Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 495

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 02: Mặt trời được gột rửa trong mưa xuân (Hoàn thành) - Chương 57: Ký Sự Du Ngoạn Mùa Thu (2)

Chương 57: Ký Sự Du Ngoạn Mùa Thu (2)

“Cùng ăn đi. Ông chủ! Cho thêm hai quả trứng trà.”

“Vâng, có ngay!”

Hạ Thiên Nhiên ngồi xuống, mở gói bánh bao nhỏ vừa mua đặt lên bàn, tự mình ăn trước một cái.

Tào Ngải Thanh múc một thìa cháo thổi thổi, nhẹ nhàng đưa vào miệng. Có lẽ vì chưa đủ ngọt, cô khẽ chép miệng.

“Uống cháo có no được không đấy? Đến nơi còn phải leo núi, leo đến chùa Thuyên Linh mới được ăn cơm, dọc đường sẽ đói đấy.” Hạ Thiên Nhiên miệng nhai nhồm nhoàm, tay bóc trứng trà nhắc nhở.

“Ưm... ăn nhiều sẽ béo, nên phải trả giá thôi.” Tào Ngải Thanh buồn rầu nói.

Lúc này, Hạ Thiên Nhiên đặt quả trứng đã bóc vỏ vào đĩa, đẩy đến trước mặt cô gái, nói đùa:

“Cũng có phải không vận động đâu, ăn nhiều chút còn hơn là chịu đói. Nhỡ giữa đường leo không nổi, đừng có tìm tớ đấy nhé.”

Tào Ngải Thanh trừng mắt, rồi mỉm cười, dùng ngón tay thon dài cầm quả trứng lên, xé từng miếng lòng trắng trứng, sau đó đưa lòng đỏ trứng trong tay ra.

“Cho cậu ăn này.”

“Cậu không ăn lòng đỏ à?”

Tào Ngải Thanh chun cái mũi cao thẳng, gật đầu: “Ừ, từ nhỏ đã không thích ăn, nhưng vứt đi thì phí.”

“Nên tớ thành thùng rác chứ gì?” Hạ Thiên Nhiên nhận lấy, không khách khí nhét cả vào mồm.

“Đâu có, thực ra lòng đỏ nhiều dinh dưỡng hơn lòng trắng đấy!” Tào Ngải Thanh vẻ mặt nghiêm túc.

“Biết thế còn chê, chả hiểu nổi con gái các cậu.”

“Không hiểu là đúng rồi~” Tào Ngải Thanh lắc lư đầu, gắp một cái bánh bao nhỏ ăn, có thể thấy tâm trạng cô rất tốt.

Hai người chia nhau ăn hết chỗ bánh bao còn lại. Trước khi đi, Hạ Thiên Nhiên mua thêm một phần, định mang cho Tiết Dũng.

Lúc này tại bãi đậu xe trường học, học sinh lớp 12-2 đã bắt đầu lục tục xếp hàng lên xe.

Tiết Dũng vẫy tay với Hạ Thiên Nhiên. Thấy cậu đi cùng Tào Ngải Thanh, trên mặt hắn luôn hiện lên nụ cười “Tao hiểu mà”.

“Đừng nghĩ bậy, ăn mấy cái bánh bao thôi.”

Hạ Thiên Nhiên ném đồ ăn vào lòng tên này.

“Không ăn bát tào phớ ~ ngọt ngào nào à?” Tiết Dũng trêu chọc.

Tào Ngải Thanh đã đi tìm bạn thân Bạch Đình Đình, đương nhiên không nghe thấy cuộc đối thoại bên này. Nhưng nhìn hai cô gái đùa giỡn ở cách đó không xa, chắc Bạch Đình Đình cũng nói mấy câu tương tự.

Hạ Thiên Nhiên lườm một cái, đáp: “Ăn của mày đi, mấy cái bánh bao này còn chưa bịt được mồm mày à?”

Tiết Dũng cười ha hả, một miếng một cái bánh bao, nói: “Ê, lần này là cơ hội tốt đấy, mày có kế hoạch gì thì mau nói cho tao, kẻo sau này hối hận biết chưa.”

“Kế hoạch gì? Hối hận cái gì?” Hạ Thiên Nhiên giả ngu. Cậu đương nhiên biết Tiết Dũng ám chỉ điều gì, nhưng hiện tại cậu hoàn toàn không có ý định đó.

“Mày cứ giả vờ đi, lát nữa tao tự do phát huy.” Tiết Dũng cũng chẳng vòng vo với cậu.

Hạ Thiên Nhiên thắc mắc, tò mò hỏi: “Mày muốn thấy tao với Tào Ngải Thanh ở bên nhau đến thế à?”

“Ừ đúng.” Tiết Dũng hút một ngụm sữa đậu nành, nuốt trôi thức ăn trong miệng, thẳng thắn nói: “Mày ở bên Tào Ngải Thanh, sẽ không tranh giành A Lương với tao, tốt biết bao.”

Hạ Thiên Nhiên nhất thời câm nín. Lúc này, Diệp Giai Kỳ đang phụ trách tổ chức lên xe ở trước xe buýt bỗng hét lớn:

“Tiết Dũng!”

“Gọi bố mày làm gì!” Tiết Dũng nhìn sang, vẻ mặt mất kiên nhẫn.

“Mau qua đây giúp tớ tổ chức, bố dễ làm thế à?” Diệp Giai Kỳ tương kế tựu kế.

“Xì... đàn bà con gái mà mặt dày lên thì đúng là vô địch.”

Tiết Dũng phàn nàn một câu, đi về phía đó, quay lưng lại với Hạ Thiên Nhiên nói vọng lại: “Thế tao tự do phát huy đấy nhé.”

