Chương 105: Đi Vào Trong Sương Mù (2)
Không còn nghi ngờ gì nữa, Ôn Lương là nhân vật đầu tiên mang màu sắc mà Hạ Thiên Nhiên gặp sau khi xuyên không đến thế giới này. Điều này khiến phản ứng của cậu khi gặp ông chủ Phác sau đó bình tĩnh hơn nhiều.
Tiệm guitar vẫn giữ phong cách của mười ba năm trước không thay đổi, chỉ là cửa hàng ban đầu đã mở rộng sang bên cạnh một gian. Bức tường giữa hai gian hàng bị đập thông, khiến diện tích cửa hàng lớn hơn nhiều.
Phác mập vẫn như trước kia, ngồi sau quầy thu ngân chán chường. Bên cạnh gã có một cậu bé đang chăm chú nhìn gã chơi game. Nghe thấy có khách vào tiệm, vẫn là đứa bé kéo kéo tay áo gã, ông chủ tiệm này mới ngẩng đầu lên.
Hai người nhìn nhau. Hạ Thiên Nhiên nhận ra sự do dự trong biểu cảm của đối phương, dường như thấy cậu quen quen, nhưng nhất thời không nhớ ra là ai.
Mà Hạ Thiên Nhiên nhìn gã, cũng có chút cảm khái.
Người lão đại ca chết trạch vốn đã ba mốt ba hai tuổi, được cậu coi là “đồng đạo” trong lòng này, bây giờ tính ra cũng phải hơn bốn mươi rồi.
Đôi khi nhìn người béo thực sự không đoán ra tuổi, cộng thêm việc kinh doanh một cửa hàng guitar cũng chẳng tính là lao tâm khổ tứ gì, cho nên cảm giác ông chủ Phác mang lại cho Hạ Thiên Nhiên ngoại trừ hình như béo hơn một chút, cổ thêm mấy nếp nhăn ra, thì gần như chẳng có gì thay đổi.
Ngoài ra đáng nhắc tới là, ông chủ Phác này trên người cũng có màu sắc nhàn nhạt. Mặc dù không đậm đà như Ôn Lương, nhưng cũng mang lại một tia bất ngờ cho thế giới đen trắng của Hạ Thiên Nhiên.
Màu sắc này, rốt cuộc có ý nghĩa gì đây?
“Cái đó... ông chủ, còn nhớ em không?” Hạ Thiên Nhiên thăm dò hỏi.
Ông chủ Phác cau mày nhìn cậu chằm chằm, suy tư: “Hít... quen mắt...”
“Thì là... lúc cửa hàng anh mới khai trương, ban đầu có một học sinh cấp ba thường xuyên đến tiệm anh đàn guitar, đàn giỏi nhất ấy. Sau đó đàn cũng chẳng thèm đàn nữa, trực tiếp đến chỗ anh ăn chực game chơi, thằng nhóc khốn nạn ấy, họ Hạ.”
Hạ Thiên Nhiên cười nhắc nhở một câu. Ông chủ Phác vỗ trán: “Hạ Thiên Nhiên!”
Gã ném thiết bị chơi game mà Hạ Thiên Nhiên chưa từng thấy bao giờ trong tay cho đứa bé bên cạnh, rồi đứng dậy đi ra khỏi quầy, nhìn kỹ một lượt, miệng tặc lưỡi:
“Cái này... không đúng nha... Ba bốn năm trước anh còn gặp cậu một lần mà, cậu béo lên rồi cơ mà... Hơn nữa... cậu cũng phải ba mươi rồi chứ? Cậu bây giờ với lúc anh gặp cậu lần trước hoàn toàn khác nhau. Cậu không phải kiếm được tiền rồi đi phẫu thuật thẩm mỹ đấy chứ? Với lại sao hình như còn cao lên thế này? Cái mặt này của cậu bây giờ, nhìn thế nào cũng thấy giống học sinh cấp ba...”
Lần trước? Ba bốn năm trước?
Hạ Thiên Nhiên nhanh chóng nắm bắt được thông tin hữu ích trong lời nói của ông chủ. Cậu tỉnh lại từ nhà mình, bộ dạng này cũng chắc chắn là năm mười tám tuổi. Nghĩ như vậy, trong thế giới này, liệu có tồn tại một bản thân khác năm ba mươi mốt tuổi không?
Rút ra yếu tố kinh ngạc này từ trong lời nói, Hạ Thiên Nhiên bắt đầu bất động thanh sắc moi tin tức:
“Sao thế? Chuyện em giảm cân thành công em đăng lên vòng bạn bè rồi mà, anh bình thường chẳng quan tâm em gì cả?”
