Chương 484: Một đoạn nhân quả không tính là mới
Mặc dù thời cấp ba Hạ Thiên Nhiên vẫn luôn đứng ngoài vòng tròn xã giao của Ôn Lương, nhưng học sinh mà, xảy ra chút chuyện cỏn con cũng có thể ngay lập tức lan truyền khắp lớp. Huống hồ là chủ đề bàn tán kiêng kỵ nhất nhưng cũng được quan tâm nhất của đám thiếu niên thiếu nữ thời kỳ đó.
Hạ Thiên Nhiên nhớ lại, ngày trước trong mắt những người ngoài cuộc như bọn họ, Trương Chi Phàm và Ôn Lương tuyệt đối được coi là một cặp kim đồng ngọc nữ. Đám nam sinh nữ sinh lén lút bàn tán về họ cũng không ít. Nhưng kết cục của hai người này lại khép lại bằng việc Trương Chi Phàm tỏ tình vào đêm tiệc chào đón tân sinh viên lớp mười hai, và Ôn Lương thì từ chối.
Cảnh tượng đó làm ầm ĩ trong trường cũng khá lớn. Huống hồ lúc đó Hạ Thiên Nhiên cũng đang đứng dưới bục xem, muốn không biết cũng khó. Anh còn nhớ lúc đó Ôn Lương đã hát bài Trái cây mùa hạ.
Khung cảnh ngày hôm đó ngày càng trở nên sống động trong ký ức. Ai có thể ngờ được ở thời niên thiếu, cô gái từng đứng trên sân khấu rực rỡ mà mình từng ngước nhìn, cho đến tận ngày hôm nay, lại phát triển thành mối quan hệ như thế này với mình chứ?
Nghĩ đến đây, nhớ lại người bạn trai tin đồn năm xưa là Trương Chi Phàm lại bắt đầu tìm cơ hội liên lạc với Ôn Lương, trong lòng Hạ Thiên Nhiên bỗng nảy sinh vài phần cảm giác khó nói thành lời. Cảm giác này chầm chậm lan tỏa, anh bỗng hừ cười một tiếng bất đắc dĩ rồi xoa xoa mũi.
"Không phải chứ đại ca, tự nhiên mày cười cái gì vậy? Rợn cả người... Sao thế, hình như mày có lời muốn nói à?"
Tiết Dũng thấy vậy tò mò hỏi.
"Công ty tao không cho phép nghệ sĩ yêu đương. Đặc biệt là nữ nghệ sĩ đang trong thời kỳ thăng tiến sự nghiệp như Ôn Lương. Chỉ có thể nói là Trương Chi Phàm tìm đến không đúng lúc thôi."
Hạ Thiên Nhiên nhàn nhạt giải thích xong, uống một ngụm rượu.
Tiết Dũng gãi gãi đầu: "Ây da... Người ta có lẽ chỉ cảm thấy có cơ hội như vậy thì muốn gặp mặt trò chuyện một chút thôi. Anh Thiên Nhiên mày lập tức lôi chuyện công ty cấm yêu đương ra nói, ít nhiều cũng quản hơi rộng rồi đó. Hai người họ còn chưa gặp mặt cơ mà. Hơn nữa chuyện này cũng qua bao nhiêu năm rồi."
"Thôi đi."
Hạ Thiên Nhiên lườm cậu ta một cái, thẳng thắn nói tiếp:
"Lão Tiết, chúng ta đều là đàn ông. Lẽ nào lại không biết đàn ông trong chuyện này có bao nhiêu cái tâm tư? Hơn nữa Trương Chi Phàm còn vòng vo nhờ mày đến nói với tao, trong lòng nghĩ gì đều viết hết lên mặt rồi. Chuyện này cũng không phải tao hẹp hòi. Mấy năm trước lúc Ôn Lương chưa nổi tiếng thì không sao. Năm ngoái tao đã khai quật cô ấy ra, đập một đống tiền vào. Năm nay khó khăn lắm mới sắp sửa phất lên, tao có thể để người khác vì cái suy nghĩ muốn nối lại tình xưa mà đào mất cái cây hái ra tiền do tao cất công vun trồng sao?
