Chương 448: Tùy tâm trạng của cô ấy mà từ từ rung động (Sáu)
"Ơ? Đạo diễn Hạ dạo này không phải vừa nói mới quen một cô bạn gái sao? Lẽ nào là tôi nhớ nhầm?"
Nhìn xem, thật không hổ là người vừa viết tiểu thuyết, lại vừa làm biên kịch.
Câu nói này của cô giáo A Liễu nước đôi, tiến có thể công lùi có thể thủ. Chẳng những chuyển dời chủ đề từ phía Đào Vi và Hạ Nguyên Xung, mà còn khiến Hạ Thiên Nhiên trong nháy mắt trở thành mục tiêu công kích của mọi người.
Bây giờ, phải xem Hạ Thiên Nhiên đáp trả thế nào rồi.
Bạch Đầu Ưng vị này đương trường (tại chỗ) liền ngớ người a. Cô giáo A Liễu này đang nói ai? Tào Ngải Thanh sao? Mình nhớ là chưa từng nói chuyện này với cô giáo A Liễu a. Chẳng lẽ là mấy bà lắm mồm như chị Đào kể cho cô ấy nghe? Khoan đã, cái gì gọi là "mới nói mới quen một cô bạn gái"? Điều này cũng không khớp với đặc điểm của Tào Ngải Thanh a. Về chuyện này, cách nói của mình trước giờ đều nói là có người mình thích. Tuyệt đối không thể nói cái gì mà mới quen một cô bạn gái...
Mặc dù A Liễu đã giải cứu anh khỏi cú quăng nồi của bố mình, nhưng bây giờ hình như lại đẩy anh vào một hố lửa khác. Hạ Thiên Nhiên cau mày, khuôn mặt đầy sự nghi ngờ và không chắc chắn, nói:
"Cô... nhớ nhầm rồi đúng không, cô giáo A Liễu...?"
"Tôi... nhớ nhầm rồi sao?" Ánh mắt A Liễu bất giác trôi về phía Ôn Lương.
Cô gái lúc này mới thực sự hiểu ra. Lập tức giả vờ căng thẳng, giống như bị bắt quả tang tại trận, vội vàng giúp đỡ phủ nhận:
"Cô giáo A Liễu, cô nhớ nhầm rồi, thực sự nhớ nhầm rồi. Đạo diễn Hạ không có chuyện này..."
Khá lắm, cái biểu cảm phủ nhận nhỏ nhặt này của Ôn Lương, giống hệt mấy nghệ sĩ bạn bè không muốn bị lộ chuyện yêu đương quá sớm. Diễn xuất trực tiếp kéo đầy, sợ người khác không nhìn ra được bí mật giấu giếm trong biểu cảm không tự nhiên đó của cô.
A Liễu lúc này cũng rất biết phối hợp diễn xuất. Cứ như bừng tỉnh đại ngộ sau khi nói lỡ lời, vội vàng thừa nhận sai sót trong lời nói của mình, nói liên tục:
"A a a, đúng đúng đúng, tôi nhớ nhầm rồi, tôi nhớ nhầm rồi. Không có chuyện này..."
Hạ Thiên Nhiên nghe mà miệng hơi hé ra, thầm nghĩ các người đang làm cái quái gì vậy? Đây là muốn giấu giếm sự thật hay là sao a. Phản ứng này không phải càng khiến người ta hiểu lầm hơn sao?
"Bố, đây đúng là hiểu lầm. Con thực sự không có chuyện yêu..."
"A, bố biết bố biết. Con không cần phải nói với bố mấy chuyện này. Hôm nay có khách khứa ở đây, mấy chuyện nhà này tạm gác lại đã, nếu không lại làm cho chúng ta giống như mấy ông bà phong kiến lạc hậu cứ mải mê ép cưới vậy. Nào nào nào, mọi người lại cụng ly nào."
