Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 495

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 01: Sunflower (Hoàn thành) - Chương 40: Dựa Vào Cái Gì? Dựa Vào Việc Cậu Có Thể!

Chương 40: Dựa Vào Cái Gì? Dựa Vào Việc Cậu Có Thể!

Bố cậu đã âm thầm đóng học phí ở võ quán cho cậu, hơn nữa còn đóng luôn một năm.

Đây là Ôn Lương nói cho Hạ Thiên Nhiên biết.

“Sao ông ấy biết chuyện này?”

Hạ Thiên Nhiên thắc mắc.

“Lần trước chú ấy đến nhà thăm cậu, lúc chúng tớ nấu cơm có nói đến chuyện này. Chú ấy bảo đây là chuyện tốt với cậu, rất ủng hộ, hôm nay còn đặc biệt đến võ quán gặp bố tớ, bố tớ còn khen cậu nữa đấy.”

Ôn Lương cũng chẳng giấu diếm.

Hạ Thiên Nhiên lẩm bẩm: “Lo chuyện bao đồng, tớ vẫn còn chút tiền tiết kiệm mà.”

Cô gái cố tình hỏi lại: “Cậu nói gì cơ? Nói to lên chút.”

“Khụ, tớ bảo bọn họ không nói chuyện gì khác chứ?”

“Đóng học phí thôi mà, cậu muốn bọn họ nói chuyện gì?”

“Tớ... thì nói chuyện gì đó... dù sao tớ cũng chẳng quản được...”

Đối với Hạ Thiên Nhiên, cậu không muốn cuộc sống của mình bị bố can thiệp quá nhiều, nhưng chuyện tiền nong vật chất thì cậu đúng là không gánh vác nổi nhiều.

Ôn Lương liếc mắt là nhìn thấu tâm tư của chàng trai, ân cần không vạch trần chút lòng tự trọng cỏn con đó của cậu, cô đổi chủ đề:

“Đã nghĩ kỹ nguyện vọng thi đại học chưa?”

“Hả? Sao tự nhiên cậu lại hỏi cái này?”

“Chúng ta đều lớp 12 rồi, không hỏi cái này mới lạ đấy?”

Cô gái nói như lẽ đương nhiên. Hạ Thiên Nhiên ngẩng đầu suy nghĩ một lát, bất lực thở dài: “Chưa nghĩ ra. Phải rồi, chẳng phải cậu bảo tớ sẽ trở thành đạo diễn biên kịch sao? Chà~ Dòng thời gian đó của cậu, tớ thi đại học thế nào? Cuối cùng học trường gì?”

Ôn Lương chống cằm, cụp mắt nhớ lại: “Cậu thi trượt, chỉ được hơn năm trăm bốn mươi điểm, còn chẳng qua nổi điểm sàn đại học trọng điểm. Sau đó tìm một trường hạng hai, học Tài chính, nhưng cậu không thích lắm. Sau đó nữa thì cơ duyên xảo hợp mới bước vào nghề biên kịch.”

“Gì cơ? Năm trăm tư? Bây giờ tớ đi thi đại học cũng chẳng đến mức thấp thế đâu.”

Hạ Thiên Nhiên kinh hãi. Cậu tuy có nói lẫy với Hạ Phán Sơn là lần sau thi tháng tụt một trăm điểm cũng không lạ, nhưng đó chỉ là lời nói lúc nóng giận. Thực tế cậu học hành rất chăm chỉ, mục tiêu điểm số cũng rất rõ ràng, chính là kỳ thi đại học tháng 6 năm sau phải đạt trên 660 điểm hoặc cao hơn. Cú “spoil” này đúng là làm cậu lạnh gáy.

Theo lý mà nói, còn khoảng mười tháng nữa, đuổi kịp 50 điểm chắc cũng không phải nhiệm vụ bất khả thi, sao tự nhiên lại thê thảm thế này?

“Hôm thi tớ bị Tào Tháo đuổi ngay trong phòng thi, hay là có đứa điên nào xé bài thi của tớ?”

Hạ Thiên Nhiên nóng lòng truy hỏi, ánh mắt Ôn Lương hơi lảng tránh.

“Có thể là căng thẳng quá, nghe nói đề thi đại học năm sau cũng là đề khó nhất trong mười năm trở lại đây.”