Có câu nói thế nào nhỉ, cản trở đường tài lộc của người khác cũng giống như chặt đứt chân tay người ta. Dũng à, mày là anh em ruột thịt của tao mà, bây giờ mày ăn cây táo rào cây sung thì tính sao đây?"
"Tao mẹ nó... Thế này mà mày cũng kéo lên đầu tao được à?!"
Mắt Tiết Dũng trừng to tròn xoe. Nhưng ngạc nhiên chỉ được đúng một giây là cậu ta đã cười toe toét.
Vốn dĩ Tiết Dũng còn định nói anh Thiên Nhiên căng thẳng như vậy làm gì, sợ là có gian tình với Ôn Lương cũng nên. Nhưng bị nói như vậy, nghĩ lại chuyện này quả thực cũng là đạo lý đó. Chỉ có thể nói bây giờ Hạ Thiên Nhiên thực sự là một ông chủ rồi. Hơn nữa bây giờ Tào Ngải Thanh cũng đã trở về, trêu đùa kiểu này cũng không thích hợp.
"Tao chỉ là người chuyển lời thôi. Tao... haizz, anh Thiên Nhiên mày xem mày kìa, chuyện gì cũng thích xé ra to. Cái gì mà chặt đứt chân tay người ta, máu me be bét đáng sợ chết đi được. Em đâu có tội đáng chết đâu người anh em tốt."
Mấy lời lẽ cợt nhả này của Tiết Dũng vừa tuôn ra, quả thực không ai là không buồn cười.
Hạ Thiên Nhiên nghe xong đương nhiên cũng không nhịn được cười. Hai người lại nâng ly chạm một cái, anh cảm thán:
"Anh Dũng này, nếu hồi cấp ba chúng ta thân nhau hơn một chút, để mày dẫn tao đi chơi, có lẽ cảm giác của tao về buổi họp lớp này đã khác rồi. Tiếc là hồi đó tao ăn nói vụng về, người cũng không cởi mở. Bên cạnh tao chỉ thiếu một người bạn như mày đẩy một cái."
Tiết Dũng khựng lại, tay cầm ly rượu im lặng một lát. Sau đó đột nhiên ngửa cổ một hơi uống cạn phần rượu còn lại trong ly. Cậu ta lau miệng, sụt sịt mũi, biểu cảm không được tự nhiên cho lắm, mang theo vài phần ngượng ngùng, nhưng cũng rất thẳng thắn nói:
"A... khụ, cái đó, Thiên Nhiên. Hồi đó... ngại quá ha, lúc đó tao cũng không hiểu chuyện cho lắm, quen thói ngang ngược hống hách ở trường rồi. Tao nhớ tao toàn bắt nạt mày. Tao đúng là... haizz... mẹ kiếp..."
"Đều qua rồi, tao không để bụng đâu. Hơn nữa bây giờ chúng ta chơi với nhau chẳng phải cũng rất tốt sao."
Hạ Thiên Nhiên cười cười, nhớ lại cảnh hai người quen biết nhau.
Trong thế giới chân thực này, Tiết Dũng và Hạ Thiên Nhiên thực sự quen biết nhau là vào thời đại học. Lúc đó Học viện Ngoại ngữ rủ người của Học viện Kinh tế bọn họ đánh bóng rổ. Trận đấu này đánh còn bẩn hơn cả đấu phủi. Bởi vì hai bên ít nhiều đều mang theo chút hỏa khí. Nguyên nhân là do thằng nhóc Hạ Nguyên Xung không biết bị làm sao mà chọc phải một công tử con nhà quan chức cấp cao của học viện đối phương.
Cho nên chuyện này ngoài mặt là hẹn đánh bóng, nhưng bên trong thì chẳng khác gì hẹn đánh nhau. Vốn dĩ lúc đầu Hạ Thiên Nhiên không muốn tham gia mấy trận bóng kiểu này. Nhưng Hạ Nguyên Xung lại rêu rao giương oai dưới ngọn cờ của nhà họ Hạ bên ngoài, khiến anh không thể khoanh tay đứng nhìn. Hơn nữa đối phương xuất thân từ gia đình quan chức chính phủ. Chuyện này nếu có thể giải quyết trên sân bóng, thì vẫn đơn giản hơn là lôi ra ngoài sân.