Con trai đang định giải thích, Hạ Phán Sơn thu hết cảnh này vào mắt đột nhiên trở nên rất cởi mở. Cứ như việc vừa nãy ném nồi không phải do ông làm vậy, còn chủ động giúp Hạ Thiên Nhiên chuyển chủ đề, nâng ly rượu lên.
Ông đã lên tiếng rồi, mọi người không dám nói nhiều. Một câu "có khách khứa ở đây" cũng khiến sự chê bai ngầm khen ngợi công khai của Đào Vi đối với Hạ Nguyên Xung chỉ dừng ở mức vừa phải.
Nhưng như vậy thì chuyện của Hạ Thiên Nhiên lại không nói rõ ràng được a. Lúc mọi người nâng ly nhìn anh và Ôn Lương ánh mắt đều có chút không đúng. Tùy Sơ Lãng và Cố Kiều Man thầm nghĩ, thảo nào Ôn Lương vốn luôn dính đầy tin đen lại có thể nhận được cơ hội đóng phim từ tài nguyên cấp S lần này. Tình cảnh này, càng khẳng định thêm suy đoán trước đó của họ.
Trong lòng Tạ Nghiên Nghiên vẫn còn nhớ như in về vụ scandal truyền ra sau lần quay Surfline đó. Chuyện này ngay cả Hạ Phán Sơn cũng có nghe loáng thoáng. Những tin đồn bát quái trong giới giải trí mặc dù không thể tin hoàn toàn, nhưng bây giờ nhìn phản ứng che đậy của hai người, chuyện này dường như cũng không phải là lời đồn vô căn cứ.
Đào Vi và Hạ Nguyên Xung đối với chuyện này đều không bày tỏ quan điểm gì. Hạ Thiên Nhiên bây giờ vừa là đạo diễn vừa là ông chủ, nảy sinh quan hệ mập mờ gì đó với nữ nghệ sĩ dưới trướng, cùng lắm thì chỉ hơi khó coi một chút, không đem lên mặt bàn được. Nhưng đây cũng không phải là chuyện gì quá bất ngờ, quá hiếm lạ.
Cho nên nói a, đối với một số chuyện, bạn trả lời thế nào không quan trọng. Bởi vì mọi người đứng trên lập trường của mình, đều đã não bổ ra một lời giải thích "hợp lý". Cộng thêm một số những định kiến đã trải sẵn. Tất cả mọi người đều cảm thấy giữa Hạ Thiên Nhiên và Ôn Lương sẽ không đơn giản như vậy. Cho dù một trong những người trong cuộc cho rằng mình rất "trong sạch".
Một câu nói của cô giáo A Liễu, khiến Hạ Thiên Nhiên trong ngoài không phải người. Bất luận bây giờ anh có giải thích thế nào, người khác cũng chỉ nói ngoài miệng "Ừm, hiểu hiểu". Nhưng thực tế trong lòng nghĩ thế nào, thì có quỷ mới biết ồ. Cái này gọi là gì? Dưới sự phối hợp của Ôn Lương và cô giáo A Liễu, Hạ Thiên Nhiên chính là bùn vàng rơi vào đũng quần rồi. Nói là không có gì, ai tin chứ?
"Nào Tiểu Ôn, ăn thức ăn đi~"
"A... dạ vâng, chú Hạ."
Sắc mặt Hạ Phán Sơn bây giờ nhìn Ôn Lương rõ ràng đã thay đổi. Mặc dù trước đó ông cũng rất nhiệt tình với cô, nhưng hành động gắp thức ăn này quá đỗi thân thiết. Hơn nữa lại có Đào Vi ở đó, người đàn ông già này không thể nào có hành động như vậy được.
Nhưng bây giờ thì hay rồi. Một khi đã có cái ý nghĩ "Ôn Lương có thể là bạn gái ngầm của Hạ Thiên Nhiên", tất cả mọi người bao gồm cả Đào Vi, đều cảm thấy hành vi này rất bình thường. Chẳng phải bố chồng gắp thức ăn cho con dâu là chuyện quá đỗi bình thường sao...
