Bạn gái quen một năm bị tôi bắt gặp bước ra từ khách sạn tình yêu với sinh viên trường y (NTR... cay đắng). Trên đường về, tôi cứu một bé gái suýt chết đuối dưới sông. Không ngờ khi đưa em ấy về nhà, đó lại là nhà của idol nổi tiếng nhất trường

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

41 2000

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

283 1930

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

456 13653

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

175 792

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

297 2250

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85415

Volume 5: Buổi học nhóm ôn thi giữa kỳ - Chương 101 - Souta thức giấc

Xào xạc xào xạc...

Ưn... ưn ưn...

Xào xạc xào xạc...

Ưn... ưn ưn...

Xào xạc xào xạc...

Ưn... tiếng gì cứ vẳng bên tai mãi thế nhỉ...?

Xào xạc xào xạc...

Phàaaaa... ngủ ngon quá...

Khi tôi hé mắt tỉnh giấc, khuôn mặt Yuuka hiện ra ngay trước mắt.

Từ góc nhìn nằm ngửa này, tôi có thể thấy gương mặt cô ấy phía sau đường cong căng tròn dưới bộ đồng phục (không cần phải nói rõ là chỗ nào).

"Ưn... Ơ, Yuuka? Hôm nay cũng dễ thương quá..."

Vừa mở mắt đã thấy khuôn mặt đáng yêu của Yuuka, hạnh phúc thật đấy.

"Nhưng sao tỉnh dậy lại thấy Yuuka nhỉ?... À phải rồi. Mình được Yuuka cho gối đầu lên đùi trên ghế sofa."

Dưới đầu tôi là cảm giác mềm mại đàn hồi khó tả. Khỏi cần nghĩ, đó chính là đùi Yuuka — khoan đã, khoan đã.

Tôi thật sự đã ngủ say sưa khi được cô ấy cho gối đầu ư? Đồ vô liêm sỉ, đúng là mình chẳng biết điều chút nào.

Vốn dĩ, việc được cô gái chưa phải người yêu cho gối đầu liệu có ổn không? Cô ấy có nghĩ mình là tay chơi đểu cáng không nhỉ?

Ngược dòng ký ức:

'Không có gì đâu mà. Tớ cũng hay cho Mizuki gối đầu lắm, quen rồi.'

Chính Yuuka là người đề xuất việc gối đầu, còn nói rằng cô ấy không phiền. Nhưng tôi không biết đó có phải lời thật lòng không.

Khả năng cô ấy chỉ miễn cưỡng chiều theo vì thấy tôi buồn ngủ cũng không phải bằng không.

Dù sao, chuyện đã qua rồi, có than vãn cũng chẳng ích gì. Trước hết, tôi nên bày tỏ lòng biết ơn vì việc cô ấy cho gối đầu đã.

"Xin lỗi, tớ ngủ quên mất. Với cả, cảm ơn nhé."

"Á, Souta-kun!? C-Cậu tỉnh rồi à?"

Bỗng nhiên Yuuka giật nảy người, giọng nói cất lên the thé đầy hoảng hốt. Vậy là cho đến phút chót, cô ấy không nhận ra tôi đã thức giấc sao?

"Ừ, tớ vừa tỉnh thôi... Mà tiếng mưa to thật đấy."

Theo âm thanh dồn dập, tôi đưa mắt nhìn ra cửa sổ. Những hạt mưa đang gõ mạnh vào khung kính.

À ra vậy. Âm thanh mơ màng tôi nghe thấy lúc tỉnh giấc hóa ra là tiếng mưa.

"Ơ, mưa á...? A, đúng rồi. Mưa to thật nhỉ."

Yuuka cũng nhìn ra ngoài rồi thốt lên ngạc nhiên.

"Cậu không nghe thấy sao? Tiếng ồn khá lớn mà."

"Ế!? À, ừ... Có lẽ tại tớ cũng hơi... ngủ gật chăng...?"

"Phải rồi. Yuuka cũng phải ôn thi mệt nhoài mà. Buồn ngủ là đương nhiên."

"Ừ-ừ, chắc vậy đó ~ Có lẽ tớ mệt hơn tớ tưởng ~"

Yuuka mệt là điều dễ hiểu. Thế mà tôi lại vô tư ngủ say sưa một mình.

"Xin lỗi nhé Yuuka. Tớ mệt quá nên chẳng nghĩ được gì."

Vừa nói lời xin lỗi đầy hối lỗi, tôi vừa chống tay ngồi dậy.

"Hà..."

Tôi thoáng nghe thấy âm thanh như tiếng thở dài đầy luyến tiếc của Yuuka — hay chỉ là tưởng tượng? Không, chắc là mình nghe nhầm thôi.

"Cảm ơn nhé. Nhờ cậu mà cơn buồn ngủ tan biến hết rồi. Công lao cặp đùi của Yuuka đấy."

"Fufu, không có gì đâu."

Bằng chứng là Yuuka đã đáp lại tôi bằng nụ cười rạng rỡ như mọi khi.