Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 06: Bài Thơ Hậu Thanh Xuân [PEAK] (Hoàn thành) - Chương 376: Kết thúc: Khởi đầu hướng về đích đến (Thượng)

Chương 376: Kết thúc: Khởi đầu hướng về đích đến (Thượng)

(Một lần nữa chào đón Bạch Ngân Minh chủ)

Hạ Thiên Nhiên đang dần quên đi một số thứ. Về điều này, Tào Ngải Thanh không cảm thấy ngạc nhiên.

Ngay từ sau khi má Vương nhập viện, người thân này của Hạ Thiên Nhiên may mắn sống sót, Tào Ngải Thanh đã nhạy bén nắm bắt được điểm này. Chỉ là lúc đó những gì Hạ Thiên Nhiên quên đi vẫn chưa đủ để khiến anh quên mất sự thật mình đang ở trong Vô Gian Địa Ngục, nên Tào Ngải Thanh cũng không thăm dò thêm.

Nhưng hiện tại, anh đã quên mất vở Mẫu Đơn Đình đó. Vở kịch đó có ý nghĩa gì?

Có lẽ, đó là câu trả lời Hạ Thiên Nhiên từng đưa ra trước mặt bố mẹ sinh mà không dưỡng của mình, sau khi chịu đựng nỗi khổ luân hồi, hiểu rõ chân tướng, đối với bản thân mười mấy năm đầu đời không biết thế nào là yêu, đối với hai mối tình khắc cốt ghi tâm.

Mộng ngắn mộng dài đều là mộng, năm đến năm đi là năm nào.

Đã bài toán khó năm xưa đã tan thành mây khói, thì câu trả lời này, cũng nên thuận theo lẽ tự nhiên mà quên đi.

Tào Ngải Thanh cuối cùng cũng cảm nhận được cảm giác Hạ Thiên Nhiên từng trải qua khi bù đắp tiếc nuối cho Ôn Lương. Hoặc có lẽ, chuyện này thực ra không buồn như trong tưởng tượng... Bởi vì khi bạn thực sự hạ quyết tâm giúp đỡ một người, hoặc hoàn thành tâm nguyện của một người, thì trong quá trình này, nhất định có những chuyện khiến bạn để tâm hơn cả nỗi buồn...

Thực ra nói ra thật buồn cười, Hạ Thiên Nhiên vốn dĩ luôn suy đoán túc nguyện của Tào Ngải Thanh, ngược lại trong lúc vô tình, từng bước hoàn thành túc nguyện của chính mình.

Và khi túc nguyện của anh từ từ trở thành hiện thực, anh cũng đang dần quên đi bản thân việc túc nguyện này. Giống như Ôn Lương lúc đầu ở bên Hạ Thiên Nhiên, không chỉ một lần nghiêm túc tưởng tượng về cuộc sống hạnh phúc của họ sau đại học, nhưng cuối cùng, túc nguyện của cô không ngừng thu nhỏ lại, ngưng tụ vào một điểm mốc mang tính biểu tượng là đi núi tuyết.

Những viễn cảnh tươi đẹp vô biên vô tận đó, luôn có thể cô đọng lại thành khoảnh khắc thực sự có thể diễn đạt ra. Hoặc là một câu nói, hoặc là một hành động. Sau đó... Giải thoát.

Hiện tại, chỉ có một chuyện khiến Tào Ngải Thanh thấp thỏm lo âu. Cùng với việc Hạ Thiên Nhiên dần quên đi quá khứ, cô bắt đầu sợ đối phương sẽ đột nhiên quên mất mình...

Điểm khác biệt giữa Ôn Lương và Hạ Thiên Nhiên nằm ở chỗ, vì túc nguyện của Ôn Lương là ở bên Hạ Thiên Nhiên, nên túc nguyện của cô, ngoài Hạ Thiên Nhiên ra không ai có thể giúp cô. Nhưng Hạ Thiên Nhiên... Anh muốn là một “gia đình”. Gia đình này, lại không nhất định phải do Tào Ngải Thanh giúp anh hoàn thành...

Mặc dù cô gái hy vọng có thể luôn đi cùng anh, nhưng cùng với tình cảm hai người ngày càng sâu đậm, tốc độ quên lãng của Hạ Thiên Nhiên càng lúc càng nhanh. Và mỗi khi anh quên đi một phần ký ức, nhân quả chi tiết của thế giới này cũng sẽ thay đổi theo. Điều này buộc Tào Ngải Thanh phải suy nghĩ về một vấn đề rất thực tế —— Không có trò đùa dai của Ôn Lương, không có vụ bạo lực mạng đó, Hạ Thiên Nhiên và cô sẽ trở nên như thế nào?

