Bạn Gái Của Bạn Thật Tuyệt Vời

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 848

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 502

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Web Novel - Chương 117: Thằng Này Có Phải Nhân Vật Chính Không Vậy?

Chương 117: Thằng Này Có Phải Nhân Vật Chính Không Vậy?

'Cứ bị kéo đi thế này... không ổn chút nào.'

Sau khi làm Chun-hyang ngất xỉu vì sướng và ra khỏi phòng.

Nhiều suy nghĩ ập đến.

'Mỗi lần các cô gái đến cùng lúc là phải lặp lại trò này sao?'

Yu-min, Su-jin, Melanie, Chun-hyang.

Đều là những người tình quý giá.

Nhưng chỉ vì những nhân duyên quý giá đó ập đến cùng một lúc mà phải coi như gánh nặng sao.

Thậm chí tình dục dù là khuất phục hay gì thì cuối cùng cũng là hành động máy móc để dỗ dành phụ nữ.

'Thật sự không ổn.'

Các nữ chính đâu phải quái vật xử lý bằng tình dục, cách đối phó này quá tệ.

Có thể tạm thời qua chuyện, nhưng lần sau gặp tình huống tương tự lại xử lý bằng tình dục?

Suy nghĩ đó quá tiện lợi.

Cách tốt nhất không phải là vượt qua tình huống bằng tình dục như làm nhiệm vụ, mà là cai trị hoàn hảo tất cả phụ nữ.

Không tranh giành, tôn trọng lẫn nhau, thực hiện sự quan tâm và có tấm lòng nhường nhịn...

'Nếu dễ thế thì đã làm từ lâu rồi.'

Lần sau nhất định phải tìm ra cách tốt hơn thế này.

Tôi quyết tâm như vậy và mở cửa phòng khách sạn Kang Tae-min thuê.

"A anh Tae-yang đến rồi ạ."

"Ơ? Melanie và Su-jin đâu rồi?"

"A hai người đó đi trước rồi ạ."

Đi rồi á?

Sao tự nhiên?

Kang Tae-min không có lý do gì để đùa tôi, và cũng không phải người nói dối vì lời nhờ vả của hai người kia.

Tôi làm gì sai sao?

Một tiếng đồng hồ bỏ mặc đã gây ra hiệu ứng cánh bướm khiến hai người bỏ đi sao.

Đang không đoán được lý do thì Kang Tae-min đưa ra đáp án rõ ràng.

"Hình như giáo quan Học viện Victory liên lạc. Hỏi trốn học đi đâu, hai người nghe xong tiếc nuối rồi vội vàng rời đi rồi ạ."

"A... ra là thế..."

Nhớ ra là họ bảo trốn học đến đây.

Học viện Victory đâu phải trường cấp 3 bình thường, trốn học không phép chỉ vì tình yêu thì làm sao được xem nhẹ.

Ngược lại, nếu sau chuyện này họ bị giáo dục nghiêm khắc để không tái phạm thì còn may.

'Yu-min chắc cũng đi ngay thôi.'

Dù có làm tình xong nằm trên giường thì cũng không tránh được liên lạc của giáo quan.

Nhờ đó Tiger Fight tự động bị hoãn lại.

Ngọn lửa cấp bách đã được dập tắt, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Giờ chỉ cần thi đấu vòng bảng là được.

'Hửm?'

Nhưng sao Kim Min-soo không thấy đâu?

"Min-soo đâu?"

"A... Min-soo thì... chà... nhắc mới nhớ không thấy đâu."

"Anh nhớ không thấy từ lúc nào không?"

"Chắc là sau khi cô Su-jin và tiểu thư Melanie đi... Ờ, đúng rồi, từ lúc đó không thấy đâu nữa."

Phụ nữ biến mất là hắn cũng biến mất theo sao.

Rốt cuộc là hám gái đến mức nào vậy.

'Hỏng thì cũng hỏng vừa thôi chứ.'

Kim Min-soo biến đổi thành kẻ quá thảm hại nên ngược lại NTL càng khó hơn.

