Bạn Gái Của Tôi Đến Từ Tương Lai!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

420 1680

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

420 845

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

510 3166

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

5 22

Tập 07: Nhân Sinh Hà Xứ Bất Tương Phùng (Đang tiến hành) - Chương 526: Cùng phe với hồ điệp và nhện (Sáu)

Chương 526: Cùng phe với hồ điệp và nhện (Sáu)

Trương Chi Phàm không hỏi Hạ Thiên Nhiên muốn hát bài gì. Bởi vì với một nhạc công ở đẳng cấp của anh ta, khi Hạ Thiên Nhiên dạo một giai điệu, hướng đi của hợp âm tiếp theo anh ta ít nhiều cũng nắm được. Cách hòa âm của các ca khúc nhạc trẻ vốn dĩ đã không quá phức tạp, còn về phần điểm xuyết thêm nếm ở giữa, chỉ cần anh ta muốn, hoàn toàn có thể tiện tay gảy ra. Đây chính là sự tự tin tuyệt đối của Trương Chi Phàm vào nền tảng âm nhạc của bản thân.

Chỉ tiếc là, tiếp theo anh ta liền nhận ra người sở hữu nền tảng âm nhạc như vậy ở hiện trường, không chỉ có mình anh ta. Bởi vì anh ta đang quay lưng lại với Hạ Thiên Nhiên, âm thanh giai điệu đầu tiên lọt vào tai anh ta không phải phát ra từ cây đàn guitar, mà là... tiếng huýt sáo.

Tiếng huýt sáo du dương lanh lảnh vang vọng bên tai mọi người. Mới nghe những âm điệu đầu tiên, cảm xúc phóng khoáng và tang thương trong đó đã lan tỏa trong lòng người nghe. Hạ Thiên Nhiên cứ ngồi đó, giống như đang tùy ý huýt sáo lên đoạn giai điệu này, thu hút ánh nhìn của cả hội trường. Rất nhanh, có người đã nhận ra giai điệu của ca khúc không tính là xa lạ này, nhỏ giọng nói:

"Đây là... bài Mục Mã Thành Thị của Mao Bất Dịch phải không?"

Hạ Thiên Nhiên đang huýt sáo gật đầu với người vừa nhận ra bài hát. Đồng thời, tay trái anh nắm lấy cần đàn ấn vào dây đàn, tay phải nhịp nhàng gõ lên thùng đàn theo giai điệu trong miệng. Thế là cứ như vậy, đám bạn học không am hiểu về nguyên lý phát âm của nhạc cụ, đã được chứng kiến một màn thần kỳ.

Cây đàn guitar gỗ trong tay Hạ Thiên Nhiên, lại có thể đồng thời phát ra hai âm thanh khác nhau là tiếng trống và tiếng đàn. Chúng hòa quyện cùng tiếng huýt sáo, tạo nên toàn bộ giai điệu của bản nhạc này!

Theo hiểu biết thông thường, đàn guitar là nhạc cụ mà tay trái ấn dây, tay phải gảy dây, tùy theo vị trí và tổ hợp bấm dây mà tạo ra các âm giai khác nhau. Vì vậy trong suy nghĩ của người bình thường, trước tiên phải gảy dây, dây đàn rung lên, đàn guitar mới phát ra tiếng!

Nhưng cách chơi của Hạ Thiên Nhiên lại khác. Tay phải của anh hoàn toàn không có động tác gảy dây như cách vừa đàn vừa hát truyền thống, mà chỉ gõ lên thùng đàn tạo ra âm thanh như tiếng trống. Vậy thì tiếng đàn liên tục không ngừng đó lại phát ra từ đâu? Cho dù tay trái có bấm dây, nhưng anh đã giữ chặt dây đàn rồi, làm sao đàn guitar lại kêu được?

Cách chơi này vì có thêm tiếng gõ thùng đàn mà trở nên rất có chiều sâu. Về mặt thị giác lại càng vô cùng mãn nhãn. Bởi vì từng cử động giơ tay nhấc chân đều mang theo nhịp điệu, thoạt nhìn quả thực rất phóng khoáng. Thậm chí lối trình diễn với âm sắc quá đỗi phong phú này còn khiến người ta sinh ra ảo giác, tưởng rằng Hạ Thiên Nhiên có giấu một chiếc điện thoại đang bật nhạc ở ngoài trong thùng đàn. Nếu không thì làm sao anh có thể một mình chơi ra hiệu ứng của cả một ban nhạc như vậy?

