Chương 369: Cùng em đi qua những tháng năm dài (I)
Hôn nhân, liệu có phải là túc nguyện của Tào Ngải Thanh không?
Hạ Thiên Nhiên không biết. Trước khi mở miệng, anh cũng hoàn toàn không nghĩ đến vấn đề này. Sở dĩ anh có thể dứt khoát quay trở lại đây, có thể quỳ một chân trước mặt Tào Ngải Thanh, cầu xin cô trở thành người nhà, người yêu của mình, thì thật sự đúng như lời anh nói —— Đối với anh, không có sự thỏa hiệp, ngoài em ra, không còn ai khác.
Đây là một quyết định vô cùng quan trọng, không phải đột nhiên nảy ra. Ý nghĩ này dường như đã ấp ủ từ rất lâu, lâu đến mức ngay từ hồi cấp ba, Hạ Thiên Nhiên đã từng tưởng tượng về tên con của hai người sau khi kết hôn... Lâu đến mức ý nghĩ này, trước khi họ trải qua luân hồi, đã tồn tại rồi.
Đi đi lại lại, tan tan hợp hợp, Hạ Thiên Nhiên như đã trở về điểm xuất phát, lại như đã đi đến đích cuối cùng. Lời cầu hôn cùng chung sống quãng đời còn lại này, giống như dư âm luẩn quẩn trong lòng Hạ Thiên Nhiên thời niên thiếu, vào khoảnh khắc anh thực sự trưởng thành, cuối cùng cũng nhận được hồi âm “Em đồng ý”.
Sau khi nghe thấy câu trả lời của Tào Ngải Thanh, trong lòng Hạ Thiên Nhiên trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Anh đứng ngây người tại chỗ một lát. Dù trong lòng rung động tột độ, vui sướng tột độ, nhưng cũng không có phản ứng kích động gì. Đối với hai người họ, những chuyện này đã trải qua quá nhiều quá nhiều rồi. Cuối cùng người đàn ông chỉ nở nụ cười mãn nguyện, từ từ ngồi xuống bên cạnh cô gái đang rưng rưng lệ, mặt đầy e thẹn...
Tiếp đó, anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô. Bàn tay cô gái khẽ run lên, nhưng cuối cùng không từ chối.
Hai người không nói gì với nhau. Họ chỉ nhìn về phía mặt trời bên bờ biển đang từ từ hạ xuống theo vòng đu quay. Họ chứng kiến quá trình mặt trời hôn lên mặt biển, rồi cuối cùng chìm xuống. Mùi hương của hoàng hôn và màu sắc mờ ảo của nó, cùng với tiếng sóng biển vỗ bờ rì rào hòa quyện vào nhau. Vài cánh buồm trắng trên mặt biển xanh biếc, lấp lánh ánh vàng này, giống như mấy chiếc lông vũ trắng muốt, nhẹ nhàng gảy vào dây đàn trong tim họ.
Họ đan chặt mười ngón tay, như thể đã nói hết ngàn vạn lời muốn nói.
Vòng đu quay hạ xuống đất. Khoảng thời gian vàng son đẹp nhất trong hoàng hôn đã lùi xa. Bầu trời lúc này một màu tím thẫm, màn đêm sắp buông xuống nhưng chưa buông hẳn, phía Tây vẫn còn điểm xuyết chút ráng đỏ đang kháng cự cuối cùng.
Hạ Thiên Nhiên nắm tay Tào Ngải Thanh đi ra. Họ đến một bên, lẳng lặng chờ Tiết Dũng và Bạch Đình Đình vẫn chưa xuống đất.
Theo lý mà nói, cả hai đều không phải lần đầu yêu đương, càng không phải lần đầu ở bên nhau. Nhưng khi quay lại với nhau, khó tránh khỏi vẫn có chút câu nệ...
Hạ Thiên Nhiên không khỏi nhớ lại năm kia cùng Tào Ngải Thanh đi nghe bố cô giảng bài. Sau khi kết thúc, ba người cùng uống trà, Tào Ngải Thanh đã nói chắc như đinh đóng cột rằng, cô và anh không thể trở thành người yêu. Bây giờ thì hay rồi, nói sớm quá rồi nhé... Hơn nữa cho dù không làm người yêu, làm một đôi vợ chồng chưa cưới, chắc cũng không tính là nuốt lời đâu nhỉ?
