Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

420 1680

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

420 845

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

510 3166

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

5 22

Tập 07: Nhân Sinh Hà Xứ Bất Tương Phùng (Đang tiến hành) - Chương 614: Cho đến lúc chết vẫn cứ đóng giả thành người lớn của cậu (Năm)

Chương 614: Cho đến lúc chết vẫn cứ đóng giả thành người lớn của cậu (Năm)

"Cạch."

Cửa phòng ngủ được từ từ kéo ra, thứ xuất hiện đầu tiên không phải là người, mà là một bàn chân thon thả mang đôi guốc mộc, mắt cá chân trắng ngần, độ cong của dây buộc mang theo sự thanh lịch vừa phải.

Tiếp đó là một góc áo màu hồng phấn hoa anh đào, cùng với đó là một mùi hương kỳ lạ lan tỏa ra, pha trộn giữa mùi quả mọng hoang dã và mùi mực in trên vải.

Giây tiếp theo, bóng dáng Ôn Lương hoàn toàn lọt vào tầm mắt.

Mặc dù Hạ Thiên Nhiên đã rất quen thuộc với nhân vật mà cô đang cosplay này rồi, hồi trước trên Douyin và Bilibili cũng từng lướt qua không ít video của các mỹ nữ cosplay, nhưng khi đợi Ôn Lương sửa soạn xong bước ra, nhịp thở của cậu vẫn bị nghẹn lại...

Mái tóc dài gợn sóng nguyên bản của Ôn Lương đã được thay thế bằng một bộ tóc giả màu hồng phấn có chất liệu cực tốt, suôn mượt buông dài đến tận eo.

Nhân vật "Yae Miko" này, chỗ gợi cảm... không, chỗ nghệ thuật nhất nằm ở thiết kế vô cùng tinh xảo khi tay áo và thân áo không dính liền với nhau. Hai chiếc tay áo rộng lớn được khoác độc lập lên cánh tay, khiến toàn bộ vùng nách trắng ngần của Ôn Lương hoàn toàn lộ ra ngoài. Cô chỉ tùy ý đặt tay lên khung cửa, hành động đơn giản này đã kéo căng phần vải, khiến thiết kế trước ngực ôm sát lấy cổ áo, trong khi hai bên cố tình để trống, được bọc lại bằng chất liệu lụa đen bao lấy hai bán cầu Đông Tây, lộ ra một đường cong căng mọng khiến người ta không khỏi suy nghĩ viển vông...

Ánh mắt Hạ Thiên Nhiên nhìn xuống dưới. Nửa thân dưới của cô là chiếc Hakama màu đỏ đã được cải tiến, vừa vặn che đến đùi. Một đôi chân thon dài tuyệt đẹp cứ thế phơi bày không chút phòng bị trong không khí, mang theo một sự quyến rũ và tràn đầy sức sống ——

Đậm chất sắc dục.

Ôn Lương một tay đặt lên cửa, một tay ôm lấy cánh tay kia, ánh mắt từ trên cao nhìn xuống quét qua Hạ Thiên Nhiên. Khóe miệng ngậm một nụ cười đầy hứng thú, mang tính xâm lược mười phần. Trong ánh mắt sóng sánh đưa tình đó, cái nét uể oải lại tinh ranh của "Con cáo nhỏ" kia dường như đã được cô nắm bắt trọn vẹn.

Chỉ một mình Ôn Lương thôi, đã khiến cái đầu heo của Hạ Thiên Nhiên hơi quá tải rồi.

Đôi môi đỏ mọng của Ôn Lương khẽ nhếch lên, ánh mắt lướt qua hai tên "Môn thần" đeo cặp kính râm buồn cười ở cửa, mang theo một tia trêu chọc, vừa định mở miệng ——

Đúng lúc này, một bóng dáng khác phía sau cô dần dần xuất hiện trong tầm nhìn của Hạ Thiên Nhiên!

Ánh sáng trong phòng khách dường như tụ lại vào một điểm ngay tức khắc.