Các kỹ thuật điểm dây (tapping) và tách não (independence) trong nghệ thuật fingerstyle được Hạ Thiên Nhiên vận dụng vô cùng thuần thục. Anh không để tâm đến sự kinh ngạc trong ánh mắt mọi người. Dù sao thì những người lần đầu tiếp xúc với fingerstyle ít nhiều đều sẽ bị đảo lộn nhận thức cứng nhắc về đàn guitar. Hơn nữa đây cũng không phải là trọng điểm. Sau đoạn nhạc dạo đầu cố ý phô diễn kỹ thuật này, anh ngừng huýt sáo, trầm giọng xuống, và cất lên tiếng hát vô cùng rõ ràng...

Rong ruổi giữa phố xá và những tòa nhà, trong tim là tuấn mã và bãi săn

Sự yếu đuối hoang mang vĩ đại nhất, cũng chỉ đến thế mà thôi

Ngoài trời còn có trời có vô thường, ngoài núi còn có núi có tha hương

Vấp ngã rồi trái tim vẫn trở về chốn cũ...

So với kỹ thuật guitar xuất thần nhập hóa của Hạ Thiên Nhiên, chất giọng của anh rõ ràng không quá đáng để khen ngợi. Có thể nói là dư dả sự trầm ấm, nhưng không đủ để gây kinh ngạc. Huống hồ tại hiện trường còn có một ca sĩ xuất sắc như Ôn Lương.

Nhưng giống như ở một thế giới tĩnh lặng nào đó không rõ năm tháng, đã sớm lụi tàn trong im lặng. Anh có thể cùng Ôn Lương trở thành giọng ca nam nữ chính của một ban nhạc, và nhận được sự yêu mến của đông đảo người hâm mộ. Bỏ qua những ca từ không thuộc về anh, trong tiếng hát của Hạ Thiên Nhiên lại mang theo một thứ tình cảm vô cùng sâu sắc.

Cách biểu đạt cảm xúc thông qua tiếng hát, câu chữ hay hình ảnh này ai cũng có, mọi người đều sinh ra đã mang theo. Nhưng không phải ai cũng phù hợp và am hiểu. Việc Hạ Thiên Nhiên có thể từ một cậu thiếu niên tự kỷ năm xưa bước đến vị trí một vị đạo diễn trưởng thành như hiện tại. Có một phần nguyên nhân rất lớn là do anh sở hữu một thứ vô cùng huyền diệu gọi là mượn vật gửi tình, có thể gọi đó là "thiên phú".

Đương nhiên anh không thể làm được kỹ thuật siêu việt kéo dài mấy quãng tám trong một bài hát. Nhưng anh dường như sinh ra đã biết hai chữ nào trong một câu hát có thể nhấn mạnh hơn, câu hát nào có thể hát lướt qua một cách nhẹ nhàng mà vẫn để lại dư âm.

Anh chỉ coi đó là điều hiển nhiên, ở chỗ này, xử lý như vậy, sẽ thể hiện rõ nét hơn cảm xúc của mình.

Mà bất kỳ hình thức biểu đạt nghệ thuật nào, trước nay đều đặt tình cảm lên hàng đầu, kỹ thuật là thứ yếu.

...

Làm theo ý mình là sự ngông cuồng, không thể phòng bị là niềm bi thương

Sau này mới coi sự trưởng thành như một phương thuốc chữa cháy...

Mọi người bị lây nhiễm bởi cảm xúc trong giọng hát của Hạ Thiên Nhiên. Mỗi người đều tự gợi lên những trải nghiệm của bản thân sau khi tốt nghiệp mấy năm nay. Ca từ của Mục Mã Thành Thị rất thẳng thắn. Những nam thanh nữ tú đang hoang mang lạc lối trên thảo nguyên đô thị được miêu tả trong bài hát. Có thể lớn hơn vài tuổi, có thể nhỏ hơn vài tuổi. Nhưng không còn nghi ngờ gì nữa đó chính là thế hệ của họ. Cho nên khi lắng nghe tiếng hát này, không khỏi nảy sinh sự đồng cảm sâu sắc.