Ông chủ Phác nghe vậy, toát mồ hôi hột nói: “Ây da, trong danh bạ toàn là khách hàng, suốt ngày ai mà lướt cái thứ đó...” Nói rồi, gã ném cho cậu một ánh mắt quái dị, đánh giá từ trên xuống dưới: “Hôm nay sao cậu... mặc đồ ngủ chạy sang đây thế?”
Hạ Thiên Nhiên phản ứng nhanh nhạy, giả vờ ngượng ngùng nói: “A... nhà bạn gái em ở gần đây, sáng nay cãi nhau với cô ấy bị đuổi ra khỏi nhà, bây giờ chẳng mang theo gì cả. Anh... anh gọi vào số em một cuộc, chắc điện thoại ở ngay tầm tay cô ấy thôi, để em dỗ dành cô ấy.”
Ông chủ Phác nghe xong lý do này không nghi ngờ gì, chỉ lườm một cái, lầm bầm: “Phẫu thuật thẩm mỹ rồi đúng là khác bọt ha, bạn gái cũng tìm được rồi...”
Gã lấy ra một chiếc điện thoại cực mỏng tinh xảo, tìm một hồi rồi gọi đi.
Câu nói này lượng thông tin quá lớn. Chàng trai ở bên cạnh nuốt nước bọt, tim đập nhanh thình thịch.
Cậu tò mò đưa ra đề nghị này, nhưng sau khi điện thoại kết nối, cậu phải đối mặt thế nào đây?
Thực sự tồn tại một bản thân của tương lai sao? Nếu đúng là vậy, anh ta có bất ngờ giật mình không?
Phải rồi, Ngải Thanh ở thời đại này thế nào rồi?
Ở tuổi này, họ chắc cũng kết hôn rồi nhỉ?
Nhưng vừa nãy ông chủ lại nói cái gì mà “bạn gái cũng tìm được rồi”, chẳng lẽ là chia tay rồi?
Vừa nghĩ đến cái này, Hạ Thiên Nhiên càng căng thẳng hơn. Mình tốn bao nhiêu công sức mới ở bên Ngải Thanh được, nội tâm diễn biến viết được cả cuốn tiểu thuyết ngôn tình rồi, bây giờ trân trọng còn không kịp, sao có thể chia tay được chứ?
Thiếu niên Hạ Thiên Nhiên tự dọa mình. Dù sao mười ba năm thời gian a, có thể nói là nửa đời người của cậu rồi, chuyện gì cũng có thể xảy ra.
Đứa bé bên cạnh dùng đôi mắt tò mò nhìn vị khách này, Hạ Thiên Nhiên làm mặt quỷ với nó.
“Thông rồi, không ai nghe máy.”
Hồi lâu sau, ông chủ Phác đặt điện thoại trong tay xuống nói.
“A... thế ạ, chắc bạn gái em vẫn còn giận đấy. Anh gọi số đuôi 185 đúng không?”
Ánh mắt Hạ Thiên Nhiên lóe lên, trong lòng ngược lại thở phào nhẹ nhõm.
“Đúng rồi, cậu còn số khác à?”
“Hết rồi, vẫn luôn dùng số này.”
Thực ra điện thoại không gọi được hay thuê bao không tồn tại cậu đều không ngạc nhiên, ngạc nhiên là gọi được nhưng không nghe máy.
Mười ba năm, vẫn dùng một số điện thoại, không ngờ mình cũng niệm tình cũ phết.
“Anh Phác, thương lượng chuyện này chút... Thì... thì cho em mượn bộ quần áo mặc tạm, hôm khác giặt sạch rồi trả anh...”
Hạ Thiên Nhiên gãi đầu. Phác mập nhìn cậu cười, gã đi vào quầy, vỗ nhẹ vào gáy đứa bé:
“Đi, chạy về nhà bảo mẹ con lấy bộ quần áo sang đây, chính là mấy bộ quần áo size nhỏ mấy hôm trước định vứt đi ấy, tiện thể mang cơm trưa sang luôn.”
Đứa bé không tình nguyện “Dạ” một tiếng, luyến tiếc leo xuống ghế, hai cái chân ngắn cũn guồng lên chạy, chắc là cũng muốn về sớm để chơi game.
“Tiện thể mang giúp chú đôi giày nữa nhé!”
Hạ Thiên Nhiên gọi với theo bóng lưng đứa bé, cậu quay đầu hỏi:
“Con trai anh à?”