"Tiểu Ôn bình thường ăn có quen món Quảng Đông không? Bên Sơn Thành (Trùng Khánh) đó chắc toàn ăn đồ cay. Nãy giờ không thấy cháu động đũa mấy a."
"Ăn quen ạ ăn quen ạ. Chú Hạ, cháu đến Cảng Thành nhiều năm rồi, đã quen từ lâu rồi ạ."
"A, hay là chú bảo nhà bếp thêm cho cháu mấy món Tứ Xuyên nhé." Hạ Phán Sơn nói xong lại quay sang mọi người đang ngồi:
"Mọi người có muốn ăn gì nhất định phải nói a. Nhà chú bình thường ăn hơi thanh đạm. Lần này chú cũng chưa kịp nói với đầu bếp."
Được rồi, Hạ Phán Sơn có cái thế vì một người mà thay đổi cả bàn thức ăn. May mà những người bên cạnh biết sự nhiệt tình này không nhắm vào họ. Đó là được thơm lây của Ôn Lương thôi, hỏi họ một câu cũng coi như là tiện thể rồi.
Hạ Thiên Nhiên nhìn không nổi nữa, muốn biện giải nhưng lại không tiện phát tác. Lạnh nhạt với những người còn lại, dù sao chuyện này cứ vướng mắc tiếp cũng chẳng có ai nghe. Huống hồ trường hợp như thế này mà cứ nhấn mạnh chuyện này thì thật sự không hay. Cho nên đành phải coi như không có chuyện gì xảy ra, quay sang trò chuyện với những người bên cạnh.
Thế là, rượu qua ba tuần, thức ăn qua năm vị. Cục diện hiện trường đã biến thành Hạ Thiên Nhiên nói chuyện vui vẻ với hai diễn viên chính. Đào Vi cùng Hạ Nguyên Xung, Tạ Nghiên Nghiên nói về công việc và cuộc sống. Hạ Phán Sơn dò hỏimột số thô ng tin cơ bản của Ôn Lương. A Liễu đang mải ăn ở bên cạnh thỉnh thoảng lại chêm vào mỗi bàn một hai câu nói, vui vẻ vô cùng.
Mặc dù Hạ Phán Sơn ngoài miệng nói mình không có tư tưởng bảo thủ của thế hệ trước. Thế nhưng một số quan niệm truyền thống ăn sâu bén rễ luôn khó tránh khỏi. Hạ Thiên Nhiên với tư cách là con trai trưởng của nhà họ Hạ, bạn đời tương lai của anh, không thể không khiến người làm cha này bận tâm. Huống hồ đây chỉ là những gì người ngoài có thể nhìn thấy. Với tư cách là người đứng đầu gia tộc, những chuyện Hạ Phán Sơn phải cân nhắc trong đó, thực sự quá nhiều rồi.
"Tiểu Ôn cháu đến Cảng Thành bao lâu rồi a?"
"Cháu đến lúc chưa tròn mười sáu tuổi. Hạ Thiên Nhiên, tôi đến lớp chúng ta vào học kỳ hai năm lớp 10 hay là lớp 11 thế?"
Hạ Thiên Nhiên đột nhiên bị gọi tên hơi ngớ người, theo bản năng đáp lại:
"Học kỳ hai năm lớp 10."
"Ồ đúng, tôi chính là chuyển nhà đến Cảng Thành năm đó."
Hạ Phán Sơn nghe đôi trẻ này kẻ hỏi người đáp, ngạc nhiên nói:
"Dô, hóa ra hai đứa quen nhau từ trước rồi a? Lại còn học cùng lớp cấp ba nữa. Thiên Nhiên, sao trước kia không nghe con nhắc đến chuyện này a?"
"Cô ấy... thi khối nghệ thuật. Không chỉ học văn hóa ở trường, bình thường còn phải tham gia các lớp đào tạo nghệ thuật bên ngoài. Cho nên một học kỳ cũng chẳng gặp được mấy lần."