Hạ Thiên Nhiên cũng chẳng biết cái phát huy mà cậu ta nói là cách gì. Tóm lại cậu bây giờ tâm trạng rất bình thản, chỉ cần không có ý nghĩ đó, người ngoài có gán ghép thế nào cũng vô dụng.

Các bạn học lần lượt kết bạn lên xe. Hạ Thiên Nhiên vốn không thích xếp hàng, toàn đợi vắng người mới hành động. Lần này du ngoạn mùa thu cả khối 12 đều tham gia, tính ra gần năm trăm người, xe buýt xếp thành một hàng dài. Tào Ngải Thanh là lớp trưởng, đương nhiên cũng phải tổ chức cho các bạn trong lớp giữ trật tự, không lên xe ngay từ đầu.

Đợi khoảng mười mấy phút, người lên xe cũng hòm hòm rồi. Hạ Thiên Nhiên đi đến trước xe buýt lớp mình, chỉ thấy Tiết Dũng đứng ở cửa xe, chặn Bạch Đình Đình phía sau và Tào Ngải Thanh phía trước.

“Lớp trưởng sang xe lớp 5 đi nhờ một chỗ đi, lớp bọn nó ít người, xe này còn đúng một chỗ thôi.”

Bạch Đình Đình phía sau hắn nổi giận: “Chỗ đó là tớ giữ cho Ngải Thanh mà!”

Tiết Dũng quay đầu lại trưng ra bộ mặt bỉ ổi: “Thế tao ngồi đâu? Lão chủ nhiệm bảo tao phụ trách dẫn bọn mày lên núi, tao đi ngồi xe lớp 5, nhỡ dọc đường có chuyện gì chậm trễ, lạc mất người, tao bảo mày chịu trách nhiệm hoàn toàn, được không?”

Bạch Đình Đình dậm chân, tức giận nói: “Bọn mình lớn thế này rồi, sao mà lạc được?”

“Mày cũng biết thế à? Thế nên hai đứa mày nhất định phải dính lấy nhau à? Dù sao đến nơi lại đi cùng nhau là được chứ gì, đừng có gây phiền phức cho tao!”

Tiết Dũng nói lý lẽ hùng hồn. Bạch Đình Đình còn định nói gì đó, Tào Ngải Thanh dưới xe vội vàng nói: “Thôi được rồi Đình Đình, chúng ta nghe Tiết Dũng đi, tớ đi tìm xe khác ngồi. Lớp mình lên đủ hết rồi chứ?”

“Để tao xem nào.” Tiết Dũng ngó vào trong xe một cái, rồi quay đầu lại, chỉ tay vào Hạ Thiên Nhiên đang đi tới nói: “Ê Hạ Thiên Nhiên, đừng đi lại đây nữa, hết chỗ rồi, còn mỗi mày với lớp trưởng, hai đứa mày tự sang lớp 5 đi nhờ một chỗ đi.”

Nói xong hắn lên xe, Bạch Đình Đình bị hắn đẩy vào trong, sau đó hắn dặn dò tài xế, cửa xe từ từ đóng lại.

Ngoài xe, Hạ Thiên Nhiên và Tào Ngải Thanh nhìn nhau, đều có chút bất lực.

Hai người trao đổi với mấy cán bộ lớp 5 một chút. Họ ở lớp 5 đều chẳng có bạn bè gì, chỗ trống cũng còn vài cái, không đến mức phải chen chúc ngồi cùng nhau, nên mỗi người tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ.

Xem ra màn tự do phát huy của Tiết Dũng coi như hỏng bét rồi nhỉ?

Hạ Thiên Nhiên thầm nghĩ, lấy tai nghe ra, chuẩn bị nghe nhạc ngủ một giấc ngon lành.

Chỉ là cậu không ngờ tới, bên phía Tào Ngải Thanh lại xảy ra chút chuyện.

Có lẽ danh tiếng hoa khôi quá lớn, lớp 5 là lớp Tự nhiên, nổi tiếng dương thịnh âm suy, cả lớp 37 người chỉ có 3 nữ sinh. Giờ thấy Tào Ngải Thanh lên xe lớp mình, đám đực rựa kia chẳng phải tranh nhau thể hiện sao?

Một nam sinh to gan đã ngồi xuống ngay cạnh cô, mục đích rõ rành rành. Tào Ngải Thanh không quen, bèn đứng dậy đổi chỗ khác, không ngờ một nam sinh khác cũng bắt chước, đi theo ngồi xuống.

“Các em thắt dây an toàn vào, đừng đi lại lung tung, xe sắp chạy rồi.”

Tài xế phía trước nhắc nhở.

Tào Ngải Thanh thở dài, định bụng cam chịu. Cậu nam sinh bên cạnh càng vui như mở cờ trong bụng, vội vàng thắt dây an toàn, sợ bị đứa khác lôi ra.

Lúc này, trong tầm mắt cô gái, thấy Hạ Thiên Nhiên dịch người ra ghế ngoài lối đi, cậu chỉ tay vào chỗ trống bên trong, rồi ném cho cô một ánh mắt, ý hỏi có cần sang chỗ cậu không.

Gần như không chút do dự, bỏ lại cậu nam sinh ngơ ngác, Tào Ngải Thanh rời khỏi chỗ ngồi, cuối cùng cũng ngồi xuống bên cạnh Hạ Thiên Nhiên.

Chứng kiến toàn bộ quá trình, Hạ Thiên Nhiên vô tâm vô phổi trêu một câu:

“Cảm giác thế nào?”

Tào Ngải Thanh khựng lại một chút, rồi hạ giọng nói:

“Đáng sợ quá.”

(Hết chương)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!