“Hì ~” Nghĩ nghĩ, Hạ Thiên Nhiên không nhịn được cười thành tiếng, anh sờ sờ mũi...
Tào Ngải Thanh nhận ra sự khác thường của anh, ngẩn ra một chút, sau đó mặt đỏ lên, lập tức hất tay anh ra. “Anh sao thế?” Một tay bị hất ra, Hạ Thiên Nhiên có chút ngạc nhiên. “Anh cười cái gì?” Tào Ngải Thanh trừng mắt nhìn anh, hỏi vẻ không tự nhiên.
Cái vừa nghĩ trong lòng chắc chắn không thể nói ra rồi. Lời này mà nói ra, cô gái chắc chắn sẽ nổi đóa. Nhưng nhìn trạng thái đối phương, chắc cũng đoán được mình chẳng nghĩ chuyện gì tốt đẹp. Lý do bình thường cũng không dễ qua mặt, nên sau khi Hạ Thiên Nhiên suy nghĩ nhanh như chớp, quyết định để anh em mình chịu thiệt một chút, anh bịa chuyện:
“Anh đang nghĩ, chúng ta đi vòng đu quay rồi, Tiết Dũng và Đình Đình cũng đi vòng đu quay rồi. Nhưng tiến độ hai người họ chắc chắn không nhanh bằng chúng ta. Đình Đình nghĩ gì anh không rõ, nhưng anh Dũng thấy hai chúng ta nắm tay nhau, chắc chắn sẽ vừa trêu chọc vừa tâng bốc anh một câu ‘anh Thiên Nhiên trâu bò quá~’ ba la ba la các kiểu.”
Quả nhiên, cái cớ này thành công chuyển dời sự chú ý của Tào Ngải Thanh, cô nghi hoặc hỏi: “Tại sao lại là ‘vừa trêu chọc vừa tâng bốc’?”
Hạ Thiên Nhiên kiên nhẫn giải thích: “Bởi vì trong ấn tượng của cậu ấy, chúng ta từ cấp ba đến đại học, cũng gần bảy năm rồi, tình cảm vẫn luôn không có tiến triển, chậm quá. Cho nên mỗi lần anh gặp cậu ấy, cậu ấy đều sẽ trêu chọc anh vài câu.”
Hạ Thiên Nhiên nói có sách mách có chứng, Tào Ngải Thanh cũng không nghi ngờ gì, cố ý hỏi: “Chậm sao?”
Người đàn ông vội vàng lắc đầu: “Không chậm, tính chất hai chúng ta khác nhau. Khi người khác còn đang dự tính tỏ tình, hai chúng ta đã nhắm đến mục đích kết hôn phóng một mạch rồi. Cái này đã dẫn trước người khác mấy thân người rồi. Trừ phi anh Dũng và Đình Đình sang năm tổ chức đám cưới, làm cú vượt mặt, nếu không thì có thúc ngựa cũng không đuổi kịp chúng ta.”
Tào Ngải Thanh bị anh nói cho đỏ mặt tim đập. Tình yêu đã lâu không gặp lại giáng xuống người cô gái này, cho nên trong lòng khó tránh khỏi nơm nớp lo sợ. Cô trầm ngâm một lát.
“Thiên Nhiên...”
“Hửm?”
“Em... em không biết có thể thích ứng lại với cuộc sống có anh bên cạnh nữa không...”
Hạ Thiên Nhiên khựng lại. Anh hiểu nỗi lo lắng trong lòng Tào Ngải Thanh. Đã từ lâu, những ngày hai người xa cách nhiều hơn thời gian ở bên nhau quá nhiều. Luân hồi kéo dài chiến tuyến tình cảm của họ, trong đó đầy rẫy những khúc mắc. Nhưng thực sự tính ra, hai người từ sau khi thi đại học xác định quan hệ đến lúc chia tay khi huấn luyện quân sự, thực tế cũng chỉ hơn ba tháng. Ngay cả sau khi khởi động lại dòng thời gian, thời gian Hạ Thiên Nhiên trở thành sinh viên Cảng Đại, ở bên Tào Ngải Thanh với tư cách “bạn bè”, cũng nhiều hơn thời gian họ là “người yêu” rất nhiều.
