Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 848

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 502

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 01: Sunflower (Hoàn Thành) - Chương 36: Tên Xấu Xa Và Đồ Mít Ướt

Chương 36: Tên Xấu Xa Và Đồ Mít Ướt

Đúng như lời Hạ Phán Sơn nói, học sinh lớp 12 không phải chỉ có mỗi chuyện yêu đương, thứ chiếm nhiều thời gian hàng ngày nhất vẫn là học tập.

“Các anh các chị đúng là lứa học sinh kém nhất mà tôi từng dạy!”

Sáng thứ Hai, ánh nắng thu rực rỡ, chủ nhiệm Trần Mi đang trút cơn giận dữ sau khi lớp tụt hạng trong đợt thi đua tuần trước. Tuy xếp hạng không phải bét bảng, nhưng mức độ “làng nhàng” này cũng đủ để vị giáo viên đang bước vào thời kỳ mãn kinh này xả giận suốt nửa tiết học.

Hạ Thiên Nhiên theo thói quen hồn vía lên mây, bỗng liếc thấy cô bạn cùng bàn Tào Ngải Thanh đang hí hoáy vẽ gì đó vào cuốn sổ tay. Cậu bất động thanh sắc ghé mắt nhìn kỹ.

Đó là một công trình kiến trúc có hình dáng tựa như những cánh buồm. Từng nét vẽ dần hiện lên, ba nhóm mái vòm hình vỏ sò đan xen nhau tạo nên chủ thể của công trình. Ngòi bút bi nghiêng nghiêng lướt trên mặt giấy, mỗi đường cong lúc này đều tràn đầy vẻ đẹp lạ thường.

Mặc dù Tào Ngải Thanh chỉ phác thảo qua loa bộ khung, nhưng Hạ Thiên Nhiên vẫn nhận ra phong cách mang tính biểu tượng này. Cậu thì thầm:

“Nhà hát Opera Sydney?”

Tiếng gầm thét của cô giáo trên bục vẫn vang dội. Tào Ngải Thanh dừng tay, khẽ đưa ngón tay trỏ lên môi ra hiệu im lặng. Hạ Thiên Nhiên không dám manh động, chỉ thấy cô viết hai chữ vào khoảng trắng trên giấy:

「Đoán tiếp~」

Cô lật sang trang trước. Lần này trên sổ vẽ một ngôi chùa. Chính điện trong tranh được chống đỡ bởi hàng trăm cột gỗ, tựa như một sân khấu khổng lồ. Hạ Thiên Nhiên vốn không hiểu nhiều về kiến trúc loại này, nhưng nhìn thấy đặc điểm đó, cậu vẫn mỉm cười ý nhị, cầm bút viết lên giấy:

「Chùa Thanh Thủy (Kiyomizu-dera) ở Kyoto」

Lông mi dài của Tào Ngải Thanh chớp chớp hai cái:

「Bạn Hạ cũng thích kiến trúc sao?」

Chữ viết của cô gái rất đẹp, không phải kiểu chữ mềm mại đáng yêu thường thấy, mà là nét chữ Khải ngay ngắn, vuông vắn, cứng cáp. Kích thước và vị trí của dòng chữ này đều tăm tắp, đủ để khiến bất kỳ ai mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế cũng phải thỏa mãn.

Hạ Thiên Nhiên lắc đầu, viết:

「Tớ chỉ biết chỗ này thích hợp để tỏ tình thôi.」

Đùa chứ, vũ đài lớn Thanh Thủy, thánh địa tỏ tình, Kudo Shinichi chính là xác định quan hệ với thanh mai trúc mã ở đây. Một danh cảnh nổi tiếng như thế, nếu không biết thì với tư cách là fan của cặp Shin-Ran đúng là thất bại toàn tập!

「Bạn Hạ chỉ cần không mở miệng nói chuyện thì gan to lắm nhỉ!」

Hai lần liên tiếp thất bại khiến Tào Ngải Thanh phồng má, đặc biệt là câu “thích hợp để tỏ tình” kia, rõ ràng là đang trêu chọc cô!

Hạ Thiên Nhiên cũng nhận ra viết thế với một người mù tịt về Anime thì hơi quá trớn. Cậu đang định viết giải thích thì cuốn sổ đã bị cô gái cầm lên, lật nhanh như đang tìm một bài toán khó.

Một lát sau, cuốn sổ lại được đặt xuống. Tào Ngải Thanh mặt mày hớn hở, dường như tin chắc lần này sẽ khiến Hạ Thiên Nhiên “cứng họng”.

Hình vẽ trên giấy lần này thực sự rất khó. Đó là một nhà thờ lớn mang đậm phong cách dị vực, có mái vòm lớn màu vàng theo phong cách Hồi giáo, xung quanh sừng sững bốn tòa tháp cao. Nếu để người thường đoán, nói được là kiến trúc đặc trưng Trung Đông đã là giỏi rồi, huống chi là gọi tên.

Chỉ là đến lượt Hạ Thiên Nhiên, cậu suýt thì bật cười thành tiếng.

