Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 495

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 05: Như Khói [PEAK] (Đang tiến hành) - Chương 253: Sân khấu hồng trần, Thiên Nhiên cõi này (II)

Chương 253: Sân khấu hồng trần, Thiên Nhiên cõi này (II)

Mặc dù đã sang tháng Mười Một, nhưng chênh lệch nhiệt độ giữa hai miền Nam Bắc, Cảng Thành và Bắc Kinh vẫn rất lớn. Bộ đồ dày cộp mặc ở Bắc Kinh về đến Cảng Thành 25 độ hôm nay trở nên quá sức cồng kềnh, thế nên vừa xuống máy bay ở sân bay Cảng Thành, Hạ Thiên Nhiên đã vội vàng thay ra.

Vì có rất nhiều việc đang chờ hai người xử lý nên vừa về đến trường là họ bắt đầu ai làm việc nấy. Ôn Lương phải báo cáo quá trình quay phim lần này với giáo viên của mình, mà trùng hợp buổi chiều lại có tiết chuyên ngành Biểu diễn, nên muốn trốn cũng không trốn được.

Còn Hạ Thiên Nhiên thì thảm hơn. Từ hôm qua anh đã nhận được tin nhắn của cố vấn học tập, hỏi thằng nhóc này sao lại xin nghỉ nữa, lần này thậm chí còn chẳng có lý do ra hồn, đúng là quá sức phóng túng. Vì chuyện này Hạ Thiên Nhiên buộc phải đích thân đi một chuyến. Dù sao lúc trước anh đánh nhau nằm viện đã mất tư cách đại diện tân sinh viên rồi, nếu cứ tiếp tục thế này thì ảnh hưởng đến anh thực sự không tốt.

Đợi đến khi mệt phờ bước ra khỏi văn phòng cố vấn, anh lại đến phòng quản lý ký túc xá nam, bắt đầu chuyển đồ đạc Tiết Dũng gửi cho mình lên.

Hồi trước khi trả căn hộ độc thân, vì trường chưa sắp xếp xong ký túc xá, lại phải bận đi quân sự, nên máy tính, đàn guitar, ghế gaming và các vật dụng lớn nhỏ khác của Hạ Thiên Nhiên đều gửi ở chỗ Tiết Dũng. Nhưng thằng nhóc này thời gian quân sự ở trường cảnh sát còn dài hơn anh, xong xuôi hai người lại đánh nhau một trận, nên mãi đến hôm kia, thằng cháu này về nhà một chuyến mới nhớ ra gửi đồ cho anh.

Hai tên “gia súc” Thái Quyết Minh và Hồ Nhạc đều đang đi học. Đợi Hạ Thiên Nhiên chạy lên chạy xuống chuyển hết đồ xong thì đã gần bốn giờ chiều. Chàng trai đau lưng mỏi gối ngồi phịch xuống ghế, cuối cùng cũng được thở một hơi, nghỉ ngơi một lát.

Bất giác, ánh mắt anh nhìn về phía cây đàn guitar dựa vào tủ quần áo. “Đã một thời gian rồi không luyện đàn.”

Một ý nghĩ thoáng qua, Hạ Thiên Nhiên nổi hứng, nhoài người lấy cây đàn, thành thục chỉnh lại mấy dây đàn bị chùng, lệch tông. Trong phòng ký túc xá, anh bắt đầu đàn một khúc Winds Sending All (Cơn gió chờ đợi) của Satoshi Gogo.

Lâu không đàn, lúc đầu kỹ thuật hơi gượng gạo, nhưng khi khúc nhạc vào đoạn giữa, Hạ Thiên Nhiên càng lúc càng nhập tâm. Tay trái chuyển hợp âm nhẹ nhàng như gió, tay phải gảy dây cảm nhận những nốt nhạc nhảy múa trên đầu ngón tay tạo nên dư vị tuyệt vời. Chàng trai dần tìm lại cảm giác, cuối cùng kết thúc bằng một đoạn kỹ thuật đẹp mắt, quét sạch mệt mỏi, tinh thần sảng khoái vô cùng.

Khúc nhạc kết thúc, đặt đàn xuống, Hạ Thiên Nhiên đứng dậy vươn vai. Anh nghĩ ngợi một chút, lấy điện thoại ra, đặt cây đàn dưới ánh nắng, tìm góc chụp đẹp, “tách” một cái chụp lại, gửi cho Ôn Lương.

Cây đàn này không chỉ đơn giản là món quà đầu tiên Ôn Lương tặng anh sau khi xuyên không. Nếu không nhờ kế hoạch cải tạo đó, cơ duyên xảo hợp khiến chàng trai nhặt lại cây đàn guitar, thì Hạ Thiên Nhiên ở tương lai sẽ dần từ bỏ kỹ năng âm nhạc mà mình từng khổ luyện thuở nhỏ này.

Đó cũng là lý do tại sao, Ôn Lương ở thế giới khác không biết Hạ Thiên Nhiên biết chơi guitar.

Hạ Phán Sơn từng cảm thán nói với con trai về ý nghĩa của việc nghiêm túc đọc sách, hoặc nghiêm túc kiên trì làm một việc gì đó trong thời gian dài.

Thực ra trước khi gặp Ôn Lương, Hạ Thiên Nhiên là một người rất dễ từ bỏ bản thân. Đặc tính này nảy sinh hoàn toàn do hồi nhỏ mẹ anh cho anh quá nhiều lựa chọn.

