Chương 547: Save my life (Sáu)
"Trốn vào trong."
Chỉ cần là người hiểu đôi chút về tính cách của Ôn Lương đều biết, cô gái này chính là một con lừa chỉ ưa vuốt lông chiều chuộng, xưa nay luôn mềm mỏng chứ không chịu nhún nhường trước sự cứng rắn. Lúc này Hạ Thiên Nhiên lại càng bị cái dáng vẻ thỉnh thoảng tỏ ra "hiểu chuyện" của cô làm cho mờ mắt. Trong tình huống cả hai đều có khoảng cách thông tin, cậu đã đánh giá sai tình hình, tưởng rằng cô cũng giống như Dư Náo Thu, ở một số phương diện nào đó, sẽ ngoan ngoãn phục tùng mọi yêu cầu của cậu.
Thực ra cậu nghĩ như vậy cũng không sai. Dù sao thì nói gì đi nữa, cậu bây giờ cũng là kẻ đứng sau thao túng con đường phát triển của các nghệ sĩ dưới trướng...
Nhưng khi Ôn Lương đối mặt riêng với cậu, dường như hoàn toàn không hề cân nhắc đến những điều này. Cô gái chỉ cau mày, đáp trả một cách vô cùng mạnh bạo:
"Dựa vào đâu?"
"..."
Do lòng ham muốn trả thù khó tả xúi giục, nhân cách trưởng thành trong cơ thể Hạ Thiên Nhiên vốn định nhân cơ hội này để trêu đùa Ôn Lương. Thầm nghĩ mấy năm nay dù sao mình cũng là một ông chủ, sao có thể ngay cả một nghệ sĩ cũng không trị được chứ?
Lẽ nào là do cảm giác áp bức của mình chưa đủ?
Hạ Thiên Nhiên tự cho rằng mình đã đủ gian tà, không tin vào sự thật, lại trầm giọng nói:
"Tôi bảo cô chui vào trong trước đi, lát nữa tôi sẽ giải thích với cô."
"Bịch ——"
Ai ngờ, câu nói này vừa thốt ra, bên tai chợt vang lên một tiếng động nghẹt. Đó là Ôn Lương đột ngột chống hai tay lên chiếc bàn trước mặt cậu. Nửa thân trên của cô gái chồm mạnh về phía trước, khuôn mặt hai người cách nhau chưa đầy nửa thước.
Ôn Lương nhìn chằm chằm Hạ Thiên Nhiên nửa giây. Sau đó giơ một ngón tay lên chỉ thẳng vào mũi người đàn ông, lại có thể quét sạch vẻ ngượng ngùng lúc trước, biểu cảm vô cùng chán ghét cảnh cáo:
"Hạ Thiên Nhiên, anh thử ra vẻ với tôi nữa xem? Vừa nãy tôi nghe không rõ, anh bảo tôi chui vào đâu?"
Cô hạ tay xuống, khép bốn ngón tay lại, xoay cổ tay, gõ "cốc cốc cốc" ba cái xuống bàn làm việc.
"Ý anh là, bảo bà đây chui xuống dưới đũng quần anh?"
Yết hầu Hạ Thiên Nhiên chuyển động một cách mất tự nhiên.
"Ngoan, nghe lời..."
"..."
"..."
Bên ngoài cửa, Hạ Nguyên Xung đợi có chút mất kiên nhẫn. Đang định trực tiếp đẩy cửa bước vào. Đột nhiên nghe thấy trong phòng truyền đến một tiếng "Chát ——!" chát chúa. Cảm giác giống như tiếng động phát ra do da thịt bị va đập mạnh. Cậu ta thót tim một cái, thầm nghĩ lẽ nào Dư Náo Thu vẫn còn ở trong phòng làm việc của Hạ Thiên Nhiên?
Hai người họ đang làm gì vậy?
Trong lòng Hạ Nguyên Xung dâng lên một luồng bực bội. Nhưng bây giờ mà xông vào liệu có... hơi không đúng lúc không?
Ngay trong khoảnh khắc chần chừ này, tiếp ngay sau đó lại là một tiếng "Chát ——!". Sau đó là một tiếng động lớn như thể người ngã ngựa đổ, dường như là âm thanh của bàn ghế bị lật nhào. Bàn tay vốn đang nắm lấy tay nắm cửa của Hạ Nguyên Xung bỗng chốc buông ra như bị điện giật. Hai mắt ngơ ngác nhìn cánh cửa gỗ trước mặt.