Tào Ngải Thanh trừng mắt nhìn cậu. Chàng trai ngẫm nghĩ một lát, thì thầm trực tiếp:

“Thánh đường Hagia Sophia.”

“Sao cậu biết?”

Cô gái cũng thì thầm đáp lại, giọng điệu đầy ngạc nhiên.

“Vì tớ leo lên đó rồi.”

“Cái gì?”

Cầm bút lên, Hạ Thiên Nhiên viết một câu bên cạnh cây thánh giá trên đỉnh cao nhất của tòa kiến trúc:

「Ta từng đứng tại nơi này, chứng kiến vẻ tráng lệ của đô thành vĩ đại Constantinople; Ta cũng từng nhảy xuống từ đây, như chim ưng tin tưởng vạn vật giai hư, vạn vật giai duẫn (Nothing is true, everything is permitted).」

Nhìn Tào Ngải Thanh ngẩn người bên cạnh, Hạ Thiên Nhiên lúc này chân thành cảm tạ Ubisoft và Assassin's Creed đã cho cậu cơ hội "trang bức" lần này.

“Thực ra là trong game...”

Ngay khi Hạ Thiên Nhiên định giải thích, một mẩu phấn bay vèo tới, sượt qua vành tai cậu.

“...”

Xem ra khả năng ném phấn của cô chủ nhiệm kém hơn thầy Toán một chút.

“Hạ Thiên Nhiên, Tào Ngải Thanh! Tôi nhìn hai em lâu lắm rồi đấy, có chuyện gì mà lầm bầm mãi không hết thế? Hả? Muốn nói chuyện thì ra ngoài đứng mà nói!”

Đôi nam nữ sinh im thin thít như ve sầu mùa đông.

“Tôi nói chưa rõ à? Cần tôi xuống mời hai em ra ngoài không?”

Ánh mắt cả lớp đổ dồn về phía họ. Không ai dám chọc vào ổ kiến lửa lúc cô chủ nhiệm đang nổi cơn tam bành thế này mà xì xào bàn tán.

Ánh mắt nóng rực chiếu tới khiến Hạ Thiên Nhiên bắt đầu thấy khó chịu. Nhưng liếc thấy Tào Ngải Thanh cũng đang cúi gằm mặt không nói gì, cậu đành cắn răng đứng dậy.

“Thưa cô, là em...”

Cậu chưa kịp nhận lỗi xong, đã nghe thấy Tào Ngải Thanh bên cạnh cũng đứng lên, nói khẽ:

“Đi thôi.”

“Hả?”

“Đi thôi...”

Thấy thiếu nữ quay bước, Hạ Thiên Nhiên cũng xoay người, đi về phía cửa lớp.

Ngoài hành lang, Hạ Thiên Nhiên dựa lưng vào tường, nghe tiếng giảng bài của cô giáo vọng ra từ trong lớp. Tào Ngải Thanh cúi đầu, hai tay chắp sau lưng, mũi chân cứ nhón lên nhón xuống, thân hình nhấp nhô theo nhịp.

“Tại tớ...”

Hồi lâu sau, Hạ Thiên Nhiên thốt ra hai chữ.

Tào Ngải Thanh lắc đầu, đuôi ngựa sau gáy cũng lắc lư theo.

“Không trách cậu thì trách ai?”

Cô gái nghiêng đầu, dùng đôi mắt long lanh ầng ậc nước trừng cậu một cái.

Hạ Thiên Nhiên không dám nhìn thẳng, cười gượng hai tiếng: “Ha ha... đùa thôi đùa thôi...”

Tào Ngải Thanh không đáp lại, có thể thấy là tủi thân thật sự.

Lúc này mà không nói gì thì đúng là GG.

Hạ Thiên Nhiên vắt óc suy nghĩ, nói một câu chẳng có tí sức thuyết phục nào: “Mới bảo là bạn bè mà, bây giờ chính là lúc hoạn nạn có nhau đấy...”

Nào ngờ không nói thì thôi, vừa nói ra cảm xúc của cô gái đã dâng trào, hốc mắt lập tức phủ một tầng sương...

“Tớ lần đầu tiên bị giáo viên phạt đứng, chưa bao giờ mất mặt thế này...”

Nghe giọng nói đầy tủi thân ấy, Hạ Thiên Nhiên vừa xót xa, vừa sợ lát nữa cô giáo lại ra. Cậu bộc lộ tư duy trai thẳng của mình, cố gắng phân tích tình hình, hạ giọng nói nhanh:

“Bây giờ không phải lúc khóc đâu, cậu mà khóc, lát nữa cô giáo ra chẳng phải càng mất mặt hơn sao? Cậu nói xem có đúng không?”

Tào Ngải Thanh ngậm nước mắt gật đầu, mấy giọt lệ theo động tác của cô rơi “lộp bộp” xuống đất.

Cô gái tuy muốn kìm nén tiếng khóc, nhưng càng nghĩ càng thấy tủi thân, tiếng nức nở dường như còn to hơn vài phần.