Thế là Hạ Thiên Nhiên đi. Không ngờ trong đội mình lại có cả Tiết Dũng.
Tiết Dũng đương nhiên không phải là sinh viên Đại học Cảng Thành. Nói toạc ra thì cậu ta chính là tay sai do Hạ Nguyên Xung gọi đến. Mà hai người này quen nhau cũng rất trực tiếp. Chính là mấy quán bar hộp đêm mà đám công tử bột họ thường hay lui tới, qua lại nhiều lần quen mặt, rồi cũng quen người.
Cảnh tượng lúc đó là mấy hậu vệ như anh em nhà họ Hạ phụ trách đánh bóng. Tiết Dũng và một tiền đạo khác phụ trách đánh người. Trong phút chốc, bóng rổ mà đánh như khúc côn cầu trên băng. Cảnh tượng hỗn loạn nhưng lại có trật tự, cực kỳ kỳ lạ.
Trong một lần Hạ Thiên Nhiên dẫn bóng qua người, đột nhiên bị người đối diện thúc cùi chỏ vào má. Răng lập tức cắn rách niêm mạc khoang miệng. Vết thương tuy không nghiêm trọng, nhưng việc nôn ra mấy ngụm máu ngay tại chỗ cũng có chút dọa người.
Và đợi đến lúc chuyển đổi công thủ, khi cái gã chơi bẩn Hạ Thiên Nhiên vừa chuẩn bị lên rổ, Tiết Dũng lập tức xông lên từ phía sau. Cậu ta nhảy lên vung tay to ra. Hướng đi đương nhiên không phải nhắm vào quả bóng, mà năm ngón tay táng thẳng một cái tát trời giáng vào một bên mặt của gã đó!
Cuối cùng, quả lên rổ đó đã vào lưới. Nhưng người anh em kia thì đo ván, trực tiếp nằm lăn lộn trên mặt đất ôm lấy bên tai máu chảy ròng ròng, miệng la hét thảm thiết không ngừng.
Nghe nói cái tát đó của Tiết Dũng lúc đó đã làm rách màng nhĩ của người ta. Cụ thể thế nào cũng không rõ. Trông có vẻ hơi tàn nhẫn, nhưng Hạ Thiên Nhiên hả giận thì đúng là rất hả giận.
Sau đó Hạ Nguyên Xung đắc ý vênh váo nói Tiết Dũng từng học quyền anh và Muay Thái. Lúc va chạm lực đạo mạnh hơn một chút cũng rất bình thường. Cậu ta là người nhà họ Hạ, người khác nể mặt Hạ Phán Sơn sẽ không động đến cậu ta. Nhưng sau đó người bị đánh trọng thương lại quay sang truy cứu trách nhiệm Tiết Dũng. Chỉ bồi thường tiền thì dễ nói thôi. Nhà Tiết Dũng không thiếu thứ này. Nhưng người đứng sau lưng đối phương rõ ràng là muốn lấy cớ này để phát tác, lấy lại chút thể diện. Không trị được vua của mày, tao còn không xử được con quỷ nhỏ nhà mày sao?
Cứ như vậy, Tiết Dũng vốn đến để trợ giúp, bỗng chốc lại trở thành kẻ chết thay.
Chuyện này qua đi, Hạ Nguyên Xung cứ như người không có chuyện gì, rượu vẫn uống, nhảy vẫn nhảy. Tiết Dũng tìm cậu ta để dàn xếp, gã này liền đùn đẩy cho Hạ Thiên Nhiên, để người anh trai này đi dọn dẹp đống bùi nhùi.
Hết cách rồi. Hạ Thiên Nhiên nghĩ người ta xả giận thay mình, lại còn là bạn học cùng lớp cấp ba. Làm rùm beng đến mức này quả thực rất khó coi. Cuối cùng anh bày một bàn tiệc hòa giải, kéo Tiết Dũng đi xin lỗi một tiếng, chuyện này mới coi như hoàn toàn kết thúc.
Chuyện này sau đó còn truyền đến tai Hạ Phán Sơn. Hạ Nguyên Xung đương nhiên có mẹ ruột là Đào Vi đứng ra giáo huấn và bảo vệ. Nhưng Hạ Thiên Nhiên thì không tránh khỏi bị bố mắng cho một trận té tát.