Hạ Thiên Nhiên giải thích. Đột nhiên cảm thấy càng giải thích, tình huống càng bất lợi cho sự "trong sạch" của mình.
"A, cho nên nói lúc đó quan hệ của hai đứa tốt không?"
"Không tốt.", "Bình thường."
Hạ Thiên Nhiên và Ôn Lương đồng thời đưa ra hai câu trả lời. Sau đó nhìn nhau một cái, lần lượt đính chính lại câu trả lời. Một lần nữa "ăn ý" nói:
"Bình thường.", "Không tốt."
"..."
Hạ Phán Sơn và A Liễu ở bên cạnh nghe mà bật cười... Ôn Lương nhìn Hạ Thiên Nhiên, híp mắt có chút bực bội:
"Không phải... Hạ Thiên Nhiên, mặc dù lúc đó chúng ta không có giao thiệp gì, nhưng tôi cũng đâu có chọc ghẹo gì anh a. Anh nói 'không thân' tôi còn hiểu được. Anh nói một chữ 'không tốt', là từ đâu mà ra a?"
Hạ Thiên Nhiên trong lòng cũng đang sốt ruột muốn giải thích quan hệ của hai người, không ngờ bây giờ lại chữa lợn lành thành lợn què. Anh đành nói:
"Ây da, tôi chẳng phải đã sửa rồi sao... lỡ miệng lỡ miệng... Bố, lúc học cấp ba chúng con quả thực không có giao tình gì, quan hệ không thân cũng không lạ. Ôn Lương, cô cảm thấy tôi nói như vậy không có gì sai chứ."
"Hừ, không sai."
Ôn Lương cười lạnh một tiếng, cũng thừa nhận cách nói này. Hạ Phán Sơn gật đầu, cười nói:
"Lúc đó hai đứa không chơi chung với nhau chú ngược lại có thể hiểu được. Đừng nói là Tiểu Ôn cháu, với tính cách của Thiên Nhiên lúc học cấp ba, đổi lại là chú, chú cũng chẳng muốn làm bạn với nó, quá nhạt nhẽo."
Ôn Lương lập tức như tìm được tri kỷ, vui vẻ nói:
"Đúng không chú. Lúc đó anh ấy siêu trầm tính. Cả một ngày có khi chẳng nói một câu nào. Chú hỏi anh ấy cái gì ấy à, anh ấy có thể tự suy nghĩ nửa ngày..."
Hạ Thiên Nhiên vạn lần không ngờ hai người này lại có thể nói về lịch sử đen tối hồi cấp ba của mình. Hạ Phán Sơn lại hỏi:
"Vậy sau này, hai đứa quen lại nhau như thế nào?"
"Thì đợt quay quảng cáo tháng trước..."
"Lúc sắp tốt nghiệp đại học..."
"..."
Khá lắm, từ tốt nghiệp đại học đến tháng trước, cách nhau hơn ba năm đấy! Hơn nữa hai lần rồi, hai người đều trả lời không khớp
...
Hạ Thiên Nhiên thực sự không muốn giải thích gì nữa. Bởi vì càng giải thích, lại càng giống như một đôi tình nhân đang trong thời kỳ mập mờ đột nhiên ra mắt phụ huynh, không khớp khẩu cung trước vậy. Hơn nữa họ đều biết cách nói của đối phương coi như là đúng, nhưng trong mắt người ngoài, bảo giữa hai người này không có gì khuất tất, thì ai mà tin a?
Hơn nữa Ôn Lương nói như vậy cũng coi như là đẩy lùi thời gian lại rồi. Nếu thực sự nói về việc gặp lại, phải là lần đi ngắm núi tuyết hồi năm ba đại học. Tuy nhiên lúc đó Hạ Thiên Nhiên dùng tên giả Tiểu Giáp. Còn việc quen lại, hẳn là đêm ban nhạc giải tán đó. Hôm đó, Hạ Thiên Nhiên đã nói, để họ chính thức trở thành bạn bè, làm quen lại với nhau.
