sao đó. Thằng Gi-hun bảo nó thấy trên đường đi đến Wow PC Bang nên chắc chắn lắm.”

“Ha... Đm. Nói cái gì nghe lọt tai chút đi.”

Cảm giác như thế giới đang quay cuồng.

Ha-young không đời nào làm thế.

Một đứa nghiêm túc như cô ấy sao lại đến những chỗ như vậy.

“Tao lúc đầu cũng bảo đừng có xàm lồn. Cô ấy mà đi giao tế viện trợ thì đéo thể tin được. Nhưng dạo này tin đồn cứ lạ lạ.”

“Tin đồn gì? Lại gì nữa?”

“Haizz. Cái này thì có vài người thấy. Nhưng không hoàn toàn chắc chắn trăm phần trăm, có thể không phải nhưng...”

“Đm đừng có ấp úng nữa, nói nhanh lên. Là gì.”

“Thì, đm... Nghe bảo hút thuốc.”

“Hút thuốc? Ai?”

“Cô ấy... Ha-young ấy.”

Ha-young á.

Hút thuốc?

Vô lý.

Ha-young mà hút thuốc á.

Ha-young làm sao mà hút thuốc được.

Cô ấy ghét cay ghét đắng việc hút thuốc thụ động cơ mà.

“Này. Ổn không đấy? Ha... Đm tao cũng phân vân vãi lồn không biết có nên nói hay không, nhưng tao nghĩ mày cần phải biết.”

“Hút thuốc. Ai. Ai bảo thế? Thằng chó nào?”

“Trước tiên, thằng Jong-hak bảo nó thấy.”

Jong-hak?

Cái thằng bệnh hoạn hay ra vẻ bề trên với hậu bối ấy hả?

Thế thì đỡ lo hơn chút.

“Với cả Min-jae lớp 4 mày biết không?”

“Min-jae? Nó á, thủ khoa?”

“Ừ. Nó cũng bảo thế.”

“...”

“Và... cả Hee-yeon nữa...”

Đm.

Nếu là Hee-yeon, thì đó là bạn thân nhất của Ha-young.

“Không phải Hee-yeon bảo là thấy tận mắt. Mà Hee-yeon cũng bảo dạo này Ha-young lạ lắm. Bảo là dạo này hình như hay đi cùng Jeong Su-a.”

Nếu là Jeong Su-a thì không ổn rồi.

Con nhỏ nổi tiếng là não rỗng.

Còn có tin đồn là con điếm nữa.

Đm, điên mất thôi.

“Trước mắt cứ nói chuyện rõ ràng xem. Có thể chỉ là tin đồn nhảm thôi. Mấy cái này vốn dĩ chỉ đồn đại rồi thôi mà.”

“... Được rồi tao biết rồi. Biết rồi...”

Giờ phải làm sao đây.

Phải làm sao đây.

Đm vô lý vãi.

Không đời nào có chuyện đó, làm sao Ha-young lại...

Lũ điên khùng bịa ra mấy tin đồn chó chết, đm chắc ghen tị với Ha-young nên lũ khốn nạn mới thế.

“Này. Này! Ổn không?”

“Ha. Đm vô lý vãi? Không, nếu có dấu hiệu như thế thì tao phải là người nhận ra đầu tiên chứ?”

“Trước tiên bình tĩnh đã. Hết giờ nghỉ rồi, vào thôi. Hay là cúp học? Tao xin giúp cho.”

“... Thôi. Vào đi. Trước tiên cứ về giảng đường đã.”

Sau tiết học mà tôi chẳng biết mình nghe bằng mũi hay bằng tai, giờ nghỉ giải lao lại đến.

Tôi cố gắng trấn tĩnh lại tinh thần đôi chút rồi tìm đến giảng đường nơi Ha-young đang học.

“Gọi Ha-young á? Chờ chút-. À nó kia kìa.”

Nghe bảo Ha-young ở đó, tôi ngó đầu vào kiểm tra.

Ha-young đang lấy cái gì đó từ túi nilon ra nhai nhồm nhoàm.

Gói cái gì trong túi nilon đen thế nhỉ?

“Ha-young à-. Bạn trai cậu kìa.”

Nghe bạn gọi, cô ấy quay đầu lại.

Vừa thấy tôi, cô bạn gái của tôi liền cười rạng rỡ và vẫy tay.

Phải. Đây mới là Ha-young chứ.

Vẫn là dáng vẻ mà tôi từng biết.

-Nhồm nhoàm nhồm nhoàm.

Nhưng nếu có điểm khác biệt, thì là trang điểm hơi đậm hơn một chút.

Và việc cô ấy đang lấy cái gì đó từ túi nilon đen ra ăn.

