Chương 474: Ca khúc chủ đề của bộ phim
Thời gian, bất tri bất giác đã đến đầu tháng Sáu. Cách thời điểm đóng máy giai đoạn quay phim của Tâm Trung Dã đã được hai tháng rồi. Trải qua cuộc sống trong đoàn phim chừng nửa năm, đột nhiên trở lại thành phố phồn hoa, lúc đầu Hạ Thiên Nhiên có chút không quen. Nhưng sau khi nghỉ ngơi được vài ngày, anh lại phải lao vào guồng quay bận rộn của công tác hậu kỳ cho Tâm Trung Dã.
Đây chính là điểm đặc thù của đạo diễn khác với diễn viên, quay phim, biên kịch. Công việc của người khác đã hoàn thành, nhưng đối với Hạ Thiên Nhiên mà nói, anh mới chỉ thu thập xong toàn bộ tư liệu. Nếu muốn thêu dệt nên một câu chuyện trọn vẹn, thì bây giờ mới chỉ là bắt đầu.
Thời gian dành cho anh không nhiều. Bốn tháng, Xưởng Ngỗng và Sơn Hải đã quyết định cho phim lên sóng vào tháng Tám. Tất cả các công tác tuyên truyền đã bắt đầu được triển khai một cách đâu vào đấy. Mặc dù thời gian gấp gáp, nhưng thực ra cũng tàm tạm. Việc dựng thô hậu kỳ của bộ phim đã được tiến hành song song ngay từ lúc quay. Nay việc dựng tinh đã hoàn thành được hai phần ba. Còn lại phần âm nhạc và một số hiệu ứng kỹ xảo vẫn chưa làm xong.
Thái Quyết Minh và Hồ Nhạc sau khi quay xong phim lại hỏa tốc lao đến đoàn phim tiếp theo, thậm chí còn chưa kịp về Cảng Thành. Tiểu gia họ Thái nhờ vụ sự kiện linh dị kia mà lăn lộn ra được chút danh tiếng ở Hoành Điếm. Mặc dù không phải nổi tiếng nhờ kỹ thuật quay phim, nhưng ít nhất cũng khiến người ta biết đến sự tồn tại của một nhà quay phim như vậy. Nghe nói công việc hiện tại của cậu ta, chính là do đoàn phim khác nghe được tin đồn linh dị kia nên mới tìm đến.
Dự án chắc chắn không thể so bì với Tâm Trung Dã được. Nhưng dường như là một bộ phim chiếu mạng có dính dáng đến yếu tố kinh dị, linh dị. Kịch bản nhìn bằng mắt thường cũng thấy nát bét, nhưng người ta trả tiền a. Dù sao quay khoảng một tháng là về rồi, cứ coi như là kiếm thêm thu nhập ngoài .
Lần này A Liễu đã được trải nghiệm trọn vẹn cuộc sống trong đoàn phim. Cô nói cuốn sách tiếp theo muốn viết về những ân oán tình thù trong giới giải trí. Còn nói đùa sẽ lấy Hạ Thiên Nhiên làm nguyên mẫu cho nam chính.
Hạ Thiên Nhiên hỏi ngược lại vậy nữ chính là ai? Nghe nói các tác giả văn học mạng rất thích mang bản thân đối chiếu vào nhân vật trong tiểu thuyết, chẳng lẽ cô muốn chiếm tiện nghi tôi sao? A Liễu vội nói cô không dung tục đến mức đó, cô vẫn thích dùng góc nhìn của người đứng ngoài để viết tiểu thuyết hơn. Còn về nguyên mẫu của nữ chính thì quả thực là có. Nhưng cô chỉ nở một nụ cười thần bí, để lại một câu "Kính thỉnh mong đợi".
Về phần các diễn viên, Tùy Sơ Lãng và Cố Kiều Man, hai đỉnh lưu này sau khi kết thúc quay phim đương nhiên là lịch trình kín mít. Dạo gần đây thấy họ lần lượt tham gia vài chương trình tạp kỹ, thường xuyên nghe họ nhắc đến những trải nghiệm khi quay Tâm Trung Dã. Thực ra một diễn viên có coi trọng bộ phim mình tham gia hay không, cứ nhìn thái độ tuyên truyền của họ là biết. Dù sao đây cũng là tác phẩm của họ. Nếu là một bộ phim rác, chỉ vì muốn bú liếm kiếm tiền, thì gần như đừng mong chờ họ sẽ phối hợp tuyên truyền.