Tào Ngải Thanh đứng ở đó.

Ngày thường, cô luôn được bao bọc trong những chiếc áo sơ mi cắt may chỉn chu, quần âu hay những chiếc váy dài thanh lịch, trí thức, dịu dàng, giống như một bức tranh cổ điển cần tĩnh tâm thưởng thức trong bảo tàng.

Người ta biết cô đẹp, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng, bên dưới khung tranh ấy, lại cũng ẩn giấu một cảnh tượng kinh tâm động phách đến nhường này...

Nếu Ôn Lương là màn phục dựng hoàn hảo, thì Tào Ngải Thanh thuộc kiểu vô tình đánh bậy đánh bạ lại cực kỳ phù hợp với hình tượng nhân vật, đúng chuẩn một tuyển thủ thiên phú.

Cô không chọn đội tóc giả, chỉ buộc cao mái tóc dài nguyên bản của mình, để lộ chiếc cổ thon dài trắng ngần. Hai má cô hơi ửng hồng, ánh mắt cố gắng duy trì sự uy nghiêm của một vị thần, nhưng lại vì một tia ngượng ngùng khó nhận ra mà trở nên sóng sánh, sinh động và quyến rũ hơn gấp bội so với ngày thường.

Chí mạng nhất, chính là đường xẻ tà kéo dài đến tận gốc đùi.

Cô chỉ mới nhấc chân bước lên một bước nhỏ, lớp vải liền theo đó mà rẽ ra. Một đôi chân ngọc ngà, thẳng tắp thon thả, nuột nà săn chắc chợt lộ ra từ trong khe hở, từ trên xuống dưới, đường nét mượt mà, làn da trắng đến chói mắt.

Rõ ràng cô đã xấu hổ đến tột độ với bộ dạng này, hai tay luống cuống đan vào nhau đặt trước ngực, theo bản năng muốn đi kéo cái tà váy vốn chẳng thể che đậy được gì kia. Một rặng mây hồng không tự nhiên nổi lên trên đôi má, đôi mắt vốn luôn tĩnh lặng như nước lúc này cũng giống như con nai nhỏ hoảng sợ, bối rối né tránh, không dám đối mặt với bất kỳ ai.

Sự tương phản kịch liệt giữa nét thanh lịch nội liễm và sự hở hang gợi cảm của bộ trang phục, khiến cả người Tào Ngải Thanh toát ra một vẻ đẹp mâu thuẫn đến phát điên, nhào nặn giữa sự thuần khiết và cấm dục.

Và ai cũng biết, người không có vòng một, thì không thể cosplay nhân vật Raiden Shogun này được, bởi vì cảnh tượng mang tính biểu tượng nhất của nhân vật này chính là rút ra một thanh kiếm từ trước ngực...

Hồi đó lúc Khương Tích Hề mua bộ quần áo này, mặc dù kích cỡ đã hơi nhỏ, nhưng lúc mặc vẫn phải dùng kẹp kẹp lại ở phía sau, thắt chặt đai lưng rồi cố ép vào. Nhưng bây giờ, bộ đồ cosplay mang ý nghĩa sưu tầm nhiều hơn là thiết thực ở chỗ cô nhóc này, khi mặc lên người Tào Ngải Thanh, lớp vải trước ngực đó lại lần đầu tiên căng ra một đường cong tuyệt mỹ, dường như không thể nào chứa thêm được bất kỳ sự hoàn mỹ nào nữa...

Thành thực mà nói, Ôn Lương ở bên cạnh, bộ dạng Yae Miko của cô đã là cực kỳ yêu kiều thướt tha, phô diễn hoàn toàn đường cong của người phụ nữ.