Thoạt nhìn thì giống thạch (jelly).

Nhìn Ha-young đang đi lại gần, đúng là thạch thật.

“Seong-min! Sao anh lại đến đây!”

Ha-young lại gần và nắm chặt lấy tay tôi.

Chỉ cần thế thôi cũng đủ khiến những nghi ngờ ban nãy tan biến.

“Ừ ừ. Chỉ là muốn đến gặp em thôi.”

“Hì hì. Lát nữa mình hẹn hò mà.”

“Thì- cứ... Mà em ăn gì thế? Thạch à?”

“À... Thạch, đúng rồi.”

Câu trả lời có chút lệch tông.

Tự nhiên tôi thấy tò mò hơn.

“Nhưng sao lại lấy từ túi đen ra ăn? Cho anh ăn thử một cái đi.”

“A. Em ăn hết rồi. Là đồ thừa ở nhà em gói mang theo thôi.”

“Thật á? Hình như vẫn còn mà.”

“Gì thế. Anh không tin em à? Em bảo hết rồi mà?”

Giọng điệu có chút cáu kỉnh lạ thường.

Nếu là Ha-young bình thường thì sẽ không như thế này.

“Không, chỉ là. Tò mò thôi. Lần sau cùng ăn nhé. Mấy cái này mình hay chia nhau ăn mà...”

“Hết rồi. Chỉ là đồ thừa ở nhà em gói mang theo thôi.”

“Thôi, được rồi. Lát nữa học xong đi cùng nhau nhé? Trước khi em đi làm thêm mình đi dạo công viên chút. Anh có làm bánh quy nữa.”

“Hehe. Vâng. Biết rồi ạ.”

Cô bạn gái quay trở lại dáng vẻ ban đầu.

Giờ nghỉ giải lao kết thúc như thế, tôi quay về giảng đường, chịu đựng vài tiết học chán ngắt rồi cũng đến giờ về.

Tôi hẹn hò với bạn gái khoảng 30 phút.

Bạn gái sắp phải đi làm thêm nên không thể hẹn hò lâu được.

Suốt 30 phút đó, tôi cứ băn khoăn không biết nên mở lời về chuyện nghe được từ thằng bạn thế nào, và rồi buổi hẹn hò cứ thế kết thúc.

“Vậy em xin bánh quy nhé! Thank you~!”

Thế là bạn gái cầm bánh quy đi mất.

Vốn dĩ chúng tôi thường vừa đi dạo công viên vừa tán gẫu, rồi ngồi ghế đá cùng ăn bánh quy, nhưng dạo này cô ấy toàn cầm bánh quy đi luôn như thế.

Bảo là muốn ăn tráng miệng lúc làm bài tập.

Cô ấy nói thế thì tôi đành phải đưa cả hộp bánh quy cho cô ấy.

[Cách hack KakaoTalk]

Về đến nhà, tôi thử nhập từ khóa tìm kiếm như trên vào Google.

Nhưng ngay sau đó, tôi lắc đầu và tắt cửa sổ internet đi.

Tôi vẫn muốn tin tưởng bạn gái mình.

Tôi sẽ không bị lung lay bởi mấy tin đồn điên khùng đó.

Ngày hôm sau.

Tôi tìm đến giảng đường của bạn gái.

Nhưng tôi lại thấy Ha-young đang lấy thạch từ túi nilon đen ra ăn giống hệt hôm qua.

Rõ ràng bảo là ăn hết rồi mà?

Cô ấy là đứa chưa từng nói dối tôi một lần nào.

Rốt cuộc chuyện này là sao.

“...”

Tôi không chất vấn.

Chỉ lặng lẽ rời khỏi giảng đường của bạn gái, lấy điện thoại trong túi ra.

Và nhập lại đúng câu đã tìm kiếm hôm qua, rồi lướt xem nội dung.

Giờ là lúc lên kế hoạch.

Một tuần sau.

Kết thúc buổi hẹn hò với bạn gái, tôi trở về nhà.

Tôi lặng lẽ nhìn tệp tin KakaoTalk của bạn gái đã được cài vào điện thoại của mình.

“...”

Cảm giác tội lỗi sâu sắc như thắt nghẹn lồng ngực.

Nhưng cảm giác tội lỗi đó chẳng là gì so với nỗi bất an tôi đang cảm thấy lúc này.

Vậy nên tôi muốn nhanh chóng giải thoát khỏi nỗi bất an này.

Tôi sẽ chạy KakaoTalk, lướt qua lịch sử trò chuyện của bạn gái, và nếu phát hiện cô ấy vô tội, tôi sẽ xóa ngay tệp tin này.

Tôi tự nhủ như vậy và mở KakaoTalk của bạn gái mà tôi đã hack được.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!