Ông chủ Phác trong quầy vừa mới rũ một điếu thuốc từ bao thuốc ra, đang định đưa tới, nghe thấy câu này tay dừng giữa không trung, quái dị nói:
“Tiệc đầy tháng nó cậu cũng đến mà, sao lại hỏi câu thối thế? Không phải con trai anh chẳng lẽ là con trai cậu?”
Hạ Thiên Nhiên vội vàng nhận lấy điếu thuốc, che giấu: “Đây không phải là... ba bốn năm không gặp rồi sao... Đứa bé này đúng là... mỗi năm một khác ha.”
“Đúng thế, thằng nhóc này chẳng có tí năng khiếu âm nhạc nào cả, chẳng giống anh tí nào, suốt ngày chỉ biết chơi game.”
Ông chủ Phác phàn nàn một câu, lấy bật lửa châm thuốc cho Hạ Thiên Nhiên.
Thiếu niên vốn không biết hút thuốc, vừa nãy hoảng quá mới nhận lấy. Hành động ăn ý giữa đàn ông với nhau này cậu làm trông cực kỳ gượng gạo, hút thuốc vào mồm còn bị sặc một cái.
Sự nghi ngờ trong mắt ông chủ Phác càng đậm. Gã hơi khựng lại, bỗng nhiên nửa đùa nửa thật hỏi: “Anh tên là gì?”
Hôm nay Hạ Thiên Nhiên xuất hiện trong tiệm với bộ dạng này gã đã rất nghi ngờ rồi, bây giờ đến hút thuốc cũng bị sặc, đủ loại biểu hiện thực sự quá khác thường, muốn không nghi ngờ cũng khó.
“Phác Chí Khôn chứ ai. Vì quen dùng tay trái đàn guitar, nên người ta đặt biệt danh là ‘Khôn tay trái’. Lúc thử đàn cho khách nhất định phải đàn bài 《Hotel California》 để khoe khoang. Hãng đàn guitar thích nhất là Taylor. Game thích chơi nhất là 《Final Fantasy 7》, khoe khoang mình có cả một ổ cứng 3D Tifa, cho nên lẽ đương nhiên tay làm việc cũng là tay trái. Thế nào, mật mã đúng không?”
“Cái mật mã này mùi nồng thật đấy... Haizz, cũng chỉ có cậu biết thôi, bây giờ ai còn xem 3D nữa, toàn là VR cảm biến toàn thân rồi.”
Ông chủ trung niên sờ sờ mũi, Hạ Thiên Nhiên cười không nói.
Ông chủ hoàn toàn bỏ xuống sự cảnh giác, hỏi: “Cái ống khói già như cậu, bây giờ sao đến thuốc cũng không biết hút thế?”
“Cai rồi chứ sao, nếu không sao bây giờ nhìn như mười tám tuổi được, hút thuốc đẩy nhanh lão hóa mà.”
Hạ Thiên Nhiên thuận thế dụi tắt điếu thuốc trong tay. Mặc dù cậu không biết mình nghiện thuốc từ bao giờ, nhưng cậu bây giờ không muốn dính dáng tí nào đến thứ này, Tào Ngải Thanh từng nói với cậu, cô ấy không thích ngửi mùi này.
“Thế cũng không thể cai xong là cải lão hoàn đồng được.”
Ông chủ tên là Phác Chí Khôn tự mình ngồi xuống ghế, bắt đầu lại ván game.
Đến thời đại này, Hạ Thiên Nhiên vẫn chưa được mở mang tầm mắt tử tế. Cậu đi vào quầy, không kìm được tò mò hỏi:
“Anh chơi cái gì đấy?”
“Tuần trước mới phát hành 《God of War 8》.”
“Gì cơ? Đã đến phần 8 rồi à? Kratos vẫn đang tàn sát các vị thần sao?”
Ông chủ Phác khinh thường nói: “Cậu bao lâu rồi không chơi game thế? Bây giờ kể về câu chuyện của con trai ổng, Kratos phần 5 đã chết rồi. Game cũ thế này, cậu không phải là chưa chơi đấy chứ?”
“... Thế 《GTA》 với 《The Elder Scrolls》 phần 6 ra chưa?”
“Ra rồi, ra từ mấy năm trước rồi.”
“Nice nha người anh em, lát nữa cho em chơi thử với. Phải rồi, 《Hunter x Hunter》 của Togashi Yoshihiro kết thúc chưa?”