May mà là do nguyên nhân công việc, sau lần ra mắt phụ huynh đó, Hạ Thiên Nhiên vì công việc nên đã đi theo đến Thượng Hải. Mặc dù mỗi tháng anh đều sẽ dành ra hai ngày quay lại Cảng Thành để giải tỏa nỗi tương tư với Tào Ngải Thanh, nhưng việc đi lại giữa hai nơi vẫn có nhiều bất tiện. Giờ đây lại một năm trôi qua, đợi đến tháng Chín, Tào Ngải Thanh sắp lên đường đến Trường Kiến trúc Bartlett thuộc Đại học London để học thạc sĩ. Và lần đi này, lại là hai năm, thậm chí lâu hơn...

“...Anh có muốn em ra nước ngoài không?” Vào một buổi chạng vạng nào đó, trong lúc hai người âu yếm bên nhau, Tào Ngải Thanh từng hỏi như vậy.

“Tại sao không chứ? Đây vẫn luôn là ước mơ của em mà. Cho dù em đã lặp lại một lần, nhưng bước lên con đường ước mơ luôn khiến người ta vui vẻ.” Câu trả lời của Hạ Thiên Nhiên không hề do dự.

“Anh... không muốn em ở lại bên anh sao?” Mãi đến khi Tào Ngải Thanh hỏi câu này, trên mặt Hạ Thiên Nhiên mới xuất hiện chút chần chừ. Nhưng rất nhanh, anh đã nghiêm túc đến mức không thể nghiêm túc hơn nói: “Đương nhiên anh muốn ngày nào cũng gặp em. Nhưng nếu sự chia ly của chúng ta là để tương lai có thể ở bên nhau tốt hơn, thì những nỗi cô đơn dài ngắn trong khoảng thời gian này, anh có thể chịu đựng được. Ừm... có thể chịu đựng được. Nào, cho anh hôn một cái trước đã~”

“Ây da~!”

Đúng vậy, chia ly là để họ có thể ở bên nhau tốt hơn; chia ly, cũng có thể để họ ở bên nhau lâu dài hơn...

Tình yêu của Hạ Thiên Nhiên đối với Tào Ngải Thanh không hề biến mất theo sự biến mất của ký ức, ngược lại còn có xu hướng ngày càng mãnh liệt. Và tình yêu nồng đậm này, mãi đến trước khi Tào Ngải Thanh ra nước ngoài, mới tìm được nguồn gốc.

Đó là một ngày thứ Sáu giữa hè, Bạch Đình Đình bỗng nhiên nổi hứng, nhân lúc khoảng thời gian trống mà nhóm bọn họ đều còn ở đây, đề nghị trong nhóm chat quay lại trường Trung học Cảng Thành thăm một chút...

...

...

Trong ấn tượng, cây ngô đồng thời cấp ba mãi mãi xanh tốt. Buổi chiều nắng gắt, nhóm người đến Cảng Trung, mới phát hiện có rất nhiều phụ huynh đi cùng học sinh mặc đồng phục thể thao đi lại trong trường. Nhìn ngó hỏi thăm xong mới biết, hóa ra hôm nay là ngày hội thao của trường.

“Ái chà, hôm nay chẳng phải sân nhà của tớ sao? Trước kia cũng chỉ có những ngày này giáo viên trong lớp mới nhớ đến tớ. Nói ra thì hồi đó tớ còn định thi trường cảnh sát hoặc trường thể thao đấy.” Tiết Dũng nhìn các đàn em đang hăng hái chuẩn bị nhảy xa hố cát cách đó không xa, miệng lẩm bẩm.

“Cậu á? Còn thi trường cảnh sát? Thôi đi ~ Hồi đó thành tích cậu thế nào trong lòng cậu không rõ à?” Bạch Đình Đình liếc xéo cậu ta, châm chọc một câu, sau đó che miệng cười.