Tình huống gì mà ầm ĩ thế này?
Vài giây sau, cậu ta nghe thấy tiếng bước chân truyền đến. Cửa phòng mở ra. Bất ngờ là Ôn Lương bước ra từ bên trong với vẻ mặt hằm hằm. Hai người cứ thế chạm mặt nhau.
Cảm giác phẫn nộ của người phụ nữ đều viết hết lên mặt. Là "em trai" trên danh nghĩa của Hạ Thiên Nhiên, Hạ Nguyên Xung lúc này tự nhiên bị tai bay vạ gió.
"Nhìn cái gì mà nhìn! Chưa thấy người đẹp đánh người bao giờ à!"
Hùng hổ ném lại một câu như vậy. Ôn Lương lườm một cái rồi nghênh ngang rời đi. Hạ Nguyên Xung bị chửi một câu không rõ lý do bừng tỉnh lại. Nhìn bóng lưng cao ráo của người phụ nữ đang dần đi xa. Giây tiếp theo dường như đã lờ mờ hiểu ra được điều gì. Trên mặt lại treo lên nụ cười mờ ám, bước vào phòng làm việc.
Hình ảnh đập vào mắt đầu tiên, vẫn là những mảnh vỡ ly rượu và vết rượu vương vãi trên sàn. Nhưng điểm khác biệt là, Hạ Thiên Nhiên ngồi sau bàn làm việc lúc này, hình tượng cũng vô cùng thê thảm.
Hai bên má anh hằn rõ hai dấu tay, mái tóc dài rối bù. Tuy nhiên cảm xúc của anh lại khá bình tĩnh. Sau khi dựng chiếc ghế giám đốc bị đổ lên, anh lại cúi người nhặt chiếc kính bị đánh bay sang một bên.
Hạ Nguyên Xung cười hì hì bước tới. Ngoảnh đầu nhìn về hướng cô gái vừa rời đi ngoài cửa. Một tay chống lên bàn, hỏi:
"Anh, tình huống gì vậy~?"
"Đừng giả vờ nữa, chính là như cậu đoán đấy."
Hạ Thiên Nhiên đeo kính lên, lãnh đạm đáp lời. Anh lấy điện thoại ra, ra vẻ như đang xem tin nhắn. Sau đó ngón tay thao tác tùy ý vài cái, úp màn hình xuống, tự nhiên đặt sang một bên.
Hạ Nguyên Xung nghe anh nói thẳng thừng như vậy, vẻ mờ ám trên mặt càng đậm hơn.
"Xem ra... em đến không đúng lúc rồi."
"Không, đến rất đúng lúc. Vốn dĩ anh định bảo cô ta chui xuống gầm bàn."
Hạ Nguyên Xung sững người. Cậu ta vốn dĩ rất sành sỏi mấy chuyện này, lập tức tỉnh ngộ lại, bật cười nói:
"Hahaha~ Không phải chứ. Vậy là em đã trở thành một mắt xích trong trò chơi tình thú chốn văn phòng của hai người sao? Có một công cụ hình người như em ở đây mới kích thích phải không?"
Người đàn ông nhìn cậu em trai này một cái, đối với cách nói "công cụ hình người" này không tỏ thái độ gì. Hạ Nguyên Xung không nhận được một câu khách sáo nào, nụ cười trên mặt bỗng chốc cứng đờ.
Không để ý đến sự ngượng ngùng của đối phương. Hạ Thiên Nhiên quay lưng lại với cậu ta, tự mình đi đến trước tủ rượu. Lấy ra hai viên đá lạnh, rút vài tờ khăn ướt sạch bọc lại. Sau đó chầm chậm lăn trên mặt.
Cái lạnh của viên đá tiếp xúc với cái nóng rát còn sót lại trên má. Điều này khiến Hạ Thiên Nhiên có một sự uất ức khó tả. Giống như cái tên của người phụ nữ đó vậy.
Haizz, cho dù tâm cơ có sâu sắc đến đâu. Đứng trước vũ lực tuyệt đối và sự tức giận ngút trời, đều tỏ ra vô cùng nhạt nhẽo và vô lực.
Xem ra sau này đối mặt với Ôn Lương...
Vẫn phải cẩn thận hơn một chút.