“Cậu nghĩ cái gì thế? Lão già Togashi mỗi năm cập nhật không quá mười chương, đến 《Boruto》 mẹ nó còn kết thúc rồi, lão ấy vẫn đang đánh mạt chược đấy.”
“Thế 《Long Tộc》 của Giang Nam thì sao?”
“Đầu voi đuôi chuột rồi.”
“... Đệt.”
Khoảng nửa tiếng sau, con trai ông chủ Phác mang quần áo đến. Mặc dù vẫn hơi rộng một chút, nhưng vẫn bình thường hơn nhiều so với việc mặc đồ ngủ đi lang thang ngoài đường.
Qua buổi trưa, người trong trung tâm thương mại bỗng nhiên đông lên rất nhiều, kéo theo việc buôn bán trong tiệm guitar cũng tốt lên không ít. Nhìn ông chủ Phác bận rộn đón khách tiễn khách, khó khăn lắm mới thở được một hơi, Hạ Thiên Nhiên hỏi:
“Hôm nay trung tâm thương mại có hoạt động giảm giá gì à? Sao tự nhiên đông người thế.”
Ông chủ Phác lau mồ hôi, chỉ ra màn hình lớn bên ngoài: “Chiều nay có đoàn làm phim đến Roadshow, nghe nói diễn viên chính và ngôi sao đều đến, ở ngay rạp chiếu phim tầng trên cùng ấy. Nè, chính là bộ phim đang chiếu bên ngoài đó, bây giờ người đến chắc toàn là fan hâm mộ.”
Hạ Thiên Nhiên nhìn Ôn Lương trên màn hình lớn, tim đập thình thịch, tự hỏi có nên nhân cơ hội này gặp mặt một lần không.
“Ây da, cậu nói xem đàn ông cả đời này, nếu cưới được đại minh tinh như Ôn Lương làm vợ, thì hâm mộ chết bao nhiêu người chứ.”
Ông chủ Phác nhìn Ôn Lương trên màn hình lớn với vẻ mặt khao khát, cuối cùng gã nói với Hạ Thiên Nhiên: “Ê, anh nhớ cậu cũng làm công việc điện ảnh truyền hình mà, sao không thấy cậu quen biết mấy người bạn ngôi sao nào nhỉ?”
Hạ Thiên Nhiên kỳ quái nói: “Chẳng phải anh từng gặp Ôn Lương rồi sao? Em nhớ anh còn bảo cô ấy hát bài 《Renai Circulation》 cơ mà.”
Ông chủ Phác nhìn chàng trai như nhìn thằng ngốc, chỉ thiếu nước đưa tay sờ trán cậu xem có phải sốt đến lú lẫn rồi không. Ông chủ gào lên:
“Lúc nào hả? Còn bảo nữ thần như Ôn Lương hát 《Renai Circulation》 cho anh? Chuyện này anh nằm mơ cũng không dám nghĩ đến đâu, người anh em!”
“Thì mười ba năm trước, lúc em học cấp ba ấy...”
Nói được một nửa, lời của Hạ Thiên Nhiên im bặt.
Đủ loại chuyện kỳ quái hoang đường ngày hôm nay khiến cậu nhận ra, mình không đơn thuần chỉ là xuyên không đến thế giới tương lai đơn giản như vậy.
Đây rất có thể là một thế giới song song khác.
Là thế giới mà... cô gái kia vẫn còn tồn tại!
Hạ Thiên Nhiên không nói một lời, vẻ mặt u ám bước ra khỏi tiệm guitar.
“Ê, sao cậu nói được một nửa rồi bỏ đi thế!” Phác Chí Khôn hét với theo bóng lưng cậu, quay đầu lại phàn nàn: “Tên này, từ hồi cấp ba đã lầm lì như thế, đúng là chẳng thay đổi tí nào!”
Gã thấy con trai mình cứ nhìn chằm chằm về hướng Hạ Thiên Nhiên rời đi, hỏi: “Con trai, nhìn cái gì thế?”
Cậu bé chỉ vào Hạ Thiên Nhiên, nói bằng giọng non nớt:
“Bố ơi, người anh vừa nãy, sao cơ thể lại là màu đen trắng thế ạ?”
Ông chủ bị câu nói ngây thơ của con trai chọc cười: “Đen trắng? Đen trắng kiểu nào? Kiểu gấu trúc à?”
Cậu bé lắc đầu, nghĩ một lúc, ngây thơ nói:
“Chính là... a! Chính là kiểu màu đen trắng khi nhân vật trong game chết ấy ạ!”
(Hết chương)
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