Nếu có suy nghĩ bình thường một chút thì còn có thể thấy thiện cảm, đằng này học toàn cái lạ lùng về dùng nên hình ảnh nát bét.

Ryu Hye-mi có vẻ vẫn còn để ý đến Min-soo.

Nhưng nhớ lại lúc cô ấy bú cặc trong buổi kiểm tra vũ khí thì đúng là chỉ dừng ở mức 'để ý'.

Melanie thì khỏi nói, ghét Min-soo ra mặt.

'Phải có cảm tình với Kim Min-soo thì mới tiến hành được gì chứ.'

Dù không được như lúc Yu-min, nhưng ít nhất cũng phải trao cho Min-soo một nửa sự tuyệt vọng.

Muốn từ bỏ tình yêu thì phải có nỗi đau tinh thần mức đó chứ.

Tình hình có thể biến đổi từ nhiệm vụ chính NTL sang giải cứu mỹ nhân khỏi tên ngốc (Jjintta) chưa mảnh tình vắt vai (Mossol).

'Hừm...'

Đang suy nghĩ xem diễn biến nào có lợi cho mình thì Kang Tae-min bắt chuyện.

"A nhắc mới nhớ, hai người đó trước khi đi có để lại thư ạ."

"Thư ạ?"

"Vâng, họ nghiêm cấm không ai được đụng vào nên chắc vẫn nằm ngay ngắn trên giường phòng anh Tae-yang đấy ạ."

"Cảm ơn anh."

Có thể nhắn tin hay gọi điện mà lại viết thư.

Bất an thật.

'Lại định nói gì nữa...'

Trấn an trái tim đang run rẩy, tôi di chuyển về phòng mình.

Đúng như lời Kang Tae-min, hai phong bì thư nằm ngay ngắn trên giường.

Trên phong bì có buộc nơ đen và nơ vàng, có vẻ là dấu hiệu.

'Su-jin tóc đen nên màu đen, Melanie tóc vàng nên màu vàng sao.'

Chuẩn bị sự kiện gì mà đến mức này cơ chứ.

Trước tiên bóc phong bì của Su-jin.

Có lẽ do hình ảnh ngây thơ và ấn tượng dễ thương nên nét chữ cũng tròn trịa và đáng yêu.

Gửi Tae-yang.

Tae-yang à chào cậu, tớ là Su-jin đây.

Cậu tò mò tại sao tớ đột nhiên viết thư đúng không?

Thật sự không có lý do gì đặc biệt, chỉ là muốn viết thư thử một lần thôi.

Giáo quan gọi nên đành phải về, không cổ vũ được nên lòng đau lắm.

Nên tớ nghĩ so với nhắn tin thì viết tay thế này sẽ tiếp thêm sức mạnh hơn khi nhận được sự cổ vũ hehe!

Nhưng mà tớ lần đầu viết thư cho ai thế này nên ngại quá đi.

Viết theo suy nghĩ nên lộn xộn quá xin lỗi nha T. T...

Thi đấu phần còn lại chăm chỉ và nhất định phải vô địch nhé Tae-yang, yêu cậu chụt!

Và tớ sẽ không hỏi cậu đã làm gì trong một tiếng đồng hồ không thấy đâu.

Đằng nào tớ cũng biết người cuối cùng cậu tìm đến là ai mà.

Tớ rất mong chờ buổi hẹn hò ở Wonderland.

Tớ dừng bút đây.

Lại hôn cái nữa chụt!

Su-jin yêu cậu.

Một bức thư đúng chất ngọt ngào nhưng đáng sợ.

Dấu môi hôn ở chỗ 'hôn cái nữa chụt' thì ngọt ngào, còn đoạn viết về khoảng trống một tiếng đồng hồ thì đáng sợ.

'Còn vụ hẹn hò Wonderland nữa...'

Cái này không phải nói suông mà thực sự mong chờ.

Đặc biệt hồi ở Trái Đất tôi từng làm tình với bạn gái trong trò Cuộc phiêu lưu của Sinbad ở công viên giải trí.

Khoái cảm lúc đó thật sự không thể diễn tả bằng lời.