Diễn viên đóng vai Quốc Trụ Công Tôn Chương Văn, tức là cha của Ôn Lương trong phim, sau khi vai diễn đóng máy đã chính thức được Hạ Thiên Nhiên ký hợp đồng. Đây chắc hẳn là diễn viên đầu tiên anh chủ động ký hợp đồng sau khi có công ty quản lý. Trong bộ phim này, người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi này đã cống hiến rất nhiều cảnh diễn xuất sắc.
Tuy nhiên nói đi cũng phải nói lại, Tâm Trung Dã suy cho cùng vẫn là một bộ phim cổ trang thần tượng hướng đến khán giả trẻ tuổi. Cho nên dù cho hạng diễn viên thực lực này có diễn xuất thần đến đâu, nhưng không gian phát huy suy cho cùng vẫn có hạn. Ngay cả Hạ Thiên Nhiên cũng phải cảm thán việc dùng Tôn Chương Văn để đóng bộ phim này, quả thực là "giết gà dùng dao mổ trâu".
Đương nhiên rồi, nhắc đến những diễn viên trong phim, thì không thể không nhắc đến Ôn Lương. Bây giờ phim vẫn chưa lên sóng, nhưng độ nhận diện của cô gái này so với trước đây đã thể hiện một xu thế tăng trưởng ổn định. Dù sao thì từ lúc cô quay đoạn Vlog đó cùng Hạ Thiên Nhiên, những chủ đề xoay quanh cô vẫn luôn đồng hành cùng quá trình tuyên truyền của bộ phim, duy trì được mức độ phủ sóng khá tốt. Trước đây một số lời mời tham gia tạp kỹ và chụp ảnh tạp chí rất khó nhận được, nay cũng đã đu bám được chuyến xe xuôi gió nhờ độ hot của bộ phim. Ít nhất cái tình cảnh khốn quẫn cả tháng trời không có việc làm như trước kia, đã không còn tồn tại nữa.
Thực ra đừng nói là cô, ngay cả đạo diễn đứng sau hậu trường như Hạ Thiên Nhiên, cũng nhận được lời mời từ một chương trình tạp kỹ nổi tiếng trong nước. Đến lúc đó các diễn viên chính của đoàn phim đều sẽ tham gia ghi hình, để tuyên truyền tạo thanh thế cho Tâm Trung Dã.
Cái này là do bộ phận tuyên truyền bên phía Xưởng Ngỗng giúp đỡ kết nối. Giống như hồi quay Tâm Thiên Kết trước kia làm gì có đãi ngộ này. Không phải bên Sơn Hải không có nguồn tài nguyên này, hoàn toàn là do nền tảng trong ngành giải trí điện ảnh của họ quá mỏng, một số cách chơi và quy tắc vẫn chưa nắm rõ.
Đối mặt với lịch trình kiểu này, tâm trạng của Hạ Thiên Nhiên vẫn khá vi diệu. Chủ yếu là thân phận cá nhân của anh vốn dĩ đã rất có độ nhận diện chủ đề. Phú nhị đại đỉnh cấp cộng thêm đạo diễn trẻ tuổi ưu tú. Có tác phẩm xuất sắc, đã chứng minh được năng lực và tài hoa của bản thân. Đáng sợ nhất là hình tượng lại còn tốt. Bất kể là nội hàm, ngoại hình, bối cảnh, hay năng lực, bốn thuộc tính này đều được kéo max. Cái thiết lập nhân vật kiểu này, cho dù đặt vào thời đại nào trong giới giải trí, cũng là một sự tồn tại vô cùng bùng nổ. Chẳng trách cô giáo A Liễu lại muốn lấy anh làm nguyên mẫu để tạo ra nam chính.