Trong ấn tượng tuổi thơ của anh, so với sự gia trưởng của Hạ Phán Sơn, Bạch Văn Ngọc luôn rất dịu dàng với anh. Chỉ là bà cũng ép anh học rất nhiều thứ, như piano, violin, hội họa, thư pháp, toán Olympic vân vân và mây mây...

Hạ Thiên Nhiên ban đầu luôn rất hứng thú với những thứ này, nhưng khi hết hứng thú, liền đòi đổi sang cái khác. Bởi vì anh phát hiện ra, những thứ này dù có học giỏi cũng không khiến người mẹ bận rộn ở bên mình nhiều hơn. Ngược lại, khi anh đòi bỏ cuộc, mẹ luôn dành thời gian hỏi anh tại sao, và tôn trọng ý nguyện của anh, hỏi anh còn hứng thú với cái gì khác.

Cậu bé con khi đó không biết những lần từ bỏ này đại diện cho điều gì. Cậu chỉ đơn thuần nghĩ rằng, thông qua cách này, có thể khiến mẹ ở bên mình nhiều hơn một chút. Cho dù là lúc học piano cố tình kéo chậm tiến độ, cũng có thể thông qua phản hồi của giáo viên với phụ huynh để gặp mẹ nhiều hơn.

Tất nhiên, Hạ Thiên Nhiên không phải không kiên trì làm việc gì từ đầu đến cuối. Ví dụ như guitar, anh vẫn luôn tập luyện. Nhưng đó là vì guitar là thứ duy nhất Hạ Phán Sơn đích thân dạy anh, hơn nữa anh bị ép phải học. Thái độ cứng rắn của Hạ Phán Sơn và sự thương lượng ôn hòa của mẹ tạo nên sự tương phản rõ rệt trong lòng đứa trẻ. Đó cũng là một trong những lý do khiến anh thích mẹ, ghét bố.

Nhưng dù sao đi nữa, guitar, anh ngược lại đã kiên trì được.

Còn về lý do tại sao sau này lại bỏ, là vì lúc đó bố mẹ đang đòi ly hôn, hai người đang trong giai đoạn chiến tranh lạnh. Một ngày nọ Hạ Thiên Nhiên đang trốn trong phòng tập đàn, Bạch Văn Ngọc đi làm về lặng lẽ bước vào phòng ngủ của anh. Lúc đó người con trai cũng muốn dùng âm nhạc để xoa dịu tâm trạng căng thẳng gần đây của mẹ, nên đã đàn vài khúc nhạc một cách chăm chú gấp bội.

Nhưng, cảnh tượng xảy ra sau đó khiến anh nhớ mãi không quên...

Đó là lần đầu tiên anh thấy mẹ nổi giận đùng đùng vô cớ như vậy. Bạch Văn Ngọc giật lấy cây đàn của anh đập mạnh xuống đất. Tiếng dây đàn đứt phựt chói tai vẫn khắc sâu trong tai anh, còn vang vọng đến giờ...

Lúc đó anh sợ hãi tột độ, anh không hiểu tại sao mẹ lại làm như vậy...

Tuy nhiên, vài ngày sau khi sự kiện này xảy ra, bố mẹ ly hôn, tòa án phán quyền nuôi dưỡng cho Hạ Phán Sơn. Lại qua một thời gian nữa, bố tái hôn, anh có một mẹ kế và một đứa em trai. Hạ Thiên Nhiên ghét cay ghét đắng họ, thế là Hạ Phán Sơn để anh chuyển ra khỏi khu Nam Sơn Giáp Địa, thử để đứa con trai hướng nội này bắt đầu cuộc sống tự lập.

Chỉ là sau đó, thời gian anh chạm vào guitar ngày càng ít, lên lớp 12 thậm chí không còn đàn nữa, cho đến khi anh gặp Ôn Lương sau khi trùng sinh.

Thu hồi từng chút một những dòng suy tư cũ, những chuyện xảy ra sau khi gặp Ôn Lương khiến Hạ Thiên Nhiên nở một nụ cười nhạt. Đúng lúc này, tin nhắn trả lời của Ôn Lương cũng vừa tới——

「Anh có tiền mua đàn từ bao giờ thế?」

Nhìn thấy câu trả lời này, Hạ Thiên Nhiên hơi khó hiểu, trả lời: 「Đây chính là cây đàn em tặng anh lúc trước mà! Quên rồi à?」

Ôn Lương trước tiên gửi một icon ngạc nhiên, sau đó trên màn hình điện thoại dòng chữ “Đang nhập...” cứ hiện lên rồi lại biến mất liên tục. Phải đến nửa phút sau, cô gái mới gửi tin nhắn đến:

「Cây đàn này lâu lắm rồi em không thấy, hay là guitar trông cây nào cũng giống cây nào nhỉ? Vừa nãy em đơ ra không nhớ nổi, xin lỗi xin lỗi xin lỗi...」

Hạ Thiên Nhiên nhìn tin nhắn xin lỗi bạn gái gửi tới, trong mắt thoáng qua vẻ mờ mịt. Anh tự nhủ trong lòng, cây đàn này quả thực đối phương đã lâu không gặp, nên nhất thời quên mất.

Nhưng mà... Cây đàn này hồi tập diễn cho buổi tiệc chào tân sinh viên Ôn Lương đã nhìn thấy vô số lần, hơn nữa lại là cô tặng anh, muốn quên thực sự rất khó mà...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!