“Hây, hồi đó đi học chẳng phải tớ mù mắt sao. Nếu tớ kịp thời gia nhập nhóm học tập nhỏ của các cậu, với thành tích đó của Đình Đình cậu, rảnh rỗi kèm cặp tớ chút, thì vận mệnh này của tớ chẳng phải đã rẽ sang hướng khác rồi sao?” “Xì, ai tin chứ ~”

Lời nói khoa trương của Tiết Dũng chọc cho Bạch Đình Đình cười tít mắt. Hai người giờ đã là người yêu. Một năm trước, Bạch Đình Đình vào làm ở một trường mầm non song ngữ tư thục, trở thành một cô giáo mầm non vinh quang. Đây cũng là ước mơ ban đầu của cô ấy. Còn Tiết Dũng, vì lưu ban hai năm, đến nay vẫn là sinh viên đại học. Cho dù không làm cảnh sát, về nhà kế thừa gia nghiệp cũng đủ để cậu ta bận rộn cả đời rồi.

“Này Ngải Thanh, anh cảm thấy anh Dũng nếu hồi đó thực sự chơi cùng chúng ta, biết đâu thi đậu trường cảnh sát thật đấy.” Tào Ngải Thanh đang chìm đắm trong cuộc đối thoại của bạn bè phía trước, lúc này bên tai vang lên một câu nói nhỏ. Đó là Hạ Thiên Nhiên đang lấy tay che miệng thì thầm với cô.

Cô gái hỏi ngược lại: “Tại sao lại cảm thấy như vậy?” Người đàn ông ngẩn ra: “Ơ... cảm giác? Tóm lại anh chính là có cảm giác đó, cách nói của anh Dũng cũng khá đáng tin mà.”

“...”

“...Ngải Thanh, sao em không nói gì?”

Vài giây sau, trên mặt Tào Ngải Thanh bỗng nở nụ cười, cô lắc đầu: “Không có gì, chỉ là em nghĩ lại, phát hiện đúng là có khả năng đó thật!”

“Ha ha, đúng không!”

Nhìn thấy trên mặt bạn trai cũng hiện lên nụ cười, Tào Ngải Thanh bất giác nắm lấy tay anh. Hạ Thiên Nhiên khựng lại, sau đó hai người đan mười ngón tay vào nhau.

“Đúng rồi Hạ thiếu gia, thằng nhóc Quách Hoài đâu?” Phía trước Tiết Dũng quay đầu lại hỏi. “Cậu ấy hai hôm nay vừa khéo đi công tác, nên bảo chúng ta chụp ít ảnh gửi vào nhóm.” Hạ Thiên Nhiên đáp lại một câu.

Lúc này, một nhóm thiếu niên dáng vẻ học sinh cấp ba đi ngang qua. Hai nhóm người đều nhìn nhau. Nhóm học sinh cấp ba kia đều không mặc đồng phục thể thao, nhưng có lẽ cũng vừa thi đấu xong, trán và tóc mai đều ướt đẫm mồ hôi, áo đồng phục dài tay buộc tùy ý ngang hông để lộ áo ba lỗ bên trong. Hai tay họ đều ôm một thùng nước khoáng, ánh mắt dừng lại trên người nhóm Hạ Thiên Nhiên giây lát rồi vội vã đi qua trước mặt họ.

Hạ Thiên Nhiên cảm thấy ánh mắt vừa rồi hơi kỳ quặc, bèn hỏi Tào Ngải Thanh bên cạnh: “Hoạt động như hôm nay, anh có phải không nên mặc vest không nhỉ?”

Đôi mắt đẹp của Tào Ngải Thanh đánh giá anh từ trên xuống dưới, lắc đầu, khen ngợi: “Không đâu ~ Đẹp trai lắm mà! Biết đâu bọn họ đang ghen tị với anh đấy!”

Bây giờ Hạ Thiên Nhiên cũng đi làm hơn một năm rồi, nên bình thường đi làm, xã giao, gặp khách hàng, cộng thêm sự ảnh hưởng ngầm của môi trường, phong cách ăn mặc của anh đã thay đổi. Anh của hiện tại nghiễm nhiên là một quý ông mặc vest tinh tế và đắc thể (đúng mực), về tâm thái, cũng không còn sự gò bó cục súc như lần đầu tiên mặc vest may đo năm ngoái nữa.

“Ây da, em cũng biết khen người khác phết đấy nhỉ.” Hạ Thiên Nhiên vươn tay, thân mật nhéo má Tào Ngải Thanh.

“Ưm ~”

Chỉ là bên này họ còn chưa đùa giỡn được bao lâu, Tiết Dũng phía trước đã gọi nhóm đàn em vừa định rời đi lại. “Bạn học, dừng bước.” Nhóm học sinh kia dừng bước. “Sao thế?”