“Căng thẳng đến mức đó, thì đề phải khó đến mức nào chứ...”

Hạ Thiên Nhiên không dám tin. Ôn Lương bỗng đánh trống lảng:

“Phải rồi, hay là cậu thi Học viện Điện ảnh Cảng Thành cùng tớ đi. Khoa Đạo diễn điểm chuẩn thường lấy ở mức sàn đại học hạng hai, năm ngoái có bốn trăm ba mươi mấy điểm thôi.”

Nghe thấy thế, Hạ Thiên Nhiên có chút động lòng. Cậu thích điện ảnh, nhưng đó cũng chỉ là sở thích, trước đây cậu chưa từng nghĩ sẽ làm nghề này, cho nên cậu có chút lo lắng:

“Kỳ thi năng khiếu của Học viện Điện ảnh các cậu còn năm tháng nữa là thi rồi đúng không? Cậu học diễn xuất ba năm rồi, tay ngang như tớ liệu có kịp không?”

Ôn Lương gật đầu nghiêm túc, chắc chắn nói:

“Kịp chứ, phỏng vấn khoa Đạo diễn cũng đâu phải chỉ hỏi mỗi kiến thức chuyên môn. Ví dụ như vòng sơ khảo chỉ là thi viết đơn thuần thôi. Tớ hỏi cậu, Peppa Pig (Heo Peppa) mặc áo màu gì?”

“... Màu đỏ.”

“Tác giả của bức tranh Hoa Súng (Water Lilies) là ai?”

“Monet, cái này còn phải hỏi sao?”

Ôn Lương dang hai tay: “Cậu xem, đây là đề trắc nghiệm thi viết thật của khoa Đạo diễn năm ngoái đấy, tớ còn chưa đưa đáp án cho cậu chọn mà cậu đã tự trả lời được rồi.”

“Cậu đang đùa tớ đấy à?”

Cậu trố mắt.

Ôn Lương cười nói: “Cũng không phải toàn câu kiểu này, cũng có câu tương đối ít người biết, ví dụ như Nuri Bilge Ceylan năm 2018 có một bộ phim tên là gì?”

“Ờm... Cây Lê Dại (The Wild Pear Tree)?”

Hạ Thiên Nhiên không chắc chắn lắm. Bình thường cậu hay theo dõi các liên hoan phim nên có chút ấn tượng, nhưng đó cũng là tin tức từ mấy năm trước rồi.

“Chuẩn luôn! Đề thi sơ khảo khoa Đạo diễn thường là tổng hợp các bộ phim, thời sự chính trị và tin tức nóng hổi trong những năm gần đây, trong đó pha trộn rất nhiều kiến thức văn học, nghệ thuật, thậm chí là Nhị thứ nguyên ít người biết. Tớ thấy bước này, dựa vào sự tích lũy bình thường của cậu là đủ đạt điểm cao rồi.”

“Thật sự đơn giản thế à?”

“Làm gì có!” Ôn Lương lắc đầu, dội một gáo nước lạnh: “Bốn vòng thi lận, đây chỉ là vòng sơ khảo thôi, tỷ lệ qua cũng cao lắm. Sau đó vòng hai là phỏng vấn trả lời câu hỏi, xem cậu có tố chất làm đạo diễn hay không; vòng ba là storytelling, kiểm tra khả năng kể chuyện của cậu; vòng bốn thì gian khổ lắm, thi ba ngày, từ sáng tác đến diễn tập lên sân khấu, toàn bộ quy trình đều có hết.”

“... Cậu nói thế làm tớ thấy nhẹ nhõm hẳn. Chứ không thì bọn tớ dùi mài kinh sử bao nhiêu năm, nhìn đám học sinh nghệ thuật các cậu thi ba bốn trăm điểm mà vẫn đỗ đại học trọng điểm thì đúng là ấm ức.”

“Hì hì~” Ôn Lương nhướng mày, nói: “Thế nào đạo diễn Hạ? Có muốn thử không? Tớ thấy cậu có thiên phú lắm đấy! Lần này một bước lên mây luôn, không cần giống như tớ trước khi trùng sinh, cậu phải đi bao nhiêu đường vòng mới vào nghề được.”

Hạ Thiên Nhiên do dự: “Chuyện này... tớ phải cân nhắc thật kỹ đã.”