"Anh. Trước đây không nhìn ra a. Anh đâu phải là người như vậy."
Tiếng ồn ào phía sau lại vang lên. Hạ Thiên Nhiên quay người lại. Trở về chỗ ngồi, từ từ ngồi xuống, bình tĩnh nói:
"Anh cũng đang định hỏi cậu đây. Bình thường gặp phải tình huống này, cậu giải thích với Nghiên Nghiên thế nào vậy? Dạy anh với."
Hạ Nguyên Xung nghe vậy lập tức cất đi vẻ cợt nhả. Nghiêm túc nói:
"Anh đừng có vu oan cho người tốt nhé. Em bình thường chơi thì chơi, nhưng nguyên tắc thì vẫn phải có. Giữa em và Nghiên Nghiên chưa từng xảy ra chuyện như vậy."
Hai anh em nhìn nhau. Khác với Hạ Thiên Nhiên đã có được những thành tựu nhất định trong lĩnh vực thực nghiệp. Hạ Nguyên Xung cho dù là bất động sản do bố giao cho hay mảng livestream mà Surfline đang muốn mở rộng. Cả hai thứ này đều đang lơ lửng trên không, chưa có cái nào đơm hoa kết trái. Đến mức chỗ dựa hiện tại của Hạ Nguyên Xung, ngược lại chính là cô bạn gái có gia đình thường xuyên hợp tác làm ăn với Sơn Hải.
Cho nên, dù Hạ Nguyên Xung có ngu ngốc đến đâu. Cũng sẽ không đem những chuyện bẩn thỉu mình làm sau lưng, phơi bày ra nói trên mặt bàn.
"Vậy sao? Là chưa từng xảy ra, hay là chưa bị phát hiện?"
Lời nói của Hạ Thiên Nhiên mang theo ẩn ý sâu xa. Nhưng ngay khoảnh khắc Hạ Nguyên Xung chuẩn bị biến sắc nổi giận. Anh liền đổi giọng, cười ôn hòa nói:
"Nhìn bộ dạng nghiêm túc của cậu kìa. Anh tin cậu mà, trêu cậu thôi. Dù sao vừa nãy lúc cô Dư nhắc đến cậu với anh. Đều hết lời khen ngợi một số cách cư xử thường ngày của Nguyên Xung cậu."
Hạ Nguyên Xung vốn dĩ đang mang vẻ mặt nghiêm túc, trong mắt lóe lên một tia dị thường, thăm dò hỏi:
"Hai người... nhắc đến em sao?"
"Nói chuyện phiếm mà. Tự nhiên nghĩ đến gì thì nói nấy thôi. Đúng rồi. Cậu đến tìm anh chỉ để hỏi chuyện này thôi sao?"
"...Đương, đương nhiên là không rồi."
Câu hỏi ngược lại của Hạ Thiên Nhiên khiến Hạ Nguyên Xung, người vẫn đang suy nghĩ xem hai người rốt cuộc đã nói đến mức nào, có chút trở tay không kịp. Tuy nhiên tư duy của cậu ta vẫn khá nhạy bén. Lập tức quyết định lấy lùi làm tiến, cố tỏ vẻ khó xử nói:
"Nhưng hôm nay em thấy Náo Náo đến đây. Quả thực là có chút ý nghĩ muốn nói với anh. Anh và Náo Náo... bây giờ quan hệ thế nào rồi a?"
"Nửa tháng trước. Đến chỗ cô ấy làm một buổi tư vấn tâm lý. Cậu muốn nói gì?"
"Nhà cô ấy chẳng phải là bất động sản hồ Thiên Bình sao. Chú Dư rất có kinh nghiệm trong việc làm bất động sản. Mấy mảnh đất bên phía nhà mình, em muốn kéo Náo Náo vào cùng làm. Cũng coi như là gián tiếp kéo chú Dư vào hội. Hay là anh cũng giúp em một tay... nói với Náo Náo một tiếng nhé?"
Những lời này của Hạ Nguyên Xung cũng khá khéo léo. Vừa nói thật, cũng vừa thăm dò thái độ của Hạ Thiên Nhiên.