Ôn Lương rất coi trọng chuyện này, cho nên khi Hạ Phán Sơn nói đến "quen lại", cô cũng không chút do dự trả lời ngày hôm đó. Nhưng mốc thời gian này, chắc chắn khiến Hạ Phán Sơn nảy sinh chút tò mò. Ông vì thế mà truy hỏi thêm một câu:
"Chú nên tin ai đây?"
Hạ Thiên Nhiên biết sự bướng bỉnh của Ôn Lương về chuyện này. Gần đây những ký ức kỳ lạ xẹt qua trong đầu khiến anh không còn ý nghĩ phản bác lại cách nói này nữa. Cho nên cũng lười đi tranh cãi làm gì, chỉ đành thuận theo lời cô gái nói:
"Tin cô ấy đi. Mặc dù con không có ấn tượng gì cho lắm..."
Ôn Lương nghe thấy vô cùng vui sướng, đôi mắt lấp lánh thứ ánh sáng rạng rỡ. Đây là lần đầu tiên Hạ Thiên Nhiên thừa nhận cách nói của cô, cho dù anh nói đối với chuyện này không có ấn tượng gì.
Hạ Phán Sơn âm thầm quan sát thần sắc của hai người. Ông đương nhiên không biết chi tiết cụ thể ngày hôm đó, nhưng từ đó, ông có thể suy đoán ra một số chuyện... Chẳng hạn như, chuyện Hạ Thiên Nhiên lúc sắp tốt nghiệp Đại học Cảng Thành, muốn chuyển từ ngành tài chính sang ngành điện ảnh truyền hình.
Nghĩ đến lúc con trai có ý nghĩ này, chắc hẳn là cùng lúc với việc nó và Ôn Lương quen nhau nhỉ? Đứa con trai vốn luôn rất nghe lời mình dặn dò, bỗng nhiên nói muốn đi học điện ảnh. Lúc này lại vừa khéo đụng phải một cô bạn học muốn làm diễn viên. Hơn nữa hôm nay của ba năm sau, khoản đầu tư thương mại đầu tiên, đã vào làm chủ công ty của đối phương...
Mặc dù từ đầu đến cuối, Hạ Thiên Nhiên đều không nhắc đến sự tồn tại của người tên Tiểu Ôn này với mình. Nhưng tất cả những điều này đều quá trùng hợp rồi phải không?
Mặc dù ngoài miệng Hạ Phán Sơn nói mình là một người ngoại đạo trong giới điện ảnh truyền hình. Nhưng đối với một số thao tác thương mại có thể nói là tỉ mỉ quan sát từng li từng tí. Lúc đầu khi Triệu Thừa Minh làm thẩm định cho khoản đầu tư của Hạ Thiên Nhiên, tất cả đều là Hạ Phán Sơn xem qua trước rồi mới đưa đến tay con trai.
Đây không phải là lần đầu tiên Hạ Phán Sơn chú ý đến cô gái tên Ôn Lương này. Lần đầu tiên là tháng trước khi cô và Hạ Thiên Nhiên có tin đồn tình ái. Tuy nhiên trên tài liệu có viết một số phương án marketing của Lý Lam đối với các nghệ sĩ dưới trướng. Trọng tâm chú ý của Hạ Phán Sơn lúc đó cũng không ở đây, mà là Bái Linh Da - nữ chính trong bộ phim đầu tiên của anh, đồng thời sống cạnh nhà con trai ông.