Người trả lời là một nam sinh để mái ngố, mặc áo ba lỗ đen, trông có vẻ hơi thanh tú, nhưng giọng điệu nói chuyện khá cứng nhắc, chắc là bình thường quen nói chuyện kiểu này rồi.

“Ái chà?” Tiết Dũng sau khi yêu đương tính tình cũng thu liễm hơn nhiều, chỉ cười cười rồi hỏi: “Không sao, hỏi chút chuyện thôi, cậu biết Tiết Dũng không?” Mái Ngố vẻ mặt mờ mịt: “Cái gì cơ?”

“...Tiết Dũng!”

Đám đàn em nhìn nhau, đều lắc đầu. Mặt Tiết Dũng lập tức tối sầm. Vốn còn muốn khoe khoang danh tiếng của mình trước mặt bạn gái, mình dù sao cũng học lớp 12 ba lần, trong 5 năm ở Cảng Trung, thế mà lại chẳng để lại chút sự tích nào đáng được ca tụng. Nhóm Hạ Thiên Nhiên nhìn dáng vẻ quê độ của cậu ta, đều suýt cười ra tiếng.

May mà anh Dũng cũng biết chuyển chủ đề kịp thời, cậu ta nhìn sang Tào Ngải Thanh bên cạnh, đột nhiên nghĩ ra: “Vậy... vậy bây giờ hoa khôi Cảng Trung là ai?”

“Hả? Trước kia Cảng Trung chúng ta có hoa khôi tên Tiết Dũng à?”

“Hây, đâu ra, Tiết Dũng là trùm trường được chưa. Tôi hỏi các cậu... hoa khôi hiện tại là ai?”

Tiết Dũng bị khả năng hiểu của đám nhóc con này ép cho cuống lên. Trong đám nam sinh, một cậu nam sinh đeo kính không nhịn được trả lời: “Thế chắc chắn là Tô Tiểu Đồng lớp 12-12 rồi!”

“Câm miệng.”

Mái Ngố cầm đầu ngăn cản đồng bạn tiết lộ bí mật, cậu ta vẻ mặt không thiện cảm nhìn chằm chằm Tiết Dũng nói: “Các người rảnh rỗi hỏi lung tung cái gì đấy?”

“Thằng nhóc cậu nói chuyện sao cứ có gai thế nhỉ, ông đây hỏi một chút không được...”

Tính nóng nảy của Tiết Dũng cũng lên rồi, đang định phát tác thì bị Hạ Thiên Nhiên kéo lại. Anh làm người hòa giải: “Này này này, bạn học không cần phải có tính công kích thế đâu. Chúng tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi, chúng tôi cũng tốt nghiệp Cảng Trung, là đàn anh của các cậu đấy.”

Mái Ngố liếc nhìn hai người, hừ lạnh một tiếng: “Hừ, đàn anh hả? Mấy đứa lớp 12 bọn tôi chưa thấy mấy ai dám tự xưng là đàn anh đâu. Hay là bọn tôi gọi hai người một tiếng thầy giáo cho xong, thế cho lễ phép.”

“Hê, con mẹ nó...” Tiết Dũng đang thắc mắc mình đâu có mở miệng, tiếng lòng này sao tự dưng lại bật ra? Cậu ta hoàn hồn mới phát hiện, ồ, hóa ra là Hạ Thiên Nhiên không nhịn được rồi.

“Tưởng Minh, các em làm gì đấy!” Thấy hai nhóm người sắp xảy ra xung đột cãi vã, giọng nói quát mắng của một phụ nữ trung niên kịp thời xuất hiện ngăn cản họ.

“Cô Trần...” Thấy giáo viên thật chậm rãi đi tới, cậu Mái Ngố tên là Tưởng Minh lập tức rụt cổ lại.

Cô giáo trung niên mang theo một loại áp bức tự nhiên đi đến trước mặt mọi người. Bà nhìn đám nam sinh nhỏ trước, nói với Tưởng Minh cầm đầu: “Tưởng Minh, tóc tai em cô nói bao nhiêu lần rồi, nên cắt đi thôi. Nếu còn dài thêm nữa, cẩn thận cổng trường cũng không vào được đâu.”

“Không phải, cô Trần em... là họ hỏi thăm Tô... Tô...”