Nhớ lại vụ đặt tên ghi chú lần trước, Tào Ngải Thanh còn bảo mình đâu có hay khóc, giờ xem ra, con người ta đúng là sợ cái gì thì cái đó đến...

Hạ Thiên Nhiên lắc mạnh đầu, ép buộc bản thân không được nghĩ linh tinh. Nhưng bây giờ cũng không thể bịt miệng cô gái lại bắt cô nín được chứ?

“Cậu bây giờ càng khóc càng to, cứ thế này thì cái danh hiệu ‘đồ mít ướt’ của cậu sớm muộn gì cũng lan truyền khắp nơi đấy!”

“Thế... thế... làm sao bây giờ?”

Tào Ngải Thanh nức nở, giọng nhỏ xíu. Cô cũng không muốn thế, nhưng không hiểu sao nước mắt trong hốc mắt cứ tuôn ra không ngừng.

Bỗng nhiên, trong tầm nhìn nhòe nhoẹt nước mắt, Hạ Thiên Nhiên đưa cánh tay mình ra.

“Cắn đi, kiên trì được thì chỉ có mình tớ biết cậu khóc; không cắn, cô giáo ra bạn học chắc chắn sẽ nhoài ra cửa sổ xem, đến lúc đó cả trường đều biết hết!”

Tào Ngải Thanh cảm thấy mình tủi thân chết đi được. Đây là cái chủ ý quái quỷ gì thế này! Sao hôm nay mình mới phát hiện ra Hạ Thiên Nhiên tâm địa xấu xa thế chứ! Rõ ràng trước đây đâu có như vậy!

Tình huống bất ngờ, quyền biến theo sự việc, cũng có thể là muốn trút hết oán khí trong lồng ngực ra, nếu bây giờ không làm thế, chỉ sợ sẽ khóc to hơn mất!

Trong chớp mắt, Tào Ngải Thanh hai tay túm chặt lấy cánh tay Hạ Thiên Nhiên, nhắm mắt mở miệng nhỏ, cắn thật mạnh xuống!

“A ưm...”

“Hít...”

Đầu Hạ Thiên Nhiên ngửa ra sau trong nháy mắt, cũng há miệng hít một ngụm khí lạnh, cố nín nhịn không kêu thành tiếng.

Cậu quên mất một việc, bạn Tào hình như có hai chiếc răng khểnh...

Trước đây xem mấy tình tiết này còn thấy lãng mạn, không ngờ thử một cái...

Đau vãi chưởng...

“Nếu lần sau gặp tình huống này mà mình còn làm thế nữa, mình đúng là thằng ngu!”

Ngón chân trong giày cậu co quắp lại, tay kia nắm chặt thành quyền, vì dùng sức quá nhiều mà còn run bần bật.

Nhưng oán thầm thì oán thầm, chiêu này hữu dụng phết. Tiếng nức nở của Tào Ngải Thanh dần tắt, lực đạo trong miệng giảm bớt. Sau khi quen với cơn đau, Hạ Thiên Nhiên cũng hoàn hồn lại.

Hồi lâu, Tào Ngải Thanh không biết đã mở mắt nhìn Hạ Thiên Nhiên từ lúc nào. Hạ Thiên Nhiên cũng nhìn cô với vẻ mặt "sống không còn gì luyến tiếc".

Cánh tay truyền tín hiệu đau đớn lên não bộ, đồng thời còn kèm theo một xúc cảm ấm áp mềm mại. Lúc nhả ra, vô tình hay cố ý cọ qua vết thương, tê tê dại dại như có dòng điện chạy qua.

Có lẽ não bộ nhất thời không xử lý nổi lượng thông tin phức tạp này, chàng trai bỗng chốc đứng hình.

Có lẽ vừa nãy cắn sâu quá và lâu quá, sau khi Tào Ngải Thanh nhả ra,

Hạ Thiên Nhiên rụt tay về, nhanh chóng kéo tay áo đồng phục xuống che đi.

Cậu lén nhìn Tào Ngải Thanh một cái. Hai má cô gái ửng hồng, đôi mắt như được mưa xuân gột rửa càng thêm trong veo động lòng người, tuy còn vương chút hơi nước nhưng đã không còn khóc nữa.

Hai người không hẹn mà cùng dời tầm mắt sang chỗ khác.

“Cậu... cậu không thể nghĩ cách khác được à?”

“... Cậu không thể cắn nhẹ một chút được à?”

“Cậu... cậu sao lại... trước đây tớ không phát hiện ra... Đồ xấu xa!!”

“A... phải... còn đỡ hơn đồ mít ướt...”

“Cậu...”

Có lẽ chính hai người cũng không nhận ra, sau lần này, câu “Bạn Hạ” luôn treo bên miệng Tào Ngải Thanh đã biến mất, còn Hạ Thiên Nhiên thì cái gì cũng dám nói ra rồi.

Chỉ là trong khoảng thời gian này, hai người không nói thêm câu nào nữa. Chuông tan học vừa reo, Tào Ngải Thanh chạy biến về lớp như chạy trốn.

(Hết chương)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!