“Ừm, đúng là nên suy nghĩ kỹ. Nhưng nếu cậu quyết định làm, tớ sẽ giúp cậu.”

Ôn Lương vươn vai, lười biếng nói.

“Đề nghị này của cậu, nếu thực sự khả thi, chắc được coi là... thay đổi vận mệnh của tớ rồi nhỉ?”

Hạ Thiên Nhiên hoảng hốt nói. Giờ phút này, là lần đầu tiên trong cuộc đời gần mười bảy năm của cậu, cậu cảm nhận được ngã tư đường dưới chân mình một cách chân thực nhất. Mà người đưa cậu đến đây, là một cô gái đã đi qua một kiếp người.

“Tớ chỉ mong cậu có thể sống tốt hơn thôi. Dù cậu không muốn làm thế, tớ cũng tôn trọng ý nguyện của cậu, dù sao đây cũng là cuộc đời cậu mà.”

Nhìn biểu cảm rối rắm của Hạ Thiên Nhiên, Ôn Lương khẽ nói. Cô đưa tay ra, định xoa đầu chàng trai, nào ngờ cậu bỗng lùi lại.

“Ê, lần trước cậu xoa đầu tớ trước mặt ông chủ Phác thì thôi đi. Mông con gái đầu con trai, đâu phải muốn sờ là sờ. Hơn nữa cậu dùng cái chiêu ‘xoa đầu’ này ngược rồi chứ?! Nói thế nào thì cũng phải là tớ xoa đầu cậu mới đúng!”

Hạ Thiên Nhiên không muốn bầu không khí trở nên quá nặng nề bèn trêu chọc. Cậu cũng làm bộ định xoa đầu, Ôn Lương cười hì hì không né, ngược lại còn ghé sát lại gần. Tay chàng trai dừng giữa không trung, thế nào cũng không đặt xuống được, đành ngượng ngùng thu về.

“Khụ, nếu cậu thực sự muốn giúp tớ, chi bằng cậu nói thẳng đáp án thi đại học cho tớ luôn đi. Tớ giành cái chức Trạng nguyên, vào Thanh Hoa Bắc Đại chẳng phải tốt hơn sao?”

Sớm biết cậu sẽ phản ứng thế này, Ôn Lương hừ mũi một cái, lắc lắc ngón tay nói:

“Hiệu ứng cánh bướm chẳng phải cậu nói với tớ sao? Tớ thế này đã tính là gợi ý cho cậu rồi, cậu còn đòi đáp án thi đại học? Kể cả cậu thi đỗ, đó cũng đâu phải thực lực của cậu, nguy hiểm chẳng phải càng lớn hơn sao?”

“Thế cậu nghĩ tớ thi đỗ Học viện Điện ảnh à? Bố tớ hôm qua còn mỉa mai tớ một câu, tớ dựa vào cái gì chứ...”

Ôn Lương tò mò hỏi: “Bố cậu nói thế thật à?”

Hạ Thiên Nhiên gật đầu, lẩm bẩm: “Đúng thế, ông ấy bảo tớ trước khi làm việc gì hãy tự hỏi bản thân dựa vào cái gì, nếu không nghĩ thông thì đừng làm. Dù sao cậu nói mấy cái này, tớ tuy có hứng thú, nhưng... vẫn chưa nghĩ thông mình dựa vào cái gì.”

“Lời bố cậu nói thì cậu nhớ kỹ thế, còn nhà tiên tri từ tương lai trở về là tớ đây thì cậu nhắm mắt cái là quên sạch!”

“Hả?”

“Dựa vào cái gì? Dựa vào việc CẬU CÓ THỂ đấy, đồ! ngốc! xít!”

Ôn Lương tức điên người, giơ hai tay lên nhéo hai má Hạ Thiên Nhiên, vò qua vò lại như cục bột mì. Thà rằng ban nãy để cô xoa đầu hai cái còn hơn...

Hạ Thiên Nhiên bị vò đến mức không dám ho he gì. Ôn Lương bỗng dừng tay nói một câu:

“Phải rồi, câu đầu tiên đề Toán chọn C.”

Chàng trai méo mồm, khó khăn nhả ra một chữ: “Gì?”

“Đáp án thi đại học đấy, tớ chỉ nhớ mỗi cái đó thôi.”

“...”

(Hết chương)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!