Có người ngồi cạnh nên không thể rên rỉ đàng hoàng mà chỉ giật giật hông, khuôn mặt lúc đó.

Nghĩ đến khuôn mặt đó là Su-jin thì tự động cương cứng.

Tạm thời tưởng tượng đến đây thôi, tiếp theo bóc phong bì nơ vàng.

'Melanie viết thư nghe cũng dễ thương đấy.'

Cô tiểu thư đanh đá đó lại viết thư nghĩ về tôi.

Bất kể nội dung là gì, bản thân việc viết thư đã thấy mới mẻ rồi.

'Chữ viết cũng đanh đá ghê.'

Không, không phải đanh đá mà là cảm giác sắc sảo?

Trong nét chữ ngay ngắn gợi nhớ đến doanh nhân, thấy được cảm xúc ngại ngùng.

Gửi anh Tae-yang.

Thú thật đây là lần đầu tôi viết thư cho ai nên có lủng củng thì thông cảm nhé.

Định cứ thế đi về nhưng chị Su-jin bảo viết thư...

Tôi cũng chỉ... muốn cho thấy nếu cách này cổ vũ được thì tôi cũng làm được thôi.

... Và anh có biết việc anh ưu tiên những cô gái khác một cách ngấm ngầm là sự phân biệt đối xử rất lớn không?

Đường hoàng sử dụng vũ khí Kaivan thi đấu mà lại đối xử lạnh nhạt với tôi, người thừa kế tập đoàn, như thế này.

Tôi báo trước là đó có thể là sai lầm lớn đấy.

Nên đối xử tốt với tôi chút đi.

Đã khác lớp khó gặp nhau rồi mà cứ kiểu này là tôi giận đấy.

Biết chưa?

Khắc cốt ghi tâm đi.

Melanie Iriel, người thừa kế tập đoàn Kaivan tài trợ vũ khí cho anh.

Tsundere thì cũng không ai bằng cô này.

Nội dung khác hẳn Su-jin nhưng tình cảm ẩn chứa bên trong thì tương tự.

'Nhưng rốt cuộc bao giờ trận đấu mới bắt đầu?'

Tình dục cũng tốt, thư cũng tốt.

Nhưng cuối cùng quan trọng là trận đấu vòng bảng.

Phải vô địch và nắm bắt manh mối Thợ săn kỹ năng, sao trận đấu bắt đầu muộn thế này.

Sàng lọc và vòng loại kết thúc nhanh thế mà nghỉ giải lao đã cả tiếng rồi.

'Trước tiên phải ra sân vận động xem sao.'

Cứ đợi ở đây cũng chẳng ra gì thêm.

"Anh Tae-min cảm ơn đã thuê phòng. Tôi đi đây."

"Đi rồi sao ạ?"

"Vâng, không biết phải nghỉ đến bao giờ nên tôi ra đợi trước."

"A... cũng phải. Vốn dĩ Gladdir không phải giải đấu thiếu thân thiện thế này đâu, lần này đặc biệt tệ thật. Anh biết chuyện Gladdir phát bao cao su không. Đó là vì họ cung cấp chỗ nghỉ ngơi nên buộc phải phát. Vì cung cấp chỗ nên người ta làm tình suốt. Nhưng lần này không có cái đó mà chỉ phát bao cao su thì..."

Tóm tắt lời Kang Tae-min là khâu tổ chức cực kỳ lỏng lẻo.

Lời nói lần này hơi khác khiến tôi nghe có vẻ rất khác thường.

Chẳng lẽ.

Có thể chính Noble đang điều hành giải đấu.

'Vậy lý do Kim Min-soo biến mất bây giờ có thể là để tiếp xúc công khai với Noble sao.'

Tham vọng vô địch của Kim Min-soo thì khỏi cần xem cũng biết.

Nếu tham vọng đó khiến cậu ta không từ thủ đoạn.

'Kim Min-soo có thể đang bắt tay với Noble.'

Thằng này thực sự là nhân vật chính à?

Phải tìm Min-soo ngay lập tức.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!