Theo lẽ thường. Nếu là Hạ Thiên Nhiên trước kia luôn tuân thủ ranh giới đạo đức. Chắc chắn sẽ theo bản năng mà lời qua tiếng lại đọ sức với Hạ Nguyên Xung một phen. Nhưng bây giờ, linh hồn phúc hắc mới sinh ra trong cơ thể cậu. Lại là một kẻ hoàn toàn không có chút tình người nào. Khi có thể trực tiếp vung đao kết liễu. Anh ta sẽ chẳng màng đến luân lý đạo đức gì cả, anh ta sẽ trực tiếp lật bàn luôn.
"Được thôi. Đợi anh ngủ với Dư Náo Thu xong rồi tính tiếp. Đến lúc đó mọi người đều là người một nhà. Nói chuyện, làm việc cũng thuận tiện."
Lời lẽ trắng trợn đi thẳng vào vấn đề như vậy khiến Hạ Nguyên Xung đứng chết trân tại chỗ. Hạ Thiên Nhiên dường như vẫn thấy chưa đủ. Tay cầm viên đá áp lên má. Trên mặt lộ ra một vẻ khoan khoái như thể đã được nếm thử mùi vị ngọt ngào:
"Em trai. Cậu đừng thấy Dư Náo Thu là thiên kim tiểu thư gì a. Thực ra..." Hạ Thiên Nhiên chỉ vào vết hôn trên cổ mình, "Cậu xem, đây chính là do vừa nãy cô ta mút đấy. Anh và cô ta chỉ là uống chút rượu, tán tỉnh dăm ba câu. Cô ta tự mình quấn lấy anh. Anh đã bảo mà. Quả nhiên vẫn là cô nàng đeo kính này bốc lửa~"
"Anh... cô ấy là... con gái của chú Dư a... Chống lưng là hồ Thiên Bình..."
"Anh biết a."
Hạ Thiên Nhiên ngắt lời cảnh báo của Hạ Nguyên Xung khi cậu ta vẫn đang chìm trong cơn sốc. Anh xua tay, nói:
"Hồ Thiên Bình thì sao? Sơn Hải chúng ta cũng đâu có kém cạnh. Anh và cô ta a, đều thuộc cùng một loại người. Sẽ không che giấu dục vọng của bản thân. Nhưng người phụ nữ này cũng biết lạt mềm buộc chặt. Làm anh bốc hỏa bừng bừng. Vừa nãy vốn định tìm người giải tỏa một chút. Nhưng... haizz, luôn có những người không hiểu chuyện. Hết cách rồi, cậu biết mà."
"Anh... anh không sợ cô ta... có mưu đồ gì với anh sao?"
Trong đầu Hạ Nguyên Xung lúc này đã rối như một nồi cháo heo. Căn bản không biết mình đang nói gì. Cho nên lời này vừa thốt ra, cậu ta đã vô cùng hối hận...
Tuy nhiên Hạ Thiên Nhiên dường như không hề coi trọng câu nói buột miệng này. Ngược lại còn phân tích lợi hại trong đó cho Hạ Nguyên Xung nghe:
"Người ta dù sao cũng là người từng trải. Là danh gia vọng tộc đàng hoàng. Anh còn sợ cô ta không mưu đồ gì ấy chứ. Hơn nữa cứ lấy chuyện của cậu mà nói. Động cơ chúng ta tiếp cận người ta cũng đâu có trong sáng đúng không? Đều là hồ ly ngàn năm cả rồi. Đừng diễn trò liêu trai làm gì nữa. Đã có chung lợi ích. Vậy ai trèo lên giường ai chuyện này, cũng không cần phải ngạc nhiên như vậy.
Hơn nữa em trai à. Cậu có biết anh thực sự muốn diễn đạt điều gì không?"
"Cái... cái gì?"
"Chậc~"
Hạ Thiên Nhiên chép miệng một cái. Tỏ vẻ rất không hài lòng với sự ngu ngốc của cậu em trai mình. Dường như để dạy dỗ đối phương. Anh bày ra dáng vẻ của một người làm anh, nói thấm thía:
"Cậu a, vẫn còn quá ngây thơ rồi.
Chúng ta một người là thiên kim của bất động sản hồ Thiên Bình. Một người là trưởng tử của tập đoàn Sơn Hải. Nếu hai nhà chúng ta tương lai có thể hợp lại với nhau. Đừng nói là Cảng Thành. Đến lúc đó cả cái miền Nam này cũng phải rung chuyển. Đây là hiệu ứng mà nếu thiếu bất kỳ ai trong hai chúng ta đều không thể đạt được.