Và Tào Ngải Thanh đang ở tại hiện trường, đã thu trọn dáng vẻ ca hát của Hạ Thiên Nhiên lúc này vào đáy mắt. Tuy nhiên cô không quá lưu luyến, mà lặng lẽ quay đầu lại, quan sát phản ứng của mọi người xung quanh. Thấy mọi người đều đang chìm đắm trong tiếng hát của bạn trai, trên khóe mày cô hiện lên một tia vui sướng.

Ôn Lương đang nghe hát bên cạnh bị hành động quan sát lén lút này của cô làm phiền. Hơi nghiêng đầu, ném cho cô một ánh mắt bất lực, nói:

"Xem ra đợi đạo diễn Hạ hát xong, mọi người sẽ càng ngưỡng mộ cô hơn."

Ai ngờ, Tào Ngải Thanh lại lắc đầu, "Tôi không cần sự ngưỡng mộ gì cả."

Thái độ thoải mái tùy ý này của Tào Ngải Thanh khiến Ôn Lương nhất thời cứng họng. Một thứ cảm xúc khó tả cuộn trào trong lòng cô. Đến mức những lời cô nói ra tiếp theo đều có phần cứng nhắc:

"Vậy vừa nãy cô đề nghị anh ấy lên hát làm gì? Theo ấn tượng của tôi về Hạ Thiên Nhiên, anh ấy hình như không thích làm người nổi bật trong những dịp như thế này."

Tào Ngải Thanh nghe xong cũng không bực mình. Mỉm cười, hỏi ngược lại:

"Vậy theo sự hiểu biết của cô về Hạ Thiên Nhiên, cô nghĩ anh ấy nhìn nhận nhóm bạn học cũ đang nghe anh ấy hát lúc này như thế nào?"

"..."

Ôn Lương sững người. Còn chưa đợi cô sắp xếp xong từ ngữ, Tào Ngải Thanh đã nói tiếp:

"Một cuộc xã giao có cũng được không có cũng chẳng sao... Anh ấy đã đánh giá buổi họp lớp này như vậy đó."

"Đã anh ấy cho rằng hoàn cảnh này không quan trọng, vậy cô cần gì phải đẩy anh ấy ra mặt?"

"Bởi vì tất cả chúng ta, đều quá coi trọng hai chữ 'ấn tượng' rồi."

"...Ý cô là gì?"

Vừa vặn lúc này, những ngón tay của Hạ Thiên Nhiên như đang múa hoa trên phím đàn. Những cú quạt chả mạnh mẽ liên tiếp đã đẩy bài hát lên đoạn cao trào nhất. Chỉ nghe anh cất giọng hát vang ——

Khi tất cả những thứ muốn nghĩ, muốn nói, muốn có, muốn yêu đều chen chúc trong lồng ngực

Trong vali không chứa nổi những phương xa mà tôi muốn đến, những thứ đến đi, cho nợ, cứ coi như một lời khen ngợi

Gió thổi cỏ rạp thấy nỗi xót xa, ngẩng đầu lên chí ít vẫn còn tia sáng...

"Giống như việc anh ấy cho rằng buổi họp lớp lần này có cũng được không có cũng chẳng sao vậy. Trong số những bạn học có mặt ở đây, có mấy người thực sự muốn gặp anh ấy chứ? Mọi người chỉ là vì thân phận của anh ấy nên mới khách sáo bề ngoài thôi. Mặc dù ngạc nhiên trước sự thay đổi của anh ấy hiện tại, nhưng ấn tượng cố chấp trong ký ức vẫn không thay đổi là bao. Giống như 'ấn tượng về Hạ Thiên Nhiên' mà cô vừa nói đó, anh ấy không nên thể hiện vào lúc có thể thể hiện này. Anh ấy không muốn, nhưng sự không muốn đó, lại trở thành ấn tượng 'anh ấy kém cỏi' trong mắt nhiều người..."

Đem phiền não nếm chịu, nuốt xuống, nhận lấy, cho qua, không kể với người khác

Ai mà chưa từng phụ lòng vài quãng thanh xuân đắt giá?

Nếu chàng trai cười rồi, khóc rồi, mệt rồi, nói muốn đi lưu lạc

Giữ lại dáng vẻ của người lớn, nhìn năm tháng giương cung bạt kiếm...