“Chúng ta làm thế nào mà ở bên nhau mới ba tháng, nhưng lại như dây dưa mấy kiếp vậy nhỉ?” Nghĩ nghĩ, Hạ Thiên Nhiên cười khẽ nói. Tình yêu của anh, dường như đều không tính là dài lâu, nhưng đều khắc cốt ghi tâm đến thế.
“Thiên Nhiên, em...” Tào Ngải Thanh tưởng Hạ Thiên Nhiên hiểu lầm ý mình, cho rằng mình muốn đổi ý, nên không nhịn được muốn giải thích, nhưng người sau lại ôn tồn nói: “Ngải Thanh em không cần nói gì nhiều đâu, giữa chúng ta thực ra không có nhiều chuyện cần giải thích đến thế...”
Người đàn ông nắm lại tay cô gái. “Anh biết trong cuộc sống hiện tại của em có thêm một người đồng nghĩa với sự thay đổi. Em luôn là người có kế hoạch rất rõ ràng. Nhưng thực ra anh nghĩ chúng ta sẽ có đủ thời gian để từ từ thích ứng. Em không cần vì điều này mà cảm thấy hoảng sợ bất an. Bất kể tương lai em muốn tiếp tục đi du học, hay là có kế hoạch khác, anh đều sẽ ủng hộ em. Giống như cách chúng ta chung sống một năm nay, giống như... lúc ban đầu chúng ta ở bên nhau vậy.”
Hạ Thiên Nhiên từ từ kéo Tào Ngải Thanh vào lòng. Anh vuốt ve mái tóc đen mượt mà của cô gái, như đang vuốt ve một chú thỏ con trước đây luôn ngang ngạnh hay cắn người, nhưng cuối cùng cũng ngoan ngoãn trở lại.
“Lần này...”
“Hửm?” Tào Ngải Thanh vùi mặt vào ngực người đàn ông nói giọng mũi, tiếng nhỏ như muỗi kêu. Hạ Thiên Nhiên cúi đầu xác nhận. Vài giây sau, Tào Ngải Thanh cuối cùng cũng cẩn thận nói ra một câu hoàn chỉnh: “Lần này... chúng ta sẽ ở bên nhau rất lâu sao?”
“...” Hạ Thiên Nhiên dở khóc dở cười. “Sao thế, em vội à? Hay là chúng ta tìm một ngày lành gần nhất, kết hôn trước đi?”
“Ưm ~” Cảm nhận được cô gái trong lòng lắc đầu kịch liệt, Hạ Thiên Nhiên vui không tả xiết, anh trêu chọc: “Em là không vội, muốn từ từ sao? Khéo quá, anh cũng thế.”
Tào Ngải Thanh bị anh làm cho xấu hổ ngẩng đầu lên khỏi lòng anh. Ráng hồng nơi chân trời biến mất lưu luyến không rời trên khuôn mặt cô. Đôi mắt vừa được nước mắt rửa qua, trong veo động lòng người đến thế. Tuy nhiên bề ngoài cô là chú thỏ trắng mắt đỏ, nhưng vẫn phải giả vờ ra vẻ sói xám, nói lời hung dữ: “Xem ra em đồng ý với anh sớm quá rồi! Lát nữa nếu Đình Đình xuống mà không có chút tiến triển nào với Tiết Dũng, thì chúng ta... chúng ta đợi họ xong rồi mới tốt!”
Hạ Thiên Nhiên lập tức ngớ người. “Không phải chứ, hồi cấp ba con gái các em đã thích đi vệ sinh cùng nhau, cũng không biết tại sao. Bây giờ yêu đương cũng phải cùng nhau à? Cái này anh phải phê bình em rồi, bạn học Tào Ngải Thanh, em thế này chẳng giống người có kinh nghiệm xuyên không chút nào ha!”
“Em... em... Anh chẳng phải cũng đi đi lại lại mấy lần, mới biết mình nên trưởng thành sao?”