Hào môn liên hôn chưa bao giờ là chuyện lạ lùng gì. Chẳng qua trong khuôn khổ thương mại hiện nay được gọi là 'ôm đoàn'. Cảng Thành vốn dĩ là một thành phố nhập cư, cá rồng lẫn lộn. Trong đó dân số Quảng Đông và Phúc Kiến là đông nhất. Người của hai nơi này đều có một đặc điểm rất rõ rệt. Đó là ý thức về tông tộc, gia tộc rất mạnh mẽ.
Cậu cũng biết bố chúng ta là chủ tịch phòng thương mại Quảng Đông. Còn chú Dư là đại diện của thương nhân Phúc Kiến. Mặc dù mấy vị đứng đầu bọn họ bình thường khá hòa thuận. Nhưng những người bên dưới mấy năm nay không ít lần cấu xé nhau. Nếu thông qua việc liên hôn. Hợp nhất hai phe phái lại. Dệt thành một mạng lưới quan hệ doanh nghiệp gia đình không thể chia cắt. Cậu tưởng tượng xem lượng của cải tích lũy được lúc đó sẽ ở cái tầm vóc nào..."
Hạ Nguyên Xung trong lòng kinh hãi. Chỉ vì những phân tích cố ý hay vô tình này của Hạ Thiên Nhiên. Vừa khéo đánh trúng vào mục đích tối thượng mà cậu ta đã ấp ủ từ lâu kể từ khi quen biết Dư Náo Thu.
Đã là mục đích tối thượng, thì không thể đạt được trong một sớm một chiều. Ít nhất bày ra trước mắt Hạ Nguyên Xung, vẫn còn có một người "anh trai" là Hạ Thiên Nhiên sừng sững ở đó. Bởi vì nếu Dư Náo Thu có quyền lựa chọn. Tại sao cô ta lại phải chọn Hạ Nguyên Xung, một đứa "con riêng" không có chút quan hệ huyết thống nào với nhà họ Hạ chứ?
Nhưng cũng may người "anh trai" này của cậu ta trước đây đối xử với tình yêu, thể hiện vô cùng chung thủy. Đây cũng là nguyên nhân chính khiến Dư Náo Thu hợp tác với Hạ Nguyên Xung. Bởi vì chỉ khi đánh gục Hạ Thiên Nhiên. Để Hạ Nguyên Xung hoàn toàn lên nắm quyền. Cuộc liên hôn của hai người mới có thể sinh ra giá trị ngang bằng. Nếu không, chỉ có thể là Hạ Nguyên Xung "trèo cao". Mà một người phụ nữ như Dư Náo Thu. Tình yêu mà cô ta theo đuổi, chưa bao giờ là "lấy người kém hơn mình".
Tuy nhiên sự việc, dường như đã xảy ra một sự đảo ngược đầy kịch tính...
"Hai người... đã bàn đến bước này rồi sao?"
"Làm sao nhanh như vậy được. Hôm nay anh chỉ mới bắt nhịp sơ qua với cô Dư thôi. Còn việc thăm dò 'nông sâu' của nhau. Đó là chuyện của 'sau này'. Cứ từ từ thôi."
Hạ Thiên Nhiên nhấn mạnh ngữ khí ở một số từ. Một câu hai nghĩa. Trên mặt lộ ra một biểu cảm đầy ác ý.
Sắc mặt Hạ Nguyên Xung xanh lét. Sau đó một cảnh tượng cực kỳ nực cười đã xảy ra ——
"Vậy còn chị dâu thì sao! Anh cứ nói bỏ là bỏ vậy sao? Vậy ngần ấy năm hai người chờ đợi nhau, rốt cuộc tính là cái gì ——!?"
Lúc này, lập trường của hai anh em giống như bị tráo đổi trong chớp mắt. Dáng vẻ Hạ Nguyên Xung gào thét hỏi tình yêu là gì. Giống hệt như một kẻ tử đạo sẵn sàng chết vì lý tưởng bất cứ lúc nào.
Còn vẻ bất thường của Hạ Nguyên Xung. Cũng đã chứng thực cho những thăm dò từ trước đến nay của Hạ Thiên Nhiên...
Bắt, được, cậu, rồi!