Ca từ mang đậm tính tự sự và người hát, luôn có thể hát lên những tâm tư và trải nghiệm hiện tại, bằng một chất riêng của mình.

Và nếu như phải cụ thể hóa cách hát này thành những chi tiết, thì có lẽ đó chính là đôi mày vô tình cụp xuống của Hạ Thiên Nhiên. Khuôn mặt đã bắt đầu lộ rõ vẻ phong sương. Cùng với yết hầu chuyển động và chiếc áo khoác trưởng thành khoác trên người khi miệng hát về việc phụ lòng năm tháng.

Tất cả những chi tiết quyến rũ đó lúc này dường như đều hội tụ lại trên một mình Hạ Thiên Nhiên. Anh cứ ngồi đó, ngồi trong ánh nhìn của mọi người, trông thật hài hòa và hiển nhiên đến vậy.

Anh không còn là một chàng thiếu niên nữa...

Nhưng quả thực anh đã là một người đàn ông trưởng thành.

Theo giọng hát của người yêu, Tào Ngải Thanh tiếp tục lẩm bẩm:

"Ôn Lương, việc tôi muốn làm trong buổi họp lớp hôm nay thực ra rất đơn giản. Tôi đẩy Thiên Nhiên lên sân khấu, chẳng qua là với tư cách người yêu của anh ấy, tôi muốn giới thiệu lại anh ấy cho các cô biết.

Khi cậu con trai hướng nội ít nói, ấu trĩ không chịu nổi thời cấp ba, không đáng để kết giao sâu sắc đó xuất hiện lại trước mắt các cậu. Tôi không muốn nghe những lời khó hiểu đại loại như 'Tại sao Tào Ngải Thanh lại thích cậu ấy' nữa...

Và nếu cô cho rằng đây là sự khoe khoang, thì cô cứ cho là vậy đi. Dù sao thì có một người yêu khiến người khác phải ghen tị bên cạnh, quả thực là một điều đáng tự hào mà."

Bài hát kết thúc. Tiếng vỗ tay vang dội bao quanh Hạ Thiên Nhiên.

Mọi người quả thực đúng như Tào Ngải Thanh nói trước đó. Từ đầu đến cuối, không ai thèm để ý xem Trương Chi Phàm ngồi phía sau Hạ Thiên Nhiên đang đàn cái gì, thậm chí còn phớt lờ luôn cả sự tồn tại của anh ta...

Nhìn Tào Ngải Thanh đang nhiệt liệt vỗ tay cho người yêu, trong mắt lấp lánh ánh sáng. Ôn Lương cảm thấy xót xa trong lòng, im lặng hồi lâu...

Thì ra, nói cho một người biết bạn yêu họ nhường nào, cũng không chứng minh được gì cả. Dù sao thì rất nhiều chuyện, chỉ có người trong cuộc mới hiểu rõ ấm lạnh.

Nhưng để người khác biết rằng, người mà bạn yêu, năm xưa đáng được yêu đến nhường nào. Hơn nữa người như vậy năm xưa lại ở ngay bên cạnh bạn và tôi. Đây mới là điều khiến người ta nảy sinh sự tiếc nuối lớn nhất...

Khi Ôn Lương chứng kiến Hạ Thiên Nhiên bước qua mình. Dưới sự reo hò và chứng kiến của đám bạn học cũ, rộng lượng ôm chặt lấy Tào Ngải Thanh một cách thân mật. Cuối cùng cô cũng phải đối mặt với một sự thật...

Tào Ngải Thanh, quả thực rất lợi hại. Không đánh mà khuất phục được binh lính của người khác...

Nhìn thấy dáng vẻ hạnh phúc của hai người, Ôn Lương thực sự...

Rất ngưỡng mộ.

...

Giữa đám đông. Có người vui vẻ, có người cô đơn.

Tuy nhiên không một ai phát hiện ra. Có một đôi mắt, đang âm thầm dòm ngó tất cả. Ánh mắt nó nhìn Hạ Thiên Nhiên cũng đang sáng lên. Nhưng khác với sự ngưỡng mộ của Tào Ngải Thanh, sự xót xa của Ôn Lương. Trong ánh mắt đó, tràn ngập sự tham lam. Trông giống như một con... nhện đang nhắm vào con mồi đã sa lưới.

(Chương này xong)

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!