Tuy nhiên Hạ Thiên Nhiên cũng không phải không có thu hoạch. Ít nhất lần này, tình bạn giữa anh và Tiết Dũng chính thức bắt đầu từ đây. Hơn nữa sau đó Tiết Dũng thông qua Hạ Thiên Nhiên và Tào Ngải Thanh còn tiếp xúc được với Bạch Đình Đình, hiện tại hai người đang là người yêu của nhau.
"Hay là... tao bảo Đình Đình tối nay tìm chỗ đặt một bàn, bốn người chúng ta tụ tập trước nhé?"
Lúc này Tiết Dũng đề nghị.
"Mấy hôm trước chẳng phải vừa mới tụ tập rồi sao?"
"Thì ai cũng rảnh rỗi mà, rảnh rỗi thì cứ rảnh rỗi thôi."
Hạ Thiên Nhiên lắc đầu, "Hôm nay không được. Tao chỉ nhân lúc buổi chiều có chút thời gian, mày lại gọi tao nên mới đến uống với mày vài ly. Tối nay mẹ tao hẹn Ngải Thanh đến nhà ăn cơm, tao chắc chắn phải về rồi..."
Đang nói, điện thoại trên bàn của anh bỗng "ong ong" rung hai tiếng. Anh cầm lên xem, cười đưa màn hình ra trước mặt Tiết Dũng, nói:
"Nhìn này, đây là những thứ lát nữa tao về phải tiện đường mang theo."
Tiết Dũng nhìn kỹ, quả nhiên là danh sách các loại thực liệu mà Tào Ngải Thanh dặn anh lát nữa về mang theo.
"Còn trẻ tuổi đã trở thành người đàn ông yêu thương gia đình rồi, chậc chậc chậc, lợi hại quá ha."
"Mày cũng vậy, đừng có suốt ngày chỉ biết uống rượu bên ngoài. Dành thời gian ở bên Đình Đình nhiều hơn đi. Kẻo cô ấy cứ dăm ba bữa lại chạy đi mách lẻo với Ngải Thanh. Rồi cuối cùng Ngải Thanh lại lải nhải bên tai tao, tao bị dăm ba cái chuyện cỏn con của mày làm cho phiền chết đi được."
"Còn có chuyện này nữa cơ à?"
"Nếu không thì sao!"
Hai người bạn chí cốt nhìn nhau cười, mỗi người tự rót thêm nửa ly rượu. Lại nhâm nhi nói chuyện phiếm nửa tiếng nữa. Thấy thời gian cũng hòm hòm, Hạ Thiên Nhiên liền đứng dậy cáo từ.
"Đừng có tự lái xe nhé."
"Hôm nay hạn chế biển số nên tao không lái xe ra ngoài, xe tao gọi đến rồi. Mày mới phải chú ý, tự gọi tài xế lái thay đi."
"Ừ biết rồi, hẹn gặp lại."
"Hẹn gặp lại."
Nhìn thấy Hạ Thiên Nhiên rời đi, Tiết Dũng ngồi tại chỗ. Một tay hút shisha, một tay cầm điện thoại chuẩn bị mở app gọi tài xế lái thay. Nhưng khi mở giao diện phần mềm ra cậu ta đột nhiên lại nhớ ra điều gì đó. Lập tức chuyển sang phần mềm chat, gửi cho một người một tin nhắn:
「Anh trai cậu không ưa thằng nhãi Trương Chi Phàm này đâu. Dù sao lời tôi cũng đã chuyển rồi, cậu ta có thể liên lạc với cậu để tìm tôi cũng vòng vèo gian nan gớm. Sao cậu không tự nói chuyện này với anh cậu đi?」
Và tin nhắn phải đến tận lúc Tiết Dũng lên xe đối phương mới trả lời:
「Tôi với ổng có học chung lớp đâu. Các người họp lớp liên quan đếch gì đến tôi.」
Nhưng ngay sau đó, đối phương lại truy hỏi thêm một câu:
「Tại sao ổng lại không ưa Trương Chi Phàm a?」
(Chương này xong)
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