Với kiểu người thế này, nếu không để anh ta ra trước đài lượn lờ một vòng, tạo ra chút giá trị, thì bất kỳ ai cũng sẽ cảm thấy vô cùng đáng tiếc. Điểm này, có thể nhìn thấy từ lượng người hâm mộ của anh trên Surfline. Ai là người nổi tiếng nhất trong công ty anh? Bái Linh Da sao? Không! Là Ôn Lương sao? Cũng không! Là anh, Hạ. Thiên. Nhiên!
Số lượng người hâm mộ của Bái Linh Da và Ôn Lương trên Surfline cộng lại, còn không nhiều bằng một mình ông chủ của các cô... Thực ra kể từ lúc đoàn phim bấm máy, Hạ Thiên Nhiên cũng không mấy khi hoạt động trên các nền tảng mạng xã hội. Cùng lắm chỉ thỉnh thoảng đăng vài mẩu chuyện thường ngày của đoàn phim hoặc ảnh tĩnh. Ngay cả ảnh tự sướng cũng rất ít. Nhưng một số số liệu của anh lại cực kỳ tốt. Đồng nghiệp bên Sơn Hải nói với anh, biểu hiện số liệu hiện tại của anh, không hề kém cạnh một số tiểu thịt tươi chuẩn tuyến một...
Nói về đợt nhiệt độ này, ban đầu vẫn là bắt nguồn từ đoạn Vlog đó của Ôn Lương. Suy cho cùng ai lại từ chối một chàng phú nhị đại trẻ tuổi đẹp trai nhiều tiền, cầu tiến tháo vát, lại còn đích thân lái máy bay đưa bạn lên trời xuống đất chứ?
Rất nhiều bạn nam có thể không hiểu nổi. Nhưng chỉ cần đổi vị trí suy nghĩ một chút. Khi các bạn nữ xem đoạn Vlog đó, tự đối chiếu mình vào góc nhìn của Ôn Lương, hoặc trực tiếp lấy góc nhìn bạn gái. Vậy thì ngày hôm đó trải qua thực sự không thể nào hạnh phúc hơn được nữa. Cho nên nói a, trong cái giới giải trí "Nam sắc lên ngôi" hiện nay. Nam nghệ sĩ dễ lăn lộn hơn nữ nghệ sĩ rất nhiều rất nhiều...
Có nhận lời tham gia chương trình tạp kỹ kia hay không, Hạ Thiên Nhiên hiện tại vẫn đang trong quá trình suy nghĩ. Dù sao trọng tâm công việc và cuộc sống của anh vẫn nằm ở mảng hậu trường này. Nhưng về phương diện tuyên truyền phim, anh cũng tốn rất nhiều tâm tư. Thường xuyên lên mạng giao lưu và trao đổi ý kiến với fan phim, fan nguyên tác. Nhờ độ phủ sóng rộng rãi của tác phẩm dưới ngòi bút của cô giáo A Liễu, ngay từ lúc dự án phim chưa thành lập, trên mạng đã có rất nhiều tác phẩm phái sinh (nhị sáng tác phẩm - fanmade) do fan nguyên tác tự làm.
Và trong một lần giao lưu, một fan nguyên tác đã gửi đến một đoạn fanmade tên là Hàm Oan. Hình ảnh bên trong được sử dụng từ đoạn trailer của Tâm Trung Dã, cộng thêm vài đoạn phim cổ trang trước đây của các diễn viên chính cắt ghép lại. Chủ yếu là phô bày những tình tiết ngược tâm trong cốt truyện.
Đừng nói chứ, mặc dù nội dung được chắp vá, nhưng kết hợp lại với nhau lại thực sự rất giống một bộ phim hoàn chỉnh. Hơn nữa những fan nguyên tác kỳ cựu này còn nói với Hạ Thiên Nhiên rằng, bản BGM được sử dụng trong đoạn fanmade này - Đêm Đen Hỏi Ban Ngày (Hắc Dạ Vấn Bạch Thiên - Lâm Tuấn Kiệt) đối với những người hâm mộ như họ có ý nghĩa vô cùng quan trọng.