Ngay khi đôi tình nhân tái hợp này bắt đầu đấu võ mồm, thì nghe thấy một giọng nói rất khoa trương vang lên. “Trâu bò quá, anh Thiên Nhiên! Hai người đúng là làm mù mắt em rồi. Đi thôi Đình Đình, chúng ta nên ở gầm xe, không nên ở đây.” (Lời bài hát)
“...”
Hai người nhìn theo tiếng nói, chỉ thấy Tiết Dũng hai tay vòng sau gáy ra vẻ vừa hóng hớt vừa cổ vũ, Bạch Đình Đình cũng ở bên cạnh che miệng cười trộm, nháy mắt ra hiệu với Tào Ngải Thanh.
Tào Ngải Thanh lập tức thoát khỏi vòng tay Hạ Thiên Nhiên. Cô vén tóc mai dài ra sau tai, đi đến bên cạnh bạn thân. Bạch Đình Đình cười hì hì nói hai câu, nhìn cô, lại nhìn Hạ Thiên Nhiên. Tào Ngải Thanh bực bội kéo bạn thân đi luôn. Cứ thế, hai cô gái bước nhanh bước chậm đi về phía đám đông rời khỏi vòng đu quay.
“Các em đi đâu đấy?” Hạ Thiên Nhiên phía sau gọi với theo một câu.
“Bắn bóng bay!” Tào Ngải Thanh quay đầu lại, hung dữ ném lại ba chữ. Dường như cô gái muốn cầm lại khẩu súng hơi nòng lệch bị ông chủ vô lương tâm chỉnh sửa kia, hung hăng nhắm vào Hạ Thiên Nhiên bắn cho mấy phát.
Dõi theo hai người đi được một đoạn, Tiết Dũng lúc này mới cười hì hì đi đến bên cạnh Hạ Thiên Nhiên. “Anh Thiên Nhiên, bắn bóng bay có gì vui đâu. Chúng ta đi chơi VR đi, có game kinh dị, lại là hai người qua cửa, cảm giác đã lắm. Em rủ Đình Đình cậu ấy chẳng chịu đi.”
“...” Hạ Thiên Nhiên đúng là phục cái tên ngốc này rồi. Anh liếc xéo tên này một cái, nói: “Anh Dũng, chú tình hình thế nào rồi?”
Tiết Dũng không hiểu: “Hả? Tình hình gì là tình hình gì?”
“Chú với Bạch Đình Đình tình hình thế nào?”
Tiết Dũng vốn luôn phóng khoáng, trên mặt lại xuất hiện vài phần ngượng ngùng, cậu ta gãi đầu: “Cái này... bọn tao hẹn hò lần đầu mà, thì... thì chơi cũng vui vẻ lắm, có tình hình gì được?”
Hạ Thiên Nhiên trong lòng tức anh ách. “Mẹ kiếp, lúc quan trọng chú lại tụt xích thế à? Anh Dũng, hồi trước mày giúp tao giả ma dọa người đâu có thế này đâu!”
“Không phải chứ... anh Thiên Nhiên, em giúp anh giả ma bao giờ... Ây da, đừng động thủ, em không hiểu... Anh để anh em tìm cơ hội tiếp xúc thêm với Đình Đình, bọn em tiếp xúc thêm chút nữa, có hi vọng mà, có hi vọng mà... Ái da, đừng đuổi theo đánh nữa...”
...
Nghe tiếng đùa giỡn truyền đến từ phía sau, Tào Ngải Thanh và Bạch Đình Đình đang đi về phía trước quay đầu lại nhìn, sau đó nhìn nhau, đều cười ha ha.
“Các cậu...?” Bạch Đình Đình nhướng mày, thăm dò đầy vẻ trêu chọc.
“Suỵt ~” Hai cô gái như đang thảo luận chuyện làm việc xấu vậy, Tào Ngải Thanh vội vàng đưa ngón trỏ lên môi, không để cô bạn nói tiếp.
“Khục ~” Thấy biểu cảm đáng yêu đánh rắn động cỏ này của bạn thân, Bạch Đình Đình không kìm được tiếng cười trộm trên môi, quay đầu đi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
