Giải thích tình tiết cuối quyển 4
[CẢNH BÁO: Hy vọng người đọc chương này đã đọc hết quyển 4, đừng nhảy cóc, nếu không sẽ ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc.]
[CẢNH BÁO: Hy vọng người đọc chương này đã đọc hết quyển 4, đừng nhảy cóc, nếu không sẽ ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc.]
[CẢNH BÁO: Hy vọng người đọc chương này đã đọc hết quyển 4, đừng nhảy cóc, nếu không sẽ ảnh hưởng đến trải nghiệm đọc.]
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
--
-
"Tội lỗi" của Hạ Thiên Nhiên không chỉ đơn thuần là việc "bắt cá hai tay" trong chuyện tình cảm, mà nó nặng nề và mang tính định mệnh hơn nhiều. Đây là sự đan xen giữa nghiệp chướng của quá khứ và sai lầm của hiện tại.
1. Tội lỗi lớn nhất: Gián tiếp gây ra cái chết của Tào Ngải Thanh (trong dòng thời gian gốc/tương lai)
Đây là "đại tội" khiến Hạ Thiên Nhiên đau đớn nhất khi nhớ lại toàn bộ ký ức. Trong tương lai cũ (nơi cậu chưa xuyên không), Hạ Thiên Nhiên từ một nạn nhân bị bạo lực học đường đã trở nên vặn vẹo, đen tối. Cậu trở thành kẻ đi thao túng người khác. Cậu thao túng Tào Ngải Thanh. Cậu biết mình không yêu Ngải Thanh sâu đậm như Ôn Lương, nhưng vẫn giữ cô bên cạnh, thao túng cuộc đời cô, khiến cô phụ thuộc vào mình. Vì sự nhu nhược của Hạ Thiên Nhiên trước gia đình (đặc biệt là mẹ cậu) và những bê bối liên quan đến kịch bản phim về quá khứ của Ôn Lương, dẫn đến Ngải Thanh bị trầm cảm nặng và cuối cùng cô uống thuốc tự vẫn.
Hạ Thiên Nhiên đã hủy hoại một cô gái thiện lương thuần khiết nhất, biến cô thành nạn nhân của sự ích kỷ và tham vọng chiếm hữu đến mức bệnh hoạn của mình.
2. Tội lỗi với Ôn Lương: Sự dây dưa không dứt dẫn đến bi kịch đau lòng
Trong tương lai gốc, Hạ Thiên Nhiên đã lợi dụng sự áy náy của Ôn Lương về trò đùa dai năm xưa để dằn vặt cô, tiếp cận cô dù lúc đó cậu đã có Ngải Thanh. Sau khi Ngải Thanh chết, Hạ Thiên Nhiên tự sát. Ôn Lương vì quá yêu cậu, cũng tuẫn tình ngay chỉ một tháng sau đó.
Hạ Thiên Nhiên nợ Ôn Lương cô một mạng sống và một tình yêu trọn vẹn.
3. Tội lỗi ở hiện tại: Tham Lam và Phản Bội
Ở dòng thời gian hiện tại, tội lỗi của cậu mang tính chất đạo đức và tình cảm. Sự tồn tại của Hạ Thiên Nhiên giống như một vết nứt giữa thời gian, khiến cuộc đời của hai cô gái bị cuốn vào những bi kịch mà lẽ ra họ không đáng phải chịu đựng.
Đối với Tào Ngải Thanh: Tội lỗi của cậu là đã buộc cô phải tự tay đập tan giấc mộng đẹp nhất của chính mình. Vốn dĩ, Ngải Thanh đang sống trong một tình yêu hoàn hảo, là "nữ thần" trong mắt mọi người. Nhưng sự xuất hiện của ký ức tương lai và sự dao động của Hạ Thiên Nhiên đã ép cô phải "tỉnh mộng" một cách tàn nhẫn nhất. Cậu khiến một cô gái dịu dàng, thiện lương tin vào sự viên mãn, phải học cách trở nên quyết tuyệt, phải ném đi cơ hội làm lại cuộc đời (chuỗi hạt) để bảo vệ lòng tự trọng. Cậu biến tình yêu trong sáng của cô thành một "nét bút hỏng" mà cô buộc phải chấp nhận. Tội lỗi của cậu là đã khiến cô gái ấy nhận ra: Yêu một người không trọn vẹn còn đau đớn hơn là không yêu, buộc cô phải trưởng thành bằng cách cắt đứt chính hạnh phúc mà cô hằng nâng niu, ôm ấp.
Đối với Ôn Lương: Tội lỗi của cậu là sự phủ nhận tàn nhẫn đối với sự hy sinh vượt thời gian của cô. Ôn Lương không hề sợ hãi hay yếu đuối, cô ấy đã dũng cảm quay ngược thời gian, vứt bỏ sĩ diện, bất chấp cái nhìn của người đời (như Bạch Đình Đình) để lao vào vòng tay cậu, để cứu rỗi cả hai. Cô ấy đã "cược tất cả" vào ván bài này. Nhưng Hạ Thiên Nhiên, với lý do "muốn tốt cho cô", "sợ lặp lại bi kịch", đã liên tục đẩy cô ra xa. Cậu dùng sự áy náy để đáp lại tình yêu rực lửa của cô. Tội lỗi của cậu là khiến cô cảm thấy mọi nỗ lực, mọi sự dũng cảm của mình trở nên vô nghĩa. Cậu khiến cô gái kiêu hãnh ấy phải thốt lên trong đau đớn: "Tôi không bao giờ yêu một kẻ bỏ cuộc giữa chừng nữa". Cậu đã biến sự cứu rỗi của cô thành một trò cười của số phận.
Hạ Thiên Nhiên nợ Tào Ngải Thanh một sự "thuần khiết trọn vẹn" mà cậu đã hứa nhưng không làm được. Hạ Thiên Nhiên nợ Ôn Lương một sự "công nhận xứng đáng" cho tình yêu bất chấp sinh tử của cô.
Cậu muốn làm người tốt, muốn vẹn cả đôi đường, nhưng chính sự tham lam và do dự đó lại làm tổn thương cả hai người con gái yêu cậu sâu sắc.
Tóm lại: Tại sao phải "Chuộc Tội"?
Hạ Thiên Nhiên nhận ra mình là nguồn gốc của mọi khổ đau. Nếu cậu chọn Ôn Lương, cậu sẽ lại làm tổn thương Ngải Thanh khiến cô ấy đi vào vết xe đổ của sự trầm cảm và oán hận như tương lai. Nếu cậu chọn Ngải Thanh, cậu lại phản bội Ôn Lương, người đã hy sinh tất cả chỉ để có cơ hội quay về cứu rỗi cậu.
Cho nên, cách chuộc tội duy nhất mà cậu chọn (ở cuối chương 216): Cậu quyết định buông tay cả hai. Cậu muốn hoàn thành tâm nguyện của họ để họ quên cậu đi, để họ thoát khỏi vòng luân hồi đau khổ này. Cậu chấp nhận cô độc, chấp nhận đóng vai kẻ tồi tệ, để trả lại cho hai cô gái một cuộc đời bình yên, không có bóng dáng của một "Hạ Thiên Nhiên" - kẻ mang đầy nghiệp chướng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
