Bạn gái cũ giờ đã thành giáo viên của tôi và cô ấy muốn nuôi dưỡng mối tình này bằng những chuyến thăm nhà đầy nóng bỏng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1343

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 33

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11312

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

Tập 01 - Chương 3.2 - Giáo viên và bộ đồng phục thủy thủ!

Ngày hôm đó, sau giờ tan học.

Tôi đi thẳng về phía phòng y tế.

Trong giờ nghỉ tiết thứ 5, tôi nhận được tin nhắn từ Akari: “Sau giờ học, đến phòng y tế nhé.”

Khi hỏi lý do, cô ấy chỉ trả lời: “Nhất định phải đến.”

Tôi chẳng hiểu chuyện gì, nhưng phớt lờ thì có vẻ tàn nhẫn quá. Nếu lúc đó có học sinh khác ở phòng y tế, Akari chắc sẽ giữ vai trò một giáo viên đàng hoàng như Kohaku thôi. Còn nếu không có ai, hẳn cô ấy cũng sẽ không làm gì quá lố đâu. Tôi chỉ còn biết cầu mong như vậy, rồi bước vào phòng.

“Xin phép vào ạ.”

Tôi gõ cửa trước khi mở ra. Bên trong, Akari đang ngồi vắt chân trên ghế.

Hôm nay cô ấy mặc một chiếc váy bút chì ngắn, ngồi thế kia nhìn cứ như sắp lộ chỗ nhạy cảm đến nơi.

“đến rồi à. Ngồi đi.”

Khuôn mặt lạnh lùng, điềm tĩnh ấy không hề thay đổi. Chỉ bằng một câu nói, Akari đã ra hiệu cho tôi ngồi xuống. Trong phòng chỉ có mỗi cô ấy, nhưng tôi vẫn cẩn thận giữ thái độ lễ phép.

Tôi kéo ghế ngồi đối diện và hỏi..

“Giờ… cô muốn làm gì ạ?”

“Tham vấn thôi. Xem em có đang lo lắng gì về cuộc sống học đường không. Cô sẽ hỏi vài câu, em trả lời thật lòng nhé.”

Akari nghiêm túc nói, rồi đổi tư thế bắt chéo chân. Đôi chân dài miên man và bờ đùi hé ra dưới lớp váy ôm sát khiến mắt tôi như bị hút vào.

“Cuộc sống ở trường có vui không?”

“À… vâng, cũng khá vui ạ.”

“Vậy thì tốt. Tiếp theo nhé. Em có theo kịp bài giảng không?”

Akari lại đổi chân. Dù có bị thu hút đến mấy, tôi vẫn phải gắng giữ mắt mình nhìn thẳng.

“Cho đến giờ thì vẫn theo kịp ạ.”

“Trong giờ học có ngủ gật không?”

“Dạ không.”

“Tốt lắm. Ngoan ghê.”

Cô ấy lại vắt chân lần nữa. Tôi vẫn kiên quyết giữ ánh mắt nơi gương mặt cô, nhưng ngay lúc ấy, Akari với lấy cây bút trên bàn rồi vô tình làm rơi xuống sàn.

“Nhặt giúp cô được không?”

Tôi cúi xuống nhặt. Đúng khoảnh khắc đó, cô cố ý đổi tư thế chân, khiến tôi ngước lên và… vô tình chạm mắt vào đôi đùi trắng ngần cùng lớp quần lót từ góc nhìn thấp nhất.

“Có chuyện gì thế?”

“Dạ… không có gì ạ. Đây, bút của cô.”

Tôi đưa trả và ngồi lại ghế.

“Cảm ơn. Giờ thì câu hỏi tiếp theo… khi nhìn thấy đồ lót của cô, tim em có đang đập nhanh không?”

Cái này thì còn gì là câu hỏi mang tính sư phạm nữa! Rõ ràng từ nãy đến giờ cô ấy liên tục vắt chân để cố tình dụ dỗ tôi.

“Chuyện đó… đàn ông nào mà không rung động chứ. Nhưng cô à, đang ở trường thì đừng làm mấy trò gợi tình như vậy. Muốn cho xem thì để lúc ở nhà đi.”

Tôi nói thẳng. Akari thoáng buồn bã, cúi đầu.

“Xin lỗi vì đã cố tình để lộ… Nhưng cô thật sự muốn em nhìn ở trường.”

“Tại sao phải là ở trường? Ở nhà an toàn hơn nhiều.”

“Cái đó…”

Akari ngập ngừng rồi thú nhận…

“Cô định tạo hiệu ứng cầu treo.”

Hiệu ứng cầu treo… tức là khiến cảm giác tim đập vì lo lắng bị nhầm lẫn thành rung động tình yêu. Vậy ra cô ấy gọi tôi đến phòng y tế chỉ để giở trò khoe quần lót, mong tôi yêu cô hơn.

“Nhưng mà… chẳng cần phải dùng mấy trò đó nữa đâu. Em vốn đã thích cô lắm rồi. Nói thật, em còn muốn được nhìn nhiều hơn nữa.”

“Thật không? Em muốn nhìn đồ lót của cô sao?”

“Là đồ lót của người mình thích đấy. Tất nhiên là em muốn. Nhưng mà… ở trường thì không được. Nếu có thì em muốn nhìn ở một nơi cả hai đều thoải mái hơn.”

“Nhưng mà… nhà em thì không ổn.”

“Nhà em khó chịu lắm à?”

“Không phải… mà là, lúc nào cũng có khả năng Shirazawa-sensei ghé qua, nên cô chẳng thấy yên tâm.”

“Vậy… nhà cô thì sao?”

“Nhà cô… bừa bộn lắm.”

Akari ngượng ngùng thú nhận.

Hồi còn hẹn hò, tôi từng đến nhà cô ấy vài lần. Akari sống một mình, nhưng phòng thì bừa bộn khủng khiếp. Đó cũng là lần đầu tôi bước vào phòng một cô gái, và trái ngược hoàn toàn với tưởng tượng rằng nơi ấy sẽ sạch sẽ, thơm tho. Tôi đã sốc đến mức chẳng biết làm gì ngoài đỏ mặt, còn Akari thì xấu hổ vô cùng.

Chính ký ức đó khiến cô ngần ngại mời tôi đến. Dù thật ra chỉ cần dọn dẹp lại là xong, nhưng Akari vốn dĩ rất kém khoản dọn phòng. Càng dọn có khi càng loạn thêm.

“Nếu vậy, ngày mai bọn mình cùng dọn phòng nhé?”

“Em sẽ giúp cô sao?”

“Nếu cô đồng ý thôi.”

“Tất nhiên rồi! Cô hoan nghênh hết mức!”

Được hẹn một buổi “dọn dẹp” mà thực chất là hẹn hò ở nhà riêng, Akari liền nở nụ cười tươi bừng rạng rỡ…