Chuyện này Hạ Thiên Nhiên ngược lại cũng biết một chút. A Liễu từng nói cô là fan của Lâm Tuấn Kiệt. Trong rất nhiều lúc viết tiểu thuyết, cô đều vừa nghe nhạc của thần tượng, vừa hấp thụ cảm hứng. Còn cuốn sách Tâm Trung Dã này, cũng là do cô lúc đầu nghe được bài hát này xong mới nảy sinh ý tưởng. Có thể nói đây là ca khúc chủ đề vô hình không thể tranh cãi của cuốn sách này.
Tuy nhiên chuyện này trong lúc quay phim A Liễu lại rất ít khi nhắc đến. Bởi vì kết hợp độ nổi tiếng của bài hát này, người thể hiện, cùng với mục đích sử dụng thương mại. Khoản phí cần thiết để mua được nó, e rằng còn đắt hơn cả việc mua bản quyền chuyển thể cuốn tiểu thuyết này của cô...
Fan nguyên tác: 「Đạo diễn Hạ, nếu có thể, trong phim hãy dùng bài hát này một chút nhé ~」
Hạ Thiên Nhiên: 「Cảm ơn góp ý của mọi người a. Thầy phụ trách âm nhạc của chúng tôi cũng đã chế tác ra rất nhiều bản nhạc chất lượng và êm tai cho bộ phim này đấy!」
Fan nguyên tác: 「Nhưng bài hát này đối với fan nguyên tác chúng tôi mà nói, thực sự vô cùng có ý nghĩa!」
Hạ Thiên Nhiên: 「...Ừm được, phía tôi sẽ suy nghĩ cẩn thận về việc này. Dù sao cũng liên quan đến vấn đề bản quyền ha. Mọi người thông cảm. Những gì tôi có thể làm được, đều sẽ cố gắng hết sức giúp mọi người thực hiện.」
...
...
Cảng Thành, phòng thu âm Đệ Lục Cảm Giác. Hôm nay Hạ Thiên Nhiên qua đây họp với vài vị giáo viên phụ trách sản xuất âm nhạc. Một số bản nhạc nền của Tâm Trung Dã đã bắt đầu làm từ rất sớm. Nhưng về phần nhạc đệm có lời cho một số tình tiết quan trọng đã thay đổi mấy bản nhạc và lời rồi. Hạ Thiên Nhiên đều không ưng ý. Vừa hay hôm nay họp, anh liền đem chuyện này ra nói một chút.
"Thực sự muốn hoàn thành nguyện vọng mang tính chủ quan này của độc giả ở phương diện âm nhạc thì có rất ít cách. Cái này không liên quan đến việc nhạc hay hay dở. Bởi vì người ta đã ấn định sẵn trong đầu rồi. Chúng tôi cũng rất khó làm."
Mấy người làm nhạc tỏ vẻ vô cùng khó xử. Cái thứ âm nhạc này vốn dĩ mang tính chủ quan. Hơn nữa fan nguyên tác lại còn mang theo một lớp kính lọc. Hạ Thiên Nhiên bây giờ lại muốn một tác phẩm tương tự hoặc vượt qua cả bài hát kia. Điều này tạo ra áp lực rất lớn cho họ.
Thành thật mà nói, yêu cầu này của Hạ Thiên Nhiên có vẻ hơi vô lý. Nhưng năm xưa Khương Văn (Khương Văn - đạo diễn TQ) đã từng chèn ép Joe Hisaishi (Cửu Thạch Nhượng - nhà soạn nhạc Nhật Bản). Người sau kêu khổ không dứt, tuyên bố không bao giờ hợp tác nữa. Nhưng cuối cùng vẫn bị ép ra một bản nhạc nền thần thánh Mặt Trời Vẫn Mọc. Điều này chứng tỏ cái thứ sáng tác nghệ thuật này. Anh muốn đối phương hoàn thành yêu cầu của mình, đôi khi không thể quá bận tâm đến việc mình có mạo phạm đối phương hay không. Nhưng đáng tiếc, ở đây không phải ai cũng là Joe Hisaishi.
Câu trả lời như vậy khiến Hạ Thiên Nhiên có chút bực mình. Anh day day trán, trong lời nói bất giác mang theo chút mỉa mai:
"Từ lúc đoàn phim bấm máy đến khi đóng máy, rồi đến tận bây giờ. Tôi đều không biết các anh đang làm cái gì nữa. Ngay cả một bài hát chủ đề khiến tôi thấy ưng ý cũng không có."
