Bạn gái quen một năm bị tôi bắt gặp bước ra từ khách sạn tình yêu với sinh viên trường y (NTR... cay đắng). Trên đường về, tôi cứu một bé gái suýt chết đuối dưới sông. Không ngờ khi đưa em ấy về nhà, đó lại là nhà của idol nổi tiếng nhất trường

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 295

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Volume 5: Buổi học nhóm ôn thi giữa kỳ - Chương 101 - Souta thức giấc

Xào xạc xào xạc...

Ưn... ưn ưn...

Xào xạc xào xạc...

Ưn... ưn ưn...

Xào xạc xào xạc...

Ưn... tiếng gì cứ vẳng bên tai mãi thế nhỉ...?

Xào xạc xào xạc...

Phàaaaa... ngủ ngon quá...

Khi tôi hé mắt tỉnh giấc, khuôn mặt Yuuka hiện ra ngay trước mắt.

Từ góc nhìn nằm ngửa này, tôi có thể thấy gương mặt cô ấy phía sau đường cong căng tròn dưới bộ đồng phục (không cần phải nói rõ là chỗ nào).

"Ưn... Ơ, Yuuka? Hôm nay cũng dễ thương quá..."

Vừa mở mắt đã thấy khuôn mặt đáng yêu của Yuuka, hạnh phúc thật đấy.

"Nhưng sao tỉnh dậy lại thấy Yuuka nhỉ?... À phải rồi. Mình được Yuuka cho gối đầu lên đùi trên ghế sofa."

Dưới đầu tôi là cảm giác mềm mại đàn hồi khó tả. Khỏi cần nghĩ, đó chính là đùi Yuuka — khoan đã, khoan đã.

Tôi thật sự đã ngủ say sưa khi được cô ấy cho gối đầu ư? Đồ vô liêm sỉ, đúng là mình chẳng biết điều chút nào.

Vốn dĩ, việc được cô gái chưa phải người yêu cho gối đầu liệu có ổn không? Cô ấy có nghĩ mình là tay chơi đểu cáng không nhỉ?

Ngược dòng ký ức:

'Không có gì đâu mà. Tớ cũng hay cho Mizuki gối đầu lắm, quen rồi.'

Chính Yuuka là người đề xuất việc gối đầu, còn nói rằng cô ấy không phiền. Nhưng tôi không biết đó có phải lời thật lòng không.

Khả năng cô ấy chỉ miễn cưỡng chiều theo vì thấy tôi buồn ngủ cũng không phải bằng không.

Dù sao, chuyện đã qua rồi, có than vãn cũng chẳng ích gì. Trước hết, tôi nên bày tỏ lòng biết ơn vì việc cô ấy cho gối đầu đã.

"Xin lỗi, tớ ngủ quên mất. Với cả, cảm ơn nhé."

"Á, Souta-kun!? C-Cậu tỉnh rồi à?"

Bỗng nhiên Yuuka giật nảy người, giọng nói cất lên the thé đầy hoảng hốt. Vậy là cho đến phút chót, cô ấy không nhận ra tôi đã thức giấc sao?

"Ừ, tớ vừa tỉnh thôi... Mà tiếng mưa to thật đấy."

Theo âm thanh dồn dập, tôi đưa mắt nhìn ra cửa sổ. Những hạt mưa đang gõ mạnh vào khung kính.

À ra vậy. Âm thanh mơ màng tôi nghe thấy lúc tỉnh giấc hóa ra là tiếng mưa.

"Ơ, mưa á...? A, đúng rồi. Mưa to thật nhỉ."

Yuuka cũng nhìn ra ngoài rồi thốt lên ngạc nhiên.

"Cậu không nghe thấy sao? Tiếng ồn khá lớn mà."

"Ế!? À, ừ... Có lẽ tại tớ cũng hơi... ngủ gật chăng...?"

"Phải rồi. Yuuka cũng phải ôn thi mệt nhoài mà. Buồn ngủ là đương nhiên."

"Ừ-ừ, chắc vậy đó ~ Có lẽ tớ mệt hơn tớ tưởng ~"

Yuuka mệt là điều dễ hiểu. Thế mà tôi lại vô tư ngủ say sưa một mình.

"Xin lỗi nhé Yuuka. Tớ mệt quá nên chẳng nghĩ được gì."

Vừa nói lời xin lỗi đầy hối lỗi, tôi vừa chống tay ngồi dậy.

"Hà..."

Tôi thoáng nghe thấy âm thanh như tiếng thở dài đầy luyến tiếc của Yuuka — hay chỉ là tưởng tượng? Không, chắc là mình nghe nhầm thôi.

"Cảm ơn nhé. Nhờ cậu mà cơn buồn ngủ tan biến hết rồi. Công lao cặp đùi của Yuuka đấy."

"Fufu, không có gì đâu."

Bằng chứng là Yuuka đã đáp lại tôi bằng nụ cười rạng rỡ như mọi khi.