Thế nhưng giờ phút này, nếu đặt hai người cạnh nhau, Hạ Thiên Nhiên kinh ngạc nhận ra, xét về tiêu chuẩn "Vòng một" này, Tào Ngải Thanh, người vốn có khí chất dịu dàng hàm súc nhất ngày thường, lại ẩn chứa "Vốn liếng" hùng hậu đến mức có thể sánh ngang với con hồ ly tinh bên cạnh. Với kinh nghiệm nông cạn của "Thiếu niên" Hạ Thiên Nhiên, lúc này quả thực không thể phân biệt được ai cao ai thấp...

Tĩnh lặng.

Một sự tĩnh lặng như tờ.

"Xét về thực lực, hai người đều là cung mệnh sáu nha..."

Khương Tích Hề không cam lòng lẩm bẩm một câu, đôi mắt không ngừng lướt qua lại sau cặp kính râm, rơi vào vòng xoáy so sánh lực chiến đấu giữa địch và ta.

Trái lại là Hạ Thiên Nhiên, chiếc kính râm của cậu đã trượt xuống tận chóp mũi từ lâu, miệng hơi há ra, đồng tử chấn động. Cậu đã dự tính trước là sẽ rất kinh diễm, nhưng không ngờ lại là kiểu... cú sốc thị giác cấp độ hạt nhân, đủ sức phá hủy tâm trí mười sáu tuổi của cậu.

Khuôn mặt Tào Ngải Thanh tràn ngập sự mờ mịt và xấu hổ kiểu "Tôi là ai, tôi đang ở đâu, tôi đang làm gì", nhìn về phía Ôn Lương, người vẫn có thể giữ được sự bình tĩnh trong tình cảnh hiện tại. Người sau cảm nhận được ánh mắt cầu cứu của cô liền khẽ cười một tiếng.

Ánh sáng ranh mãnh trong mắt Ôn Lương càng thêm đậm nét. Cô sải bước, đôi chân sen uyển chuyển tiến về phía Hạ Thiên Nhiên, đưa tay ra, đầu ngón tay khẽ chạm vào hàm dưới của cậu trai đang hóa đá như phỗng, giọng nói tràn ngập sự trêu chọc đầy tính cám dỗ:

"Nhóc con, tâm nguyện đã thỏa mãn cậu rồi, bây giờ, chúng ta nên... đi vào vấn đề chính rồi chứ~"

Trái tim vốn đã đập thình thịch của Hạ Thiên Nhiên chỉ cảm thấy đầu ngón tay mềm mại của đối phương theo từng lời nói, chầm chậm vuốt ve dọc theo đường viền hàm của mình, cuối cùng dừng lại ở cằm, hơi hất lên một chút. Trong khoang mũi cậu lập tức cảm thấy một dòng nhiệt lưu cuộn trào, giây tiếp theo liền phụt ra!

"Ê ê ê!"

Ôn Lương vốn đang sắm vai kẻ phong tình vạn chủng đột nhiên có chút mất tự chủ kêu lên hai tiếng, nhanh chóng rụt tay về.

Còn Hạ Thiên Nhiên nhìn thấy bộ dạng bối rối của đối phương, theo bản năng đưa tay quệt một cái lên khoang mũi đang nóng rực.

Chỉ thấy trong tay là một mảng đỏ rực ấm nóng.

"Á! Anh Hạ! Anh, anh chảy máu mũi rồi!" Khương Tích Hề hoảng hốt kêu lên.

Ôn Lương sau khi rút tay lại đã lấy lại bình tĩnh, muốn bước lên quan tâm. Hạ Thiên Nhiên lùi lại mấy bước liên tiếp, một tay ôm mũi, một tay xua đi hoảng loạn, lưỡi líu cả lại:

"Cô cô cô... Cô đừng có qua đây!"

"Sao vậy, anh chảy máu rồi, tôi chỉ muốn cầm máu cho anh thôi mà, anh nói thế tôi sẽ buồn lắm đấy~"

Hạ Thiên Nhiên càng lùi lại, Ôn Lương càng ép sát, đôi mắt hồ ly cong thành hình bán nguyệt, dường như đang thưởng thức bộ dạng giãy giụa buồn cười của con mồi trước lúc hấp hối.