Thực ra toàn bộ các khâu trong quá trình quay phim lần này đều khiến Hạ Thiên Nhiên rất hài lòng. Chỉ có phần âm nhạc là tiến độ chậm chạp. Nay kéo dài đến tận bây giờ, sao anh có thể không bốc hỏa cho được?
"Nếu anh chỉ cần cái cảm giác đó. Có thể trích xuất một đoạn giai điệu của bài hát đó ra phối lại. Đây là cách làm khá phổ biến trong ngành. Vừa không cấu thành tội đạo nhái, cũng có thể khiến người nghe có cảm giác quen thuộc. Mọi người làm cũng tiện hơn."
Mấy người làm nhạc nhìn nhau. Lúc này, chỉ có một thanh niên trạc tuổi Hạ Thiên Nhiên, giọng điệu mang theo chút mỉa mai thốt ra một câu như vậy.
Người này tên là Ngụy Tỉnh. Cũng thật trùng hợp, cậu ta từng là tay keyboard của ban nhạc interesting. Sau khi tốt nghiệp trở thành một nhà sản xuất âm nhạc của công ty này. Hạ Thiên Nhiên tìm đến cậu ta, hoàn toàn là vì công ty này. Tuy nhiên, khác với những người như Thái Quyết Minh, Hồ Nhạc thông qua quan hệ công việc mà trở nên thân thiết. Ngụy Tỉnh và Hạ Thiên Nhiên rất ít có cơ hội tiếp xúc. Tính cách cũng khá đặc lập độc hành, hơi bốc đồng. Cho nên giữa hai người không có giao tình gì. Đơn thuần là vì mối quan hệ với Ôn Lương và ban nhạc, mới miễn cưỡng coi là quen biết nhau.
Chỉ thấy cậu ta nói xong câu này còn cầm lon Coca ngậm ống hút uống một ngụm. Rõ ràng là rất chướng mắt cái thái độ ép buộc họ của Hạ Thiên Nhiên. Ngòi nổ này đúng là khiến Hạ Thiên Nhiên tức quá hóa cười. Anh châm biếm:
"Cậu nói là đạo nhái sao? Thấp cấp thế cơ à? Cậu chính là lừa gạt khách hàng của các cậu như thế sao?"
Ngụy Tỉnh trợn ngược mắt, phản bác:
"Chứ sao nữa? Anh vừa muốn chúng tôi làm ra một bài hát hay hơn cả 《Đêm Đen Hỏi Ban Ngày》, lại vừa muốn khiến đám fan đó hài lòng. Vậy tôi cũng có thể nói tôi cũng là fan của cuốn sách này a. Tôi chính là hài lòng với thứ tôi làm ra đấy, anh nói sao? Hay là anh tự làm một cái cao cấp đi, xem anh có thể làm hài lòng tất cả mọi người không."
Trong ngành này, mâu thuẫn thường gặp nhất là có một số người không phân biệt rõ ràng được giữa thương mại và nghệ thuật. Anh rõ ràng đang làm một sản phẩm rất thương mại, cần phải đáp ứng cảm quan của phần lớn khán giả. Nhưng chính là có một số người, vừa coi thường tính thương mại, lại vừa không hiểu rõ về nghệ thuật. Thế là khi làm dự án thương mại lại ôm một thái độ bề trên, dùng giọng điệu rao giảng bắt người khác phải chấp nhận sản phẩm của mình. Nếu người khác không chấp nhận thì đập nồi dìm thuyền, làm ra vài thứ còn thấp cấp hơn cả sự thấp cấp, tự huyễn hoặc bản thân rằng người khác sẽ thích thứ đó.
