Bạn gái quen một năm bị tôi bắt gặp bước ra từ khách sạn tình yêu với sinh viên trường y (NTR... cay đắng). Trên đường về, tôi cứu một bé gái suýt chết đuối dưới sông. Không ngờ khi đưa em ấy về nhà, đó lại là nhà của idol nổi tiếng nhất trường

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

41 2000

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

283 1930

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

456 13653

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

175 792

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

297 2250

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85415

Volume 4: Hẹn Hò Ở Bể Bơi [Completed] - Chương 61 - Đáng đời!!

Sau khi thỏa thích vùng vẫy trong hồ bơi, bọn tôi thay đồ rồi nắm tay nhau đi bộ về phía nhà ga, xếp hàng theo thứ tự tôi, Mizuki-chan rồi Yuuka.

"Gần đây ngay cả hồ bơi trong nhà cũng có nhiều trò giải trí đặc sặc quá, tớ bất ngờ đấy."

"Mizuki cũng thấy vui lắm luôn ạ! Em còn học được cách đạp nước nữa, chơi thật là đã! Em muốn ba đứa mình lại cùng đi hồ bơi nữa!"

Mizuki-chan, đang nắm tay cả tôi lẫn Yuuka, cười tươi như hoa hướng về phía bọn tôi.

"Fufu, thế thì tốt quá nhỉ. Nếu Souta-kun không phiền thì hè này ba đứa mình lại cùng đi nhé?"

"Souta onii-chan được chứ ạ?"

Mizuki-chan hỏi với giọng đầy mong đợi.

"Tất nhiên là được rồi. Hôm nay tớ cũng vui lắm, đúng ý tớ."

"Thế quyết định nhé! Hè này mình lại đi hồ bơi cùng nhau nha! Hoặc là biển cũng được!"

Dưới ánh hoàng hôn rực ánh màu cam, Mizuki-chan cười rạng rỡ còn Yuuka nhìn em ấy bằng ánh mắt dịu dàng. 

Tôi thong thả ngắm nhìn hai chị em hòa thuận ấy với lòng tràn đầy bình yên.

Và đây là câu chuyện hoàn toàn thuộc về tương lai. Câu nói của gã bác sĩ trẻ đẹp trai lúc rời đi:

"Chết tiệt, dạo này toàn gặp chuyện không suôn sẻ, bực thật..."

khiến tôi bứt rứt khó chịu, nên dù biết là vô ích, tôi vẫn thử hỏi Kensuke.

"À, chuyện đó à."

"Cậu biết à, Kensuke?"

"Ba của gã đó là trưởng khoa ngoại ở bệnh viện lớn kế bên đấy."

"Trưởng khoa á... Ghê không? Tôi không rõ lắm."

Trước tiên, "trưởng khoa" là chức gì? Bệnh viện có cả câu lạc bộ hay sao?

"Ghê không á? Siêu ghê luôn. Là nhân vật số một khoa ngoại, nơi phụ trách phẫu thuật ấy. Có thể nói là một trong những gương mặt đại diện của bệnh viện."

"Vậy thì đúng là ghê thật."

"Và rồi ông bố đó nhận hối lộ hàng trăm triệu từ nhà cung cấp thiết bị y tế, đổi lại mua máy móc giá cắt cổ. Giờ bệnh viện đang kiện ổng, cả nhà rối như canh hẹ đấy."

"Tức là ba hắn làm chuyện xấu bị phát hiện, giờ nhà cửa lục đục phải không?"

"Đại khái thế. Mà này, chuyện này lên cả báo với TV rồi mà? Souta không xem à?"

"Kensuke thân với cả bên báo tường nên đương nhiên là cậu ấy cập nhật tin tức. Nhưng học sinh cấp ba bình thường ai lại đi xem mấy cái tin khô khan đó chứ?"

"Thế à? Giới trẻ giờ không xem tin tức gì cả, lo ghê đấy."

"Kensuke cũng bằng tuổi tôi mà..."

Sao cậu ta lại lo xa như một ông già nhiều chuyện thế nhỉ?

"À mà này. Ông trưởng khoa ngoại đó vừa bị sa thải, vừa bị đòi bồi thường một khoản tiền lớn. Nên chắc thằng kia cũng không còn tiêu xài thoải mái như trước đâu. Học y vốn đã tốn kém, chắc chắn là phải nghỉ học thôi."

"Ra là vậy. Tuy tình cảnh cũng tội nhưng mà xin lỗi, tôi chẳng thấy thương hại hắn tí nào."

"Tôi cũng nghĩ thế. Đúng là luật nhân quả đấy."

Kensuke vừa cười vừa nói. Thành thật mà nói, tôi cũng đồng tình. Tôi không thích cười trên nỗi đau của người khác.

Nhưng lần này, vì cũng có chút liên quan, lại từng bị gã bác sĩ trẻ đó hãm hại cướp mất người yêu, nên cho phép tôi nói một câu thôi:

"Đáng đời mày lắm, thằng chó!!"