Hạ Phán Sơn vốn tưởng rằng, khoản đầu tư lần này, là một thủ đoạn chính thức vẹn cả đôi đường mà Hạ Thiên Nhiên nghĩ ra sau khi "Kim ốc tàng kiều" (nhà vàng giấu người đẹp). Bản thân ông ngoài mặt cũng không có lý do gì để từ chối. Nhưng sau bữa tiệc lần trước, Hạ Phán Sơn đã dập tắt ý nghĩ này, xác nhận giữa hai người này không có mối quan hệ mập mờ nào. Chỉ vì đêm đó khi ông hỏi con trai thích Bái Linh Da hay Ôn Lương hơn, Hạ Thiên Nhiên đã trả lời là Bái Linh Da.
Nếu Hạ Thiên Nhiên thực sự muốn giấu ông, thì đã không thẳng thắn như vậy. Lúc đó Hạ Phán Sơn đã xác định con trai mình có tình cảm đặc biệt với Tiểu Tào ở nước ngoài. Chưa biết chừng thực sự phải chuẩn bị sẵn tinh thần sống thêm mấy năm nữa mới có thể nên duyên vợ chồng.
Không ngờ, hôm nay lại mọc ra một Tiểu Ôn. Rất nhiều manh mối kết hợp lại với nhau, Hạ Phán Sơn muốn không suy đoán liên tưởng về phương diện này cũng khó. Huống hồ bây giờ, Hạ Thiên Nhiên thế mà lại nhượng bộ Ôn Lương về chuyện quen nhau. Có thể thấy chuyện này đối với họ là rất quan trọng, đến mức thà nói dối cũng không muốn phủ nhận.
Tiểu tử khá lắm. Hóa ra mày giấu ở đây a, giấu kỹ thật đấy! Ngay cả bố mày suýt nữa cũng không nhìn ra. Hạ Phán Sơn thầm oán trong lòng.
Đây có phải là chuyện tốt không? Đối với Hạ Phán Sơn mà nói, đây đương nhiên là một chuyện tốt. Nếu tâm cơ và mưu mô của con trai thực sự đã đạt đến mức độ này, thì nó không còn nghi ngờ gì nữa là một người thừa kế xuất sắc.
Về chuyện tình cảm của con trai, không phải là Hạ Phán Sơn không ưng Tào Ngải Thanh, chỉ là chuyện của người trẻ ông cũng rất khó nhúng tay vào. Nhưng nếu chỉ bàn về thủ đoạn, Hạ Phán Sơn với tư cách là "người từng trải" quả thực cảm thấy Hạ Thiên Nhiên "cao minh" hơn mình hồi trẻ rất nhiều...
Hạ Thiên Nhiên đương nhiên không biết bố mình trong nháy mắt sẽ nghĩ nhiều như vậy, đến cuối cùng thông minh phản bị thông minh ngộ, càng thêm tin chắc vào chuyện giữa anh và Ôn Lương có "mờ ám".
Rất nhiều chuyện trước mặt bao người cũng không tiện nói rõ. Bữa tiệc diễn ra đến cuối, Hạ Phán Sơn đặc biệt gọi tên bảo Tạ Nghiên Nghiên và Hạ Nguyên Xung dẫn hai diễn viên chính và cô giáo biên kịch ra ngoài vườn dạo một vòng, tham quan, đi dạo. Lát nữa quay lại vừa khéo có thể uống ly trà. Hạ Thiên Nhiên và Ôn Lương bị giữ lại riêng để pha trà. Mọi người đều ý thức được bây giờ là thời gian "tư nhân" của Tập đoàn Sơn Hải, chủ nhân đã có ý, khách khứa không dám không nghe theo, lần lượt rời đi.
Thấy con trai rời đi, Đào Vi cũng không có lý do gì để ở lại. Lấy cớ thay quần áo rồi lên lầu. Nếu bên phía Hạ Thiên Nhiên thực sự có tình huống gì, vợ chồng bà và Hạ Phán Sơn còn rất nhiều cơ hội giao lưu. Đối với đứa con trai không phải do mình rứt ruột đẻ ra này, Đào Vi cũng không tiện quấy rầy.
Thế là một lúc sau, trong phòng khách rộng lớn này, chỉ còn lại ba người bọn họ.
(Chương này xong)
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