Hạ Thiên Nhiên một châm thấy máu (nhất châm kiến huyết - đánh trúng tim đen) nói:
"Tôi không thể làm hài lòng tất cả mọi người. Nhưng cái đề xuất này của cậu, quả thực có thể làm cho tất cả mọi người đều ghét. Tôi không rõ số tiền thù lao trả cho các cậu có đủ để các cậu tận tâm tận lực làm tốt việc này không. Nhưng số tiền này đối với công ty các cậu hẳn cũng là một dự án lớn rồi. Ngụy Tỉnh, tôi không rõ đối với cái ngành mà cậu đang làm, bản thân cậu có mục tiêu theo đuổi nghề nghiệp gì không. Tôi nói cái này cũng không phải đang PUA cậu. Thời gian và tiền bạc tôi đều đã trả đủ. Bây giờ không ra được sản phẩm đơn thuần là do năng lực các cậu kém. Cậu cũng đừng có mơ mộng cái gì mà chỉnh đốn chốn công sở, đối đầu quản lý. Trước tiên hãy lo tự chỉnh đốn bản thân cho tốt đi. Đừng lúc nào cũng ảo tưởng bản thân mình tài giỏi lắm. Cậu mà thực sự có tài, lúc trước lập ban nhạc với Ôn Lương, đâu đến mức ngay cả một bài hát dễ nghe dễ thuộc cũng không viết nổi."
"Anh..."
Trong lòng Ngụy Tỉnh một ngọn lửa bùng lên. Vừa "Vút" một cái đứng dậy, liền bị sư phụ dẫn dắt cậu ta đứng bên cạnh quát lớn:
"Ngụy Tỉnh cậu ra ngoài trước đi, đợi khi nào bình tĩnh lại thì hẵng vào!"
Hạ Thiên Nhiên ngồi trên sô pha thần thái ung dung. Ngụy Tỉnh nghe vậy trừng mắt nhìn anh một cái. Sau vài nhịp hít thở, cậu ta xoay người bước ra khỏi phòng thu âm.
"Đạo diễn Hạ..."
"Không sao, mọi người đều là thanh niên, có chút hỏa khí và góc cạnh là chuyện rất bình thường."
Vị sư phụ đối phương muốn giải thích giùm đồ đệ. Bên này Hạ Thiên Nhiên đã khôi phục lại lý trí. Những chuyện như thế này, anh đã gặp rất nhiều lần trong công ty và cả đoàn phim. Những người lớn tuổi thì còn đỡ. Nếu là những người ít tuổi hơn hoặc bằng tuổi anh. Nếu họ không phục anh, thì việc trực tiếp làm mình làm mẩy trước mặt là chuyện quá đỗi bình thường.
"Thế thì tốt thế thì tốt... Vậy về việc sản xuất bài hát, là bên chúng tôi gửi thêm cho anh vài bản demo nữa, hay là..."
Hạ Thiên Nhiên thở dài một tiếng:
"Bỏ đi. Các anh có thể liên hệ được với bên nắm giữ bản quyền của 《Đêm Đen Hỏi Ban Ngày》không? Mua thẳng bài hát này để dùng đi."
Vốn dĩ muốn làm Khương Văn một lần, chèn ép những người làm nghệ thuật một chút. Hàng đặt may riêng tất nhiên là tốt. Nhưng đến cuối cùng mới phát hiện ra, vẫn là cái "Chủ nghĩa lấy về dùng" của Quentin Tarantino là dễ xài nhất. Nhạc nền cần gì phải tự làm a, thấy bài nào hợp thì cứ lấy trực tiếp mà xài thôi. Thiếu gia nhà họ Hạ anh lại chẳng thiếu chút tiền này. Đạo nhái? Bại nhân phẩm thì không nói làm gì, lại còn hủy hoại cả cảm quan của bộ phim. Thực sự là được chẳng bù mất. Chi bằng trực tiếp khởi động "Siêu năng lực đồng tiền" cho tiện lợi.
"Có thể liên lạc được, chắc là không thành vấn đề. Vậy... là bao gồm cả giọng ca gốc cùng lúc sao? Hay là chỉ cần từ khúc (nhạc và lời) thôi là được?"
"Giá cả khác nhau sao?"
"Phải xem đàm phán thế nào đã."
"Vậy thì xem đối phương nói thế nào thôi. Thực ra chỉ cần từ khúc là được. Đến lúc đó sắp xếp để Ôn Lương hát. Dù sao chuyện này các anh làm càng sớm càng tốt."
Hạ Thiên Nhiên thản nhiên nói.
(Chương này xong)
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