Đúng lúc này, một bàn tay khác đưa tới một cuộn giấy ăn, kèm theo một giọng nói bất lực nhưng đầy sự quan tâm:

"Mau lau đi, ngửa đầu lên một chút."

Vẫn phải là Tào Ngải Thanh người đẹp tâm thiện a...

Cô suy cho cùng vẫn không thể đứng nhìn màn "Bắt nạt" đơn phương này, vẫn là bước tới.

Hạ Thiên Nhiên cảm kích rơi nước mắt nhận lấy cuộn giấy, nhét bừa vào lỗ mũi, hơi ngửa đầu lên, khi cúi xuống lại vừa hay chạm phải đôi mắt ngập tràn sự lo lắng của Tào Ngải Thanh ở cự ly gần, cùng với... rãnh ngực trắng ngần của đối phương, dường như thực sự có thể rút ra một thanh kiếm...

Hương thơm thanh nhã trên người đối phương quẩn quanh chóp mũi thiếu niên, còn khiến tâm trí cậu chao đảo hơn cả sự quyến rũ mang tính xâm lược của Ôn Lương.

Một bên là yêu hồ chủ động tấn công, một bên là nữ thần tỏa thánh quang thụ động.

Hai trải nghiệm cực độ như thủy triều ập đến, triệt để phá vỡ phòng tuyến tâm lý vốn đã mỏng manh của "Thiếu niên" Hạ Thiên Nhiên.

"Oa a a a a ——!!"

Cậu phát ra một tiếng kêu kỳ quái không rõ ý nghĩa, giống như một con thỏ bị kinh hãi, lách qua Ôn Lương và Tào Ngải Thanh trước mặt, đâm sầm vào nhà vệ sinh, sau đó "Rầm" một tiếng, chốt cửa lại.

Trong phòng khách, lại một lần nữa rơi vào sự tĩnh lặng như tờ.

Ba người phụ nữ với ba phong cách hoàn toàn khác biệt, đưa mắt nhìn nhau.

Ôn Lương mặc đồ Yae Miko, Tào Ngải Thanh mặc đồ Raiden Shogun, cùng với Khương Tích Hề mặc đồ mặc nhà tai mèo. Ba người đứng giữa phòng khách bừa bộn, bầu không khí ngượng ngùng đến mức đều muốn rút lui khỏi trò chơi cosplay này...

"Ồ dào, xem ra cái cậu 'Thiếu niên' này đúng là 'Thiếu niên' thật đấy, sức đề kháng của tên Hạ Thiên Nhiên lúc trước đâu có thấp thế này a, này Ngải Thanh..."

Ôn Lương là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng, lau đi những đầu ngón tay vừa bị dính máu mũi của Hạ Thiên Nhiên. Cô dường như nghĩ ra chuyện gì đó buồn cười, đánh giá bộ dạng vẫn còn khiến cô có chút luống cuống của Tào Ngải Thanh, giọng điệu tràn ngập sự mỉa mai:

"Cô nói xem, bảng chỉ số thuộc tính giữa các nhân cách đa dạng này của Hạ Thiên Nhiên có phải là khác nhau không? Nếu nói Hạ Thiên Nhiên lúc trước là cấp 100, thì tên này là cấp 0."

Tào Ngải Thanh bất lực thở dài một hơi, đưa tay vuốt lọn tóc buông xõa ra sau tai. Sự lo lắng trong ánh mắt khi nhìn về phía nhà vệ sinh lại là thật:

"Không hiểu cô đang nói gì, đừng đùa nữa..."

"Con hồ ly này muốn nói là, vừa nãy cô ấy vừa tung ra một đòn bạo kích lên người anh Hạ, sát thương bị tràn, khiến cho anh Hạ vẫn còn là 'Chàng trai tân' không chịu nổi, cho nên mới chảy máu mũi đấy."

"Hai người còn nói nữa!"