“Tô cái gì mà Tô? Em bình thường có học hành tử tế không? Bốn người đứng trước mặt em, hai người Cảng Đại, một người Sư phạm Cảng Thành, người kém nhất này... nhà người ta làm kinh doanh nuôi rồi, em so được với người ta à? Đi, mau đi đưa nước cho các bạn trong lớp đi. Chiều thi 300 mét cho tốt vào, đừng để học cũng không xong, chạy cũng không xong.”

Nhóm Tưởng Minh nghe vậy cun cút bỏ đi.

“Khụ... cô Trần... em, em dù sao cũng Nottingham đấy.” Mặt Tiết Dũng có chút không nhịn được, nhưng vẫn phải nhe răng cười gượng. Chỉ vì người phụ nữ trung niên trước mắt này, cũng là giáo viên chủ nhiệm hồi họ đi học, Trần Mi.

Trần Mi liếc thằng nhóc này một cái, “Hây da, cô thèm nói em đấy Tiết Dũng. Cô chủ nhiệm lớp 12 ba năm, ba năm đều có em. Em muốn cô giới thiệu em với đám đàn em này thế nào?” Tiết Dũng lập tức câm nín.

Nói xong, bà nhìn sang Tào Ngải Thanh và Bạch Đình Đình bên cạnh, vui vẻ cười nói: “Ngải Thanh! Đình Đình!” “Chị Trần!”

Hai cô gái như hai chú chim nhỏ, vui mừng ôm lấy ân sư ngày xưa. “Tốt tốt tốt, các em đây là về thăm trường à?” “Vâng ạ! Về thăm cô ạ.” “Trẻ ngoan, trẻ ngoan.”

Buông cái ôm ra, Trần Mi nhìn sang Hạ Thiên Nhiên bên cạnh. Bà đẩy gọng kính, cũng không chắc chắn lắm hỏi: “Hạ, Thiên, Nhiên?” Hạ Thiên Nhiên cười gật đầu: “Vâng cô Trần, là em.”

“Chậc chậc chậc, ây da mấy năm không gặp, em thay đổi lớn nhất đấy. Vừa nãy cô suýt chút nữa không nhận ra. Cậu bé nội tâm nhút nhát năm nào, giờ cũng thành người lớn rồi nhỉ.” Trần Mi chậc lưỡi liên tục. Cùng với việc Tào Ngải Thanh trở về bên cạnh Hạ Thiên Nhiên, bà cũng cười theo: “Các em...?”

Hạ Thiên Nhiên nắm lấy tay Tào Ngải Thanh, hào phóng giới thiệu: “Cô Trần, em và Ngải Thanh đã ở bên nhau hơn một năm rồi ạ.”

Trần Mi gật đầu liên tục, vui mừng nói: “Trai tài gái sắc, chuyện này ngược lại không làm cô ngạc nhiên. Trước kia lúc mấy đứa các em cùng nhau học tập, cô đã nhận ra giữa các em có manh mối này rồi.”

“A... Cô Trần mắt sáng như đuốc.” Hạ Thiên Nhiên còn hơi ngượng ngùng.

Tiết Dũng bên này nóng lòng kéo Bạch Đình Đình, mưu toan nhận được một câu công nhận từ chỗ cô giáo: “Cô Trần cô Trần, em và Đình Đình bọn em cũng thành đôi rồi! Bọn em cũng...”

“Cái gì?!” Trần Mi không thể tin nổi nhìn Tiết Dũng lôi kéo tay Bạch Đình Đình như khoe khoang, vội vàng tách hai người ra. Bà nắm lấy tay Bạch Đình Đình, vừa đau lòng vừa trách móc: “Đình Đình à, em hồ đồ rồi, sao em lại chọn cậu ta chứ! Em à ~ em...”

Bạch Đình Đình cũng rất tủi thân, e thẹn nói: “Ây da, em bị cậu ấy lừa mà, chị Trần...”

“...” Tiết Dũng hóa đá tại chỗ ngay bên cạnh, khóc không ra nước mắt.

(Trước một giây khi chương này được đăng, thế mà lại có một cự lão lên Bạch Ngân Minh! Hơn nữa còn là đàn chị Bái Linh Da!! Cảm ơn đàn chị Bái Linh Da đã đeo nhẫn cho anh Thiên Nhiên, không ngờ đàn chị Linh Da lại yêu Thiên Nhiên sâu đậm đến thế...)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!