Giống như nhà văn nắm bắt được nguồn cảm hứng, thám tử phát hiện ra chi tiết. Hạ Thiên Nhiên không có khả năng tiên tri. Cậu cũng không biết giữa Dư Náo Thu và Hạ Nguyên Xung có quan hệ gì. Nhưng giống như quan niệm mà cậu luôn giữ vững. Có một số chuyện không cần phải suy nghĩ quá thấu đáo. Cậu chỉ cần biết mình là ai là đủ rồi.
Trong ký ức của cậu có thông tin về thân phận gia thế của Dư Náo Thu. Khi moi móc những thông tin mình muốn từ miệng đối phương. Cậu cũng đọc hiểu được dục vọng của đối phương. Cho nên tự nhiên mà suy luận ra được đoạn phân tích về lợi ích liên hôn ở trên.
Sự việc đến đây. Vốn dĩ vẫn chưa đủ để chứng minh điều gì. Đối với Hạ Thiên Nhiên mà nói. Chẳng qua là quen biết thêm một người phụ nữ rất có dã tâm mà thôi. Nhưng thật tình cờ làm sao. Một vết hôn tượng trưng cho dục vọng chiếm hữu của đối phương, lại kéo theo đứa em trai của mình đến.
Nếu nói Hạ Nguyên Xung ngay từ đầu khi thấy Ôn Lương bước ra, đã thể hiện ra cái bộ dạng chính phái bất mãn với đời này. Hạ Thiên Nhiên cũng sẽ không cảm thấy đứa em trai này có gì không đúng. Nhưng cậu ta cố tình lại trêu đùa hai câu khi thấy bộ dạng thê thảm của cậu sau khi bị đánh. Cho đến lúc nhắc đến chuyện với Dư Náo Thu. Mới nhấn mạnh đến mệnh đề "tình yêu" như vậy.
Điều này rất đáng để... nghiền ngẫm rồi.
Đương nhiên. Cho đến hiện tại, những điều này đều chỉ là suy luận của Hạ Thiên Nhiên. Quan hệ riêng tư của hai người họ như thế nào? Buổi tư vấn tâm lý nửa tháng trước, có phải do hai người họ cố tình sắp đặt? Tình trạng tâm lý hiện tại của cậu, đối phương có biết hay không?
Tất cả những điều này, Hạ Thiên Nhiên tạm thời vẫn chưa rõ. Nhưng cậu có thể khẳng định là, Hạ Nguyên Xung chắc chắn đang thèm khát gia thế của Dư Náo Thu, muốn lấy đó để củng cố vị trí của mình ở nhà họ Hạ. Mà một kẻ có dã tâm như Dư Náo Thu. Chắc chắn cũng sẽ không bỏ qua cơ hội tiếp cận nhà họ Hạ này.
Kết luận này, không chỉ dựa trên suy luận mà có...
Còn nhớ món đồ Hạ Thiên Nhiên, mượn từ trên người Dư Náo Thu không?
"Nguyên Xung à. Vốn dĩ anh định khuyên cậu đừng quá ngây thơ nữa. Nhưng nghĩ lại. Việc giữ vững lòng chung thủy với tình yêu. Vốn dĩ là một phẩm chất tốt đẹp. Xét ở điểm này. Anh quả thực không có tư cách gì để nói cậu..."
Hạ Thiên Nhiên đứng dậy. Chầm chậm tháo kính xuống hà hơi. Lau lau. Sau đó ung dung đeo lên sống mũi Hạ Nguyên Xung.
Người sau ngay từ khoảnh khắc Hạ Thiên Nhiên tháo kính xuống đã lập tức nghĩ ra điều gì đó. Mọi ngôn từ và biểu cảm đều đột ngột dừng lại. Cả người giống như bị đứng máy không biết phải làm sao. Tiếp đó cậu ta chỉ cảm thấy vai nặng trĩu. Hóa ra là Hạ Thiên Nhiên vỗ vỗ vai cậu ta, bên tai chỉ nghe thấy anh nói:
"Anh nhớ trước đây cậu cũng có một chiếc kính kiểu dáng gần giống thế này. Dạo này cũng không thấy cậu đeo nữa. Vốn dĩ anh còn muốn học theo cậu đấy. Nhưng anh cảm thấy mình đeo trông cứ như phản diện vậy. Khuôn mặt không hợp cho lắm. Cậu đeo thì thuận mắt hơn nhiều. Như vậy trông chững chạc hơn một chút. Nhớ kỹ những lời cậu nói hôm nay. Đối xử tốt với Nghiên Nghiên. Biết chưa? Cân nhắc lợi hại, phát triển gia tộc lớn mạnh. Chuyện này cậu cứ giao cho anh trai làm là được rồi."