Khương Tích Hề phân tích thì lại trúng phóc, nhưng ngay lập tức bị Tào Ngải Thanh trừng mắt cho một cái sợ hãi ngậm miệng lại, chỉ đành tìm một cái cớ nói:

"Để em đi gọi anh ấy!"

Cô bé xung phong nhận việc, chạy chậm đến trước cửa nhà vệ sinh, hạ giọng, dùng cái giọng điệu dỗ dành ông anh trai mắc chứng trung nhị của nhà mình mà gõ cửa:

"Anh Hạ? Anh còn ở trong đó không? Đừng ngắt kết nối a, bọn em không đùa nữa, anh ra đi?"

"..."

Bên trong không có động tĩnh gì.

"Bọn họ nói muốn thay đồ lại rồi," Khương Tích Hề đảo mắt, đổi một lý do khác, "Yêu cầu của anh họ đều làm được rồi, chúng ta cứ nói chuyện bình thường thôi, không chơi trò nhập vai nữa!"

Vài giây sau, bên trong cửa mới truyền đến giọng nói nghèn nghẹt, mang theo âm mũi nặng nề và sự xấu hổ của Hạ Thiên Nhiên:

"... Thật không?"

Quả nhiên, trò chơi cosplay của những con mị ma hàng đầu đối với một tay mơ vẫn còn ở Tân Thủ Thôn như Hạ Thiên Nhiên mà nói, vẫn là quá sức chịu đựng.

"Thật!" Ba người phụ nữ đồng thanh.

"Vậy... Vậy hai người vào thay trước đi, thay xong tôi mới ra!"

Ôn Lương và Tào Ngải Thanh nhìn nhau, đều thấy được sự bất đắc dĩ trong mắt đối phương.

Tên thiếu niên này, đúng là khiến hai người bị xoay như chong chóng, mệt chết đi được.

...

...

Lại một lần nữa trở về phòng ngủ, cởi bỏ bộ trang phục tinh xảo nhưng gò bó đó, Tào Ngải Thanh cảm thấy nhẹ nhõm chưa từng có. Khi mặc lại chiếc áo len lông cừu đơn giản và chiếc quần dài, cô mới cảm thấy mình đã lấy lại được quyền kiểm soát cơ thể.

Trong khi đó Ôn Lương lại tỏ ra hơi luyến tiếc. Cô gấp gọn gàng bộ đồ Yae Miko lại, khóe miệng vẫn vương một nụ cười như có như không.

Khi hai người lại bước ra khỏi phòng ngủ, Hạ Thiên Nhiên cũng đã từ trong nhà vệ sinh đi ra, ngồi ngay ngắn trên sô pha.

Cậu đã rửa mặt, máu mũi đã cầm, nhưng vết ửng đỏ trên mặt vẫn chưa phai hết. Ánh mắt lảng tránh, không dám nhìn ai. Bộ dạng học sinh mắc lỗi đang chờ thầy giáo đến mắng này, khác hoàn toàn với "Tiểu bá vương" kiêu ngạo đưa ra yêu cầu vô lý vừa nãy.

Phòng khách đã khôi phục lại cách bài trí ban đầu, chỉ là lần này, không ai còn tâm trí đâu mà làm loạn nữa. Trong không khí lan tỏa một thứ bầu không khí phức tạp, giống như sau cơn mưa trời lại sáng, vừa trong lành lại vừa mang chút nặng nề.

Cuối cùng, vẫn là Tào Ngải Thanh chủ động ngồi xuống bên cạnh Hạ Thiên Nhiên, phá vỡ sự im lặng.

"Thiên Nhiên..." Giọng cô khôi phục lại sự ôn hòa như ngày thường, "Anh không cần phải căng thẳng, chúng em không có ý trách anh."

Thiếu niên cúi đầu "Vâng" một tiếng.

"Chỉ là, chúng em đều cảm thấy," Tào Ngải Thanh cân nhắc từ ngữ, ánh mắt dừng lại trên góc nghiêng của cậu, "Trạng thái hiện tại của anh, so với lúc anh học cấp ba, so với người 'Thiếu niên' mà chúng em biết, không giống nhau cho lắm..."