Hạ Nguyên Xung lùi lại một bước. Trong mắt vẫn giữ lại tia diễn xuất bướng bỉnh cuối cùng. Dùng giọng nói đã trở nên khô khốc cảnh cáo:
"Em... em sẽ đem toàn bộ tình hình ngày hôm nay nói cho Tào Ngải Thanh biết... Anh... anh làm bọn em thất vọng quá!"
Hạ Thiên Nhiên nhún vai, ngồi xuống lại. Đưa mắt nhìn Hạ Nguyên Xung tức giận đùng đùng rời khỏi phòng làm việc.
Đây là lần thứ hai trong ngày hôm nay anh nghe thấy câu nói này rồi.
Nhưng anh biết, người đầu tiên Hạ Nguyên Xung tìm đến sau khi rời đi, tuyệt đối không phải là Tào Ngải Thanh. Hơn nữa chuyện này, khả năng cao cậu ta cũng sẽ không nói ra.
Bởi vì thông báo trước cho Tào Ngải Thanh thì có lợi ích gì chứ? Lẽ nào là để hai người họ chia tay sớm. Mở đường cho Hạ Thiên Nhiên sớm ngày dan díu với Dư Náo Thu?
Hơ~
Người đàn ông lắc đầu, trở lại với sự tĩnh lặng.
Trải qua hơn nửa ngày họp hành, toan tính, moi móc thông tin, suy nghĩ. Hạ Thiên Nhiên cho dù tinh lực có dồi dào đến đâu. Lúc này cũng đã lộ ra đôi chút vẻ mệt mỏi cần thiết. Thời gian cứ thế vô tình trôi qua. Ngoài cửa sổ sát đất rộng lớn, mặt trời đã ngả về tây. Anh đưa mắt nhìn đường chân trời của thành phố trong ánh chiều tà. Cái bóng của anh bị ánh nắng kéo dài và đổ nghiêng. Giống như một thân cây sinh trưởng hoang dại nhưng lại đâm ra vô số cành rễ đan chéo. Cứ thế nằm vắt ngang trên bức tường trong phòng. Rực rỡ và cô độc.
"Quan hệ giữa anh và em trai anh. Lúc nào cũng... căng thẳng như vậy sao?"
"..."
Giọng nói của người phụ nữ vang lên. Hạ Thiên Nhiên nhìn theo tiếng nói. Không biết từ lúc nào, Ôn Lương đã quay lại. Cô khoanh hai tay, thân hình cao ráo dựa vào cửa phòng làm việc.
Hạ Thiên Nhiên khẽ mỉm cười, "Cô nghe được bao nhiêu rồi?"
"Tôi không có thói quen nghe lén người khác. Chỉ là thấy cậu ta vừa đi vừa chửi rủa mà thôi."
Hạ Thiên Nhiên không để ý nữa. Lại đưa mắt nhìn ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ. Từng chút một buông xuống.
Ôn Lương bước đến gần anh. Tùy ý liếc nhìn ra ngoài cửa sổ. Thấy người đàn ông không nói một lời, bèn hỏi:
"Anh đang nghĩ gì vậy?"
Cảnh đẹp lúc hoàng hôn phản chiếu trong đồng tử người đàn ông. Không biết vì sao. Anh hiếm khi thốt ra câu nói thật lòng đầu tiên trong ngày hôm nay:
"Tôi đang nghĩ, liệu hôm nay tôi có nghe thấy một câu nói tương tự lần thứ ba không."
"Câu gì?"
"Mặt trời sắp lặn rồi..."
"Đương nhiên rồi, chập tối rồi mà. Anh đúng là khó hiểu..."
Hạ Thiên Nhiên nhìn Ôn Lương với vẻ mặt đương nhiên là vậy. Anh khẽ nghiêng đầu. Không giải thích gì thêm.
(Chương này xong)
P/s: Cảm giác mọi ấn tượng tốt của tôi về bộ này trong một khoảnh khắc đều mẹ nó bay sạch chỉ trong vài chương (。╯︵╰。)
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