Ôn Lương bên cạnh cũng gật đầu. Cô kéo một chiếc ghế qua ngồi xuống, vẻ mặt nghiêm túc:

"Đúng vậy. Lúc cấp ba mặc dù anh cũng khá... ấu trĩ, nhưng chủ yếu là hướng nội và dễ xấu hổ. Còn bây giờ, giống như một đứa trẻ hư hỏng, không biết nể nang ai cả."

Khương Tích Hề cũng nhỏ giọng bổ sung: "Anh Hạ... Vừa nãy, quả thực anh hơi quá đáng rồi."

Lời của ba người, giống như tấm gương soi chiếu sự "Bất thường" trong trạng thái của cậu lúc này.

Thiếu niên biết họ nói đúng.

Và nguyên nhân sâu xa là do kể từ lần ở Hội sở Trầm Trần, sau khi nhân cách "Tác giả" bị ép phải nói ra mọi chuyện, thì cái nhân cách "Thiếu niên" đáng lẽ phải bị đè nén ở nơi sâu thẳm nhất trong cậu, dường như đã tìm được lối thoát để trút bầu tâm sự.

Cậu nhận ra, hóa ra mình không cần phải tiếp tục ngụy trang thành một "Người lớn" túc trí đa mưu, không gì không làm được nữa. Đã có người biết được bí mật của cậu, có người bằng lòng hùa theo cậu "Làm loạn", thậm chí... Có người sẽ vì sự ấu trĩ của cậu mà cảm thấy luống cuống.

Trải nghiệm mới mẻ này khiến cậu đắm chìm trong đó. Đến mức khi đối mặt với sự xuất hiện đồng thời của Ôn Lương và Tào Ngải Thanh, sự hư vinh và ham muốn thể hiện thuộc về thiếu niên bị kìm nén bấy lâu nay đã hoàn toàn bùng nổ, cuối cùng mất kiểm soát.

"Tôi..." Giọng cậu khô khốc, mang theo một tia mờ mịt và tủi thân mà chính cậu cũng không nhận ra, "Tôi chỉ là cảm thấy... Khó khăn lắm mới... Có thể không cần phải giả vờ nữa."

"Không cần phải giả vờ, không có nghĩa là có thể làm bừa."

Giọng Tào Ngải Thanh vẫn rất dịu dàng: "Thiên Nhiên, chúng em muốn giúp anh, nhưng trước hết, anh cần phải cho chúng em biết, chúng em phải làm thế nào để giúp anh, trạng thái của anh mới có thể ổn định hơn..."

"Thế nào là ổn định? Để một 'Tôi' khác điều khiển cơ thể, thì coi là ổn định sao?"

Câu hỏi ngược lại bất ngờ của Hạ Thiên Nhiên khiến Tào Ngải Thanh sững người...

Thiếu niên cuối cùng cũng từ từ ngẩng đầu lên. Cậu nhìn Tào Ngải Thanh, rồi lại nhìn Ôn Lương và Khương Tích Hề. Trong đôi mắt trong veo ấy, lần đầu tiên hiện lên một sự mờ mịt thực sự thuộc về thời niên thiếu.

"Nếu chỉ là duy trì một hình tượng mà một 'Người lớn' nên có, không làm loạn, không phô trương, vậy thì... Tôi cũng có thể làm được mà...

Tại sao, lại cần một 'Tôi' khác chứ?

Lẽ nào, tôi không phải là 'Hạ Thiên Nhiên' sao?"

P/s: Đoạn đối thoại dưới đây hoàn toàn là tự não bổ ra:

Viewer khi đọc chương này: Chủ thớt! Minh họa chương này đâu?

Chủ thớt: Minh họa à...Minh họa a! Ta để chúng trên luật Ba Tư hết rồi, các hạ tự tìm